Home / Bài thơ về quê hương / Sợi khói lam chiều – Lê Tuấn

Sợi khói lam chiều – Lê Tuấn

Sợi khói lam chiều – Lê Tuấn

(Người đàn bà ấy bao nhiêu năm sống quê chồng không quay về quê mẹ, một chiều thu khi các con chị đều ấm êm gia thất, chồng chị đã về với tổ tiên, chị chợt nhận ra mình chẳng khác gì con diều đứt dây và con diều ấy đã tả tơi bay về quê cũ. bến đỗ )

Em về tìm lại chốn quê
Nhớ cau, nhớ mít, nhớ đê, nhớ diều
Món quê cua, cáy canh riêu
Bâng khuâng sợi khói lam chiều… mộng mơ

nước chảy lơ thơ
Những chiều êm ả đôi bờ sương giăng
Đêm thu vời vợi ánh
Câu hò lơ lửng như giăng mắc lòng

Em ôm giữ mong
Đò ngang qua bến quê chồng
Phất phơ dải lụa
Đã gieo vào khúc tơ lòng tương giao

Quê hương chiều nhớ xôn xao
xanh đến ngạt ngào xuân xanh
Lời vàng chẳng phải trâm anh
Thế mà nghiêng ngả lũy thành… giới trai

Hoa quê lắng đọng sương mai
Thủa ấy ngắt cài làm duyên
bóng ngả nắng xiên
Mới dào dạt sóng triền miên vỗ bờ

Không quê, không tuổi ấu thơ
Có quê quên lối… bơ vơ xứ người
Trẻ trung lăn lóc khắp nơi
gói lại trang đời… về quê!

Xem thêm:  Vắng nhau rồi ta không thể là ta - Phạm Bá Chiểu

Check Also

Mời anh về thăm Thanh Hóa quê em – Ngọc Hân

Mời anh về thăm Thanh Hóa quê em – Ngọc Hân

Nếu một lần về Thanh Hóa quê em Sẽ cùng anh…biển Sầm Sơn…dạo mát Ngồi …