Home / Chùm thơ chọn lọc / Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 4

Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 4

Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 4

Du Tử Lê (1942-) tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại , miền Bắc Việt Nam. Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tại trường tiểu học Hàng Vôi tại Hà Nội. Ông là một nổi bật của làng thơ ca Việt Nam cùng nhiều bài thơ mang giá trị sâu sắc được bạn đọc săn đón. Trong đó Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu là một tập thơ mang nhiều tâm huyết của ông. Chúng ta hãy cùng nhau theo dõi bài viết này nhé!

Tay người

sông chẳng thể không trôi về biển lớn

người bên bờ buông tóc thả cho mây

dẫu hết kiếp tôi vẫn là đứa trẻ

buồn vui theo chiếc kẹo ở tay người.

Từ mẫu

ôi thánh nữ đi bên lề nắng gió

đã chẳng cùng thôi hỏi tới nhau chi

ta đoạ lạc ngay phút vừa mở mắt

em có là từ mẫu của riêng ta?

Cha con

gửi con trí nhớ cha đau buốt

ơ hờ chẳng có nhau

nửa đêm thức giấc nghe con gọi

như của đời ai, của kiếp nào?!

Thơm tóc mẹ

trời đất đưa con lại

một sớm lên hồng những ngón tay

con thơm tóc mẹ mùi ân nghĩa

cha chết từ lâu con có hay?

Hãy cho lại ta

hãy cho lại ta

này em

hãy cho lại ta

căn phòng không có lấy một chiếc cửa sổ

ngã tư có tiệm donut

ngôi nhà chúng ta đã ở

để ta sẽ kể em nghe

chuyện một người thình lình mất tích.

này em

hãy cho lại ta

con đường chạy qua ngã ba ÔngTạ

con đường ngang qua Hàng Xanh

con đường dẫn về xa lộ

để ta sẽ kể em nghe

chuyện một dòng sông có rất nhiều nhánh phụ

có nhánh chảy suốt qua đời ta

có nhánh lộn về quá khứ

có nhánh buồn như sớm mai

có nhánh vui như sắp tết

có nhánh ôm chân thành nội

có nhánh ngang qua Phú Bài

có nhánh về Trại Hầm

có nhánh reo trên nóc Con Gà

có nhánh ướt sũng tuổi thơ ta

con đường lát đá

những người con gái mặc yếm

họ đang giặt rũ

(họ giặt những giấc mơ ta

họ rũ những khát khao ta

những khát khao bay bổng

như cánh diều quê ngoại

những khát khao bằn bặt

như khi ta mất em

như vụng nước đỏ

bến sông Hồng, những con ve lột xác rồi

rớt xuống

như em đã lột rồi

em đã lột ta

thành kẻ lạ.)

này em

hãy cho lại ta

dài

mái tóc chảy trên đường phố thân quen

mái tóc buồn

những chiều mới xuống

để ta kể em nghe

chuyện con suối và những viên sỏi

những con suối thơ mộng chảy từ vầng trán em

về thấu chân trời khác

những viên sỏi em đã đánh rơi

ta nhặt được

(ta nhặt được buổi sáng em

buổi trưa em

buổi chiều em

ta nhặt được.)

còn nhặt được gì không?

chả biết nữa!

có thể đó là sợi tóc em

vướng trên gối

sợi tóc rụng trong giấc mơ ta

buồn bã.

này em

hãy cho lại ta

đôi tay khô trên lồng ngực thấp thỏm

cho lại ta đi

đôi tay ấy

dù em có khư khư giữ lấy

thì cũng chẳng làm gì

làm gì mới được chứ?

làm gì? thử kể ta nghe chơi?

hãy cho lại để ta kể em nghe

chuyện những tay thước ngọc

(với ta, tay em chính là những tay thước ngọc.)

những tay thước làm nên cửa nhà

những tay thước khỏ lên đầu ta

rất đau

những tay thước vỗ về ta

rất ngọt

những tay thước xua đuổi ta

rất dữ

những tay thước bảo ta há mồm ra

uống thuốc

những tay thước bảo ta run lên

ngững ngày

những đêm

hạnh phúc.

này em

cho lại ta đi

cho lại ta đôi chân

để ta kể em nghe những quãng rừng gió hú

những đôi giầy mốc meo trong tủ

bởi đôi chân khi cho lại ta

đã chẳng bao giờ mang giầy nữa

ta sẽ kể em nghe

chuyện một người con gái

mượn đôi chân chàng để tới

mượn đôi chân chàng để lui

để đi ăn bò bía

để đi ăn bún ốc, bún riêu

để đi ăn bò viên

để uống nước cam

để uống trà đá

để bỏ mứa

để bước vào phòng ngủ với chàng

ba trăm sáu mươi lăm ngày nhanh hơn hơi thở

em biết tại sao không?

bởi nàng đã chẳng còn đôi chân

nàng đã ra toà ký giấy sang nhượng đôi chân

dù không hề bị tai nạn

(cần gì phải đụng xe xong

chết đi rồi mới có thể cho nhau

như thế là vẫn yếu.)

nàng đã cho chàng

luôn cả những móng chân sơn đỏ

những móng chân không biết mùi sơn

bây giờ thì em đã hiểu vì sao?

này em hãy cho lại ta

lồng ngực

ta không xin trái tim,

đã bị những khốn nạn ta phá nát

cho lại ta lồng ngực

(tại sao em cứ phải hỏi để làm gì?

không lẽ những kẻ yêu nhau cứ phải hỏi làm gì

mỗi giây, mỗi phút?)

cho lại ta lồng ngực em để ta giữ gìn

đã đầy lỗ thủng

chính những trái tim tan nát

mới cần được giữ gìn trong những lồng ngực mới

để ta kể em nghe

thân thể người ta chia làm ba phần

phần để sờ mó

phần để vuốt ve

phần để làm thành thiên đàng hay địa ngục

em chọn phần nào?

nhưng nhớ để riêng ta phần cuối.

này em hãy cho lại ta

căn nhà tối

những sợi len thoăn thoắt chạy trên hai cọng kẽm

sợi lên

sợi xuống

sợi buồn

sợi vui

sợi thuỷ chung như gương

sợi phản bội như gió

cho ta đi.

để ta kể em nghe

chuyện những sợi len

kết thành cổ lọ

kết thành cổ trái tim

kết thành cổ vuông

kết thành cổ xẻ

kết thành dây thừng

thắt cổ ân ái.

Xem thêm:  Nỗi nhớ heo may - Nguyễn Đình Huân

Bạn cũ trong nhau có niết bàn

tôi đây. bạn cũ. tâm nghìn Phật

mỗi Phật nghìn tay. em-Pháp-Hoa

dốc gió. đêm lầy kinh-cứu-khổ

xin tế độ tôi những thiệt thà

tôi đây. bạn cũ. từ ngay hết

chẳng nắng mưa nào chia biệt ta

cảm ơn huệ nhãn em khai mở

tiền kiếp xưa mình đã có nhau

bạn cũ. còn đây đêm rất thấp

tóc nồng da thịt. phấn son thơm

hôm nay quỳ dưới chân Bồ Tát

tụng một pho tình-yêu-hoa-nghiêm

bạn cũ. tôi đây. vô lượng kiếp

tứ đại giai không. chỉ giữ tình

hãy trì mật-chú kinh chung-thuỷ

để thấy trong nhau có niết bàn.

Bồ tát! trời ơi gan ruột tôi

bồ tát! buồn tôi trên nắng mưa

người về có kịp đúng ban trưa

tháng hai áo mỏng đau lòng gió

trên bước thấy một mùa

bồ tát! trời ơi gan ruột tôi

phơi từ chánh-điện tới đường ngôi

ngày sau khô héo như cành mục

bạn có thương hay tội một người?

bồ tát! lòng khuya lá gọi cây

con đường trí nhớ đầy heo may

cánh chim nghi hoặc rừng oan khổ

tôi sẽ trường chay. nhận lạy này

bồ tát! đây là ấn tín đau

gửi người giọt máu sớm vùi sâu

trán tôi dấu thập ai vừa đóng

người đi mà sao tôi cúi đầu!

bồ tát! ngàn sau góc phố còn

chỗ ngồi ân nghĩa ghế bàn ngon

bàn tay thứ nhất cho nhau đó

vĩnh cửu trong tôi giọt lệ nàng

bồ tát! nhìn nhau biển ngỡ ngàng

tôi về thấy nắng quấn khăn tang

thấy mưa đã xẻ từng ô ngỏ

mỗi cảnh đời: riêng một nghĩa trang

ai bảo trời không đau với ta?

Xem thêm:  Bài thơ Lá Đổ – Nhà thơ Dương Hoàng

Sơn tự thi

người trốn vô kinh vẫn thấy đời

khắp cùng sơn tự ảnh hình tôi

đừng quên sẽ chẳng bao giờ nhớ

ai khảo tra mà người cung khai?

cám ơn người tụng kinh siêu thoát

tế độ hồn tôi vó ngựa mù

nghe như Địa Tạng mà không phải

bi luỵ tâm kinh Bát Nhã về

chúng sanh lầm lạc, em Bồ Tát

tất hiểu lòng tôi đầy Hoa Nghiêm

nửa đêm nhớ mẹ tôi thường khóc

xin tụng dùm nhau kinh vãng sinh

thương người chưa thoát vòng oan nghiệt

nửa kiếp luân hồi đã mấy phen

cứ đâu phải chết đầu thai lại

mới thấy tình nhau dẫu thật buồn

tưởng đêm Thuỷ Sám kinh vô lượng

vô thỉ vô chung vẫn biệt lìa

sớm mai nhập định chiều thương nhớ

đêm tối ngồi khô thế kiết già

bình bát tôi đi khắp địa cầu

tìm em khất thực nghĩa ân sâu

chính tôi là kẻ cần siêu độ

xin tụng cho nhau sạch mối sầu

diện bích nghìn đêm vẫn bất an

nhờ em thưa lại với Quan Âm

cõi tâm tôi trụ nơi nào nhỉ?

phải chính tình em? chính mắt em?

nếu hiểu rồi là cát bụi

kinh nào uyên áo hơn vô ngôn

sơn tự là tôi em hãy trú

có cũng xong. mà không cũng xong.

tôi đã quy y từ kiếp trước

thí phát khi vừa mới gặp nhau

trăm năm trai giới tim còn rộn

lệ ấu thơ và tim ấu thơ.

hãy khép trang kinh trả lại đời

cứ gì sơn tự mới an vui

ủ hương cuối kiếp cho nhân loại

ngã mạn đời sau, em của tôi.

Lịch sử em trong đất nước người

trong mưa cũ có sầu vai mới

trong lá vừa xanh có lấp vùi

trong đêm có nắng chưa về kịp

lịch-sử-em trong đất nước người.

Địa ngục đâu?

em ngồi như cua ốp

tổ quốc ta còn nơi mắt sâu

tìm em cờ xí trong đêm tối

tay đụng thiên đàng, địa ngục đâu?

Lãnh thổ em

lãnh thổ em trao nội các buồn

thể chế nào hơn thể chế ngoan

dù cho lập hiến hay quân chủ

chính phủ ta còn dưới gót em.

Xem thêm:  Đêm Tàn – Thi phẩm vang danh của nhà thơ Vân Đài

Vó ngựa

bánh xe, dẫy phố chia lìa

mai sau dốc núi còn gì để quên

nay hồn đêm nhớ Huyền Trân

quá quan vó ngựa phân vân lòng tù.

Chỗ của ta

mày đã mười năm không nhúc nhích

mười năm tao cũng chẳng hơn chi

hai vai nhật nguyệt thân nam tử

mất cả linh hồn, lạc thê nhi.

Nên môi cười đã tựa máu xương riêng

trong tim tôi có những miền rất trũng

chảy xuống hoài, những giọt lệ em

như bóng tôi ở đằng sau ánh sáng

nên môi cười đã tựa máu xương riêng

trong tim tôi có những vùng kín khuất

chỉ riêng em được thong thả vào, ra

đời không thật. đừng kiếm tìm chân lý

sống như tôi là chết một chốn nào

trong tim tôi có những chiều thất lạc

ngồi bên đường tưởng nhớ mãi vai ai

em sâu thẳm, chớ nghi ngờ quá thế

chưa một ai từ chối nhận ơn đời

trong tim tôi có khá nhiều hộc tủ

cất thương đau. tôi dấu nhẹm bao điều

cả nhân thế và em sao biết được

những gì tôi lúc chết sẽ mang theo

trong tim tôi có hàng trăm xác rữa

thuỷ trầm nhau? tôi tự hỏi sớm hôm

sao em nghĩ tôi chẳng cần bố thí?

của thập phương nên cúng quẩy oan hồn.

Bài tự trầm kế tiếp

bao năm tháng sống trong lòng huyệt lạnh

trên dương gian mà như ở cõi âm

đời quay đảo nuốt linh hồn bao kẻ

và cuối cùng, tôi cũng phải lâm chung

em thánh thiện giữa chỗ ngồi tịch mịch

tôi đầu thai trở lại dưới tên người

nhận hay trả có ai mà biết được

tuỳ nơi em. da thịt đã ôi rồi

trên tay Chúa, dấu đinh Ngài bị đóng

cuối đời tôi than củi đã thành tro

em chẻ nhỏ khối tình tôi lỡ gửi

nhóm nổi không một ngọn lửa oan cừu

con đường nhỏ nhưng nối liền vô cực

đi mãi rồi, cũng chỉ thế thôi

ai chẳng chết phải không người có nhớ?

tự trầm tôi. gương hắt ảnh ai cười

người giảo hoạt nên môi thành nhớp nhúa

nhắc làm gì, mọi chuyện có như không

ngày tận thế, chiếc phi bay lạc

ngoài không gian. mang một xác thân

mắt tôi mở nhưng chẳng còn thấy nữa.

Ai tư khúc

tay tôi lạnh muôn đời không ấm nữa

môi cũng khô vì mãi gọi tên người

dòng sông cũ đã đôi bờ xuôi, ngược

chỉ ngôi mồ là mãi của riêng tôi

như trí nhớ của tôi là tháng chạp

sao bây giờ tháng bảy sắp đi qua

tình không nở những bông hồng tháng sáu

giữa hư vô tôi cất cửa nhà?

Ta chờ tay Mỵ Nương

đôi khi ký ức ta như sáp

chảy xuống thần kinh giọt cường toan

tháng năm đi khuất hồn chưa khuất

ngơ ngác chiều lên nỗi muộn màng

đôi khi ký ức ta như sáp

nhiễu đỏ. con đường. đêm lãng quên.

người có còn mưa-đôi-mắt-gió

tôi về nghe sắc sắc, không không

đôi khi ký ức ta như sáp

bấc lụn còn rung tiếng gọi khuya

nhớ ai mùi tóc thơm hương tối

những bậc thang lên cõi biệt. lìa

đôi khi ký ức ta như sáp

những tưởng không còn nữa máu xương

đêm qua nến chảy trong hiu quạnh

mới hiểu ta chờ tay Mỵ Nương

đôi khi ký ức ta như sáp

vẫn chảy cùng ai, một vết thương.

Du Tử Lê là một nhà thơ nổi tiếng nhận được không ít ý kiến từ các nhà bình luận văn học. Nhưng dù thế nào thì chúng ta cũng không thể phủ nhận ngòi bút cũng như tài năng sáng tác thơ kiệt xuất của ông. Mời các bạn đón xem phần 5 vào một ngày không xa nhé!

Xem Thêm:Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 3

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …