Home / Bài thơ về cuộc sống / Sợi tóc – Thiếu Khanh

Sợi tóc – Thiếu Khanh

Sợi tóc  –  Thiếu Khanh

Với mình, cho ngày Sapphire 30/11 này Kim

Có gì lạ lùng như sợi tóc

Cứ nhạt dần khi mình vẫn đậm đà thương

Cả những sợi trắng từ khi mới mọc

Mà vẫn dịu dàng chung một mùi hương

Mỗi buổi sáng vương trên nền gối trắng

Nhánh mơ xưa trong những khúc tình ca

Như dấu hỏi nằm lẳng lặng

Anh mềm lòng: ở đâu xa!

Anh se sẽ lùa thêm hơi thở mới

Cho ấm giữ chúng chậm phai màu

Tiếng khúc khích em cười trên mặt gối:

“Đầu bên đầu sợi tóc dễ lây nhau!”

Hỡi cô Tấm ngày xưa trong trái thị

Có hiền như sợi tóc nép trên vai?

Ôi không giống như trong nhiều truyện kể

Rằng ngàn năm công chúa cứ xinh hoài.

Em khẽ đọc bài thơ xưa anh viết

Anh dột lòng không thấy tóc em xanh

Anh ngây ngất với trăm điều chưa nói hết

Hay tóc tình xưa chưa kịp đọng thơ anh?

Như bài thơ, cuộc sống cũng vần bằng vần trắc

Dù dưới vẫn nhớ lúc bên đèn

Qua ghềnh thác nhớ trăng mật

Trắng tự bao giờ sợi tóc vẫn thân quen.

Khi nắng gió hong tóc em khô vàng chẻ ngọn

Trong cuộc đổi đời trên rừng núi Phương Lâm

Đêm âu yếm thở làn hương tóc thoảng

Thương đời nhau sợi tóc cũng

Mỗi cánh chim non bay chuyền rời khỏi tổ

Một chút màu xanh chuyển sang con

Nhìn con trong bình minh rạng rỡ

Hai đứa mình trẻ lại vợ chồng son.

Xem thêm:  Nhà Thơ Tùng Thiện Vương Cùng Tập Thơ Cổ Duệ Từ Ấn Tượng

Sang kiếp sau cùng chia nhau vui buồn nữa nhé

Mình đâu cần kết tóc để làm tin

Trên mặt gối vang nhiều tiếng cười và thấm nhiều ngấn lệ

Cũng từng nghe rộn rã tiếng tim mình.

Nay con mình có con – chúng mình có cháu

Ngót nửa mới đó đã qua mau

Em sợi ngắn anh sợi dài trên ngực áo

Đâu phải sợi tóc đổi cho nhau!

, 11/2013

Check Also

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Hong mùa lên cỏ xanh rêu Buôn giăng lên hạt nắng chiều Hạ phai Gió …