Home / Bài thơ về tình yêu / Phản đối rất nhẹ nhàng – Đặng Lệ Khánh

Phản đối rất nhẹ nhàng – Đặng Lệ Khánh

Phản đối rất nhẹ nhàng – Đặng Lệ Khánh

Sao người nỡ ghét tôi khi thấy đỏ ?
Màu trong từng mảnh thịt da
Màu đang yêu dấu
Màu hoa đào đang nở đón xuân qua

Sao người lại chê tôi ngát
Gán lên tôi là màu của
Xin người hãy nhìn lên trời cao vút
Một ngày thu xanh thẳm đến

Sao người bảo trắng là màu tang tóc?
Trắng của tôi là mây rất bồng bềnh
Khi đang vui chân nhảy nhót
Nắng lênh lan như dải lụa mông mênh

Sao người ghét bảo màu vàng bệnh hoạn ?
Màu cúc hoa đang nở rộ trên đồi
Màu nguyệt rằm đang cười đùa với gió
Màu da người đang lấm tấm

Ôi sắc màu tự thân mình trong vắt
Chúng đâu nằm trong những chữ đầy gai
Chúng đâu phải là súng dao nhọn hoắc
Chúng êm đềm trải rộng khắp muôn nơi

Xin đừng dùng sắc màu làm khí giới
Đừng ẩn mình sau màu đen
Hãy thử một ngày làm kẻ mù tăm tối
Rồi nhìn màu xem mình có chê khen

Xin hãy để yên tôi làm họa sĩ
Vẽ địa cầu bằng màu nước trong veo
Vẽ chiều tà bằng ánh dương sắp tắt
Vẽ bằng cánh lá buông theo

Yêu biết mấy màu sim trên đồi vắng
Màu hôn ngọn lá trước sân nhà
Luôn cả màu đen tuyền đêm trừ tịch
Từng bùi ngùi đếm xác pháo năm xưa

Xem thêm:  Bài thơ Mùa bằng lăng – Nhà thơ Mạc Phương

Check Also

Âm thầm nỗi nhớ – Bùi Tiến Thành

Âm thầm nỗi nhớ – Bùi Tiến Thành

Em biết không mỗi ánh mắt em cười Có niềm vui âm thầm trong anh …