Quê về thôi – Trần Sỹ Kháng

21
Quê về thôi – Trần Sỹ Kháng
Quê về thôi – Trần Sỹ Kháng

Ta thả hồn chiều quê tĩnh lặng

Chân bâng khuâng êm ái bước cỏ nâng

thơ thời rồng rồng* lao nhao theo cá mẹ

Còn Ta hì hục chổng khu, úp mặt, tay thì thụt mà dam**

Bữa đắng thơm má trộn cháo khoai lang

Thương rá ngô rang cõng vài hạt gạo

Sao chiều nay tiếng gà lơ mơ đưa về vội

Không để hồn Ta nhặt nhạnh tiếng sáo diều vi vu bỏ quên hoa niên thời

Tiếng lép bép kiếp trâu quết đường bùn sục

Tiếng tắc-rỳ tinh sương mai

nể nang Ta – Văn Hóa Bản Địa Con Hoang

Ba Nghè Làng gượng đón khi hoàng hôn mờ sập

Vì hồn Ta quan lộ đường ám mùi hôi hám

Hay lổn nhổn thi ca ngôn từ méo mó suy tư

Gió xị mặt chẳng buồn lời tiếp

Mưa ấu thơ thời không gọi Ma Trơi*** về trốn tìm cùng Ta

Nắng vội tắt bỏ quên cả ráng vàng nơi Trường Sơn hoang núi

Mây dỗi hờn để mặc Ta Đồng Gục Đồ Pheo****

Hoàng hôn về hay mắt Ta hoàng hôn

Ta nửa kiếp hồ đồ chân – giả

Để đồng vàng chiều tà yên ả

Nghe Cốt Hồn Bản Địa thở than

Rằng muốn làm Kiếp Thi Nhân thì thôi

Rằng hành nghề lưu manh thì quên mộng gặp “tri kỷ hồng nhan”

Rằng chỉ có tinh nguyên Thiên Giới Hương thì Thi Ca Hồ Đồ Tầng duyên mới khởi

Xem thêm:  Hai tiếng quê hương - Bảo Châu

Rằng kiếp nhân sinh lặn lội đường còn xa ngái

Thì vẫn phải về thôi

Bản Địa Văn Hoá linh khí

Nơi Thi Nhân Hồ Đồ

Chú thích:

* Bầy cá quả con mới nở

** Con dam là con cua. Mà dam là cái tổ của con cua.

*** Ma Trơi. Loại âm hồn kết thành các khối lửa tròn như quả dừa xuất hiện và bay chập chờn trong không trung trên các cồn mả những lất phất.

**** Các địa danh nơi Ta thời ấu thơ chăn bò cắt cỏ.


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho