Home / Những bài thơ về Sài Gòn hay nhất / Sài Gòn xa lạ – Mạc Phương

Sài Gòn xa lạ – Mạc Phương

Sài Gòn xa lạ – Mạc Phương

Theo lời hẹn em đến thăm thành phố.
Chỉ có điều đã lạc mất .
Nỗi buồn riêng nơi tâm khảm không lành.
Phố hào hoa…em trống vắng.

Sài gòn của anh lúc mưa lúc nắng.
Cứ chợt buồn chợt khao khát viển vông.
Dẫu biết là chẳng còn đợi còn mong.
Mà nỗi buồn vẫn vương trên .

Lời anh hẹn khiến buồng tim se thắt.
sầu tự rớt mặn .
Bao mùa qua ao ước một lần thôi.
Tay nắm tay trên Nguyễn Huệ.

Sông Sài Gòn ngấm nỗi buồn nhân thế.
Anh thật gần… ngỡ vạn dặm xa xôi.
Bản tình ca anh nỡ cứa làm đôi.
Lời xưa cũ kể từ đây gói lại.

Ân tình anh trao… em ghi nhớ mãi.
Giữ cho riêng mình nghĩa nặng trong tim.
Biết bao lần nhìn điện thoại .
Cố nén ghìm không gọi người em nhớ.

Đường Lê Duẩn sáng lên nhiều mảnh vỡ.
Bên đèn đường em cúi mặt .
Người dưng ơi bao khao khát .
Gửi trả anh … em phố núi.

anh- những lời em hờn tủi.
Giá cuộc đời mình chẳng biết về nhau.
Có lẽ là… em sẽ chẳng thấy đau.
Giữa thành phố có anh mà xa lạ.

Xem thêm:  Mưa Sài Gòn - Bách Tùng Vũ

Check Also

Mưa chiều Sài Gòn – Phú Sĩ

Mưa chiều Sài Gòn – Phú Sĩ

Chiều mưa buồn rơi theo bước chân ai Lối ta qua sao cứ dài thêm …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments