Home / Bài thơ về giáo dục / Tâm sự với Hồ Xuân Hương – Lê Thúy

Tâm sự với Hồ Xuân Hương – Lê Thúy

Tâm sự với Hồ Xuân Hương – Lê Thúy

Xuân Hương ơi nàng có tự bao giờ
Để trầu cau mời chẳng người chung tình ăn hộ
Bởi cuộc đời là bể dâu
Cho nên lá trầu cứ xanh mãi không thôi
Cho nên suốt đời nàng chỉ thấy bạc trắng của màu vôi
Đành chua chát cười mà ra
Ông Phủ Vĩnh Tường ơi văn chương chôn chặt
Cái nợ ba sinh phải trả lúc xuân thì
Chàng Cóc ơi sao có cuộc phân li
Để thiếp chỉ bén duyên chàng có thế
Phận làm lẽ giường không sao
Phải khóc thầm cái kiếp chung
Đêm cứ dài nàng nghĩ ngợi mông lung
Mảnh tình con con san sẻ hoài còn chi nữa
Xuân Hương ơi cuộc đời bao hàng lệ ứa
chỉ được thế thôi sao
Phận như chiếc bách(1) nghiêng chao
Như chiếc bánh trôi rắn nát nhờ tay kẻ nặn
nàng pha những dòng nước mắt
Khóc cho người khóc cho sự dở dang
kia chàng có biết chăng chàng
Cái nghĩa trăm năm cùng bao lời thề hẹn
cho nên đành mang thẹn
Cho thật nhiều song nhận chẳng bao nhiêu…
Ôi! Cuộc đời cay đắng bởi
Nghĩ thương kẻ cùng chung cảnh ngộ
Không thể chết mặc dù đời đầy giông tố
Kệ thói đời chênh lệch phải không Hương?
Thơ nàng sánh cùng năm tháng đoạn trường
Nay để bao kẻ đọc ngậm ngùi chua xót
Cuộc đời ơi, xin hãy ra trái ngọt
Để cau trầu còn có kẻ ăn chung…!

Xem thêm:  Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình - Trần Vàng Sao

28.09.2018
*chiếc bách: chiếc

Check Also

Trắng đêm – Typn Huỳnh

Trắng đêm – Typn Huỳnh

Lại một đêm nữa, con thức trắng Hiểu ngày xưa thầy cô cũng như này …