Quê hương – Tế Hanh

241
Quê hương – Tế Hanh
Quê hương – Tế Hanh

Bài thơ của nhà thơ cho ta thấy được tình yêu thương đằm thắm, những hình ảnh , đầy sức sống của con người và sinh hoạt lao động của người dân vùng biển.

Bài thơ Quê hương được viết năm 1939, khi Tế Hanh đang học tại trong quê hương-một làng chài ven biển tha thiết. Bài thơ được rút trong tập Nghẹn ngào (1939) và sau đó được in trong tập Hoa niên (1945).

Bài thơ Quê hương – Tế Hanh

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
Khi trời trong, gió nhẹ, hồng,
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang.
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…

Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
“Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe”.
Những tươi ngon thân bạc trắng,

Dân chài lưới, làn da ngăm rám nắng,
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm;
Chiếc thuyền im bến mỏi nằm
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

Nay lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!

Xem thêm:  Vẩn vơ - Nguyễn Bính

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho