Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Tế Hanh cùng tuyển tập chùm thơ dịch tác giả khác phần 1

Tế Hanh cùng tuyển tập chùm thơ dịch tác giả khác phần 1

Tế Hanh cùng tuyển tập chùm thơ dịch tác giả khác phần 1

Tế Hanh là một thi sĩ cống hiến rất nhiều cho nền văn học nước nhà. Ngoài thơ, Tế Hanh còn dịch nhiều tác phẩm của các nhà thơ lớn trên thế giới, viết tiểu luận phê bình văn học, thơ thiếu nhi. Ông được tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học năm 1996. Ông có những đóng góp quan trọng nối nền thơ thế giới với nền thơ dân tộc. Vốn là người thành thạo Pháp văn, ông quan tâm đến các nhà thơ Pháp. Hãy cùng đón xem những thi phẩm dịch của ông ngay bây giờ các bạn nhé!

Lời từ giã lúc ra đi

Madre mía

(oh madres negras cuyos hijos han partido),

me enseñaste a esperar y confiar

como tú lo hiciste en las horas del desastre.

Pero en mí

la vida ha matado esa esperanza misteriosa.

Ya no espero más,

soy yo el esperado.

Nosotros mismos somos la esperanza,

tus hijos,

viajando hacia una fe que nutre la vida.

Nosotros, los hijos desnudos de los matorrales,

criaturas sin instrucción que juegan con pelotas de trapo

en las llanuras del mediodía,

nosotros mismos

conchabados para quemar nuestras vidas en los cafetales,

negros ignorantes.

que deben respetar a los blancos

y temer a los ricos,

somos tus hijos del barrio de los nativos

donde nunca llega la electricidad;

hombres que mueren ebrios,

abandonados al ritmo de los tam-tams de la muerte,

tus hijos,

que tienen hambre, que tienen sed,

que se avergüenzan de llamarte madre,

que tienen miedo de cruzar las calles,

que tienen miedo de los hombres.

Somos nosotros mismos,

la esperanza de la vida recobrada.

Dịch

Mẹ

(những người mẹ da đen

có con đi biệt xứ)

mẹ nhẫn nhục ước mơ trong những giờ tăm tối

nỗi ước mơ con học mẹ từ lâu

Nhưng trong con

đời đã giết hy vọng nhiệm màu

Con không hy vọng

con là kẻ mà người ta hy vọng

Hy vọng là chúng con

những đứa con của mẹ

Ra đi với lòng tin đã nuôi cuộc sống

Chúng con những đứa trẻ trần truồng trong túp lều bờ bụi

những trẻ thơ thất học chơi quả bóng bằng giẻ rách

trên bãi cát ban trưa

chúng con

những công nhân thiêu đời trong sở cà-phê

những người da đen ngu dốt

phải kính trọng người da trắng phương Tây

và run sợ trước hạng người giàu có

Chúng con là những đứa trẻ da đen góc phố

đèn điện chẳng tới nơi

những con người chết dở trên đời

bị ruồng bỏ trong điệu kèn đám chết

những đứa con

bị đói

bị khát

xấu hổ gọi mẹ mẹ ơi

không dám qua đường

sợ những con người

Chính chúng con

nguồn hy vọng đang tìm đời

“Cô gái trong dàn đồng ca hát vang”

Девушка пела в церковном хоре

О всех усталых в чужом краю,

О всех кораблях, ушедших в море,

О всех, забывших радость свою.

Так пел ее голос, летящий в купол,

И луч сиял на белом плече,

И каждый из мрака смотрел и слушал,

Как белое платье пело в луче.

И всем казалось, что радость будет,

Что в тихой заводи все корабли,

Что на чужбине усталые люди

Светлую жизнь себе обрели.

И голос был сладок, и луч был тонок,

И только высоко, у Царских Врат,

Причастный Тайнам,- плакал ребенок

О том, что никто не придет назад.

Dịch

Từ bản đồng ca một điệu hát tinh khôi

Của những con tàu mất trong biển cả

Những thuỷ thủ nỗi vui không có nữa

Chỉ còn nỗi đau xa tổ quốc mà thôi

Tiếng hát dâng lên vòm bát ngát

Tuôn vào trong ánh sáng lung linh

Và mỗi người lắng nghe trong bóng mát

Tà áo ca những bài hát trắng tinh

Và mỗi người nghe niềm vui trở lại

Tàu trở về trên bến nghỉ ngơi

Đời rạng rỡ làm quên nỗi khổ

Những người xa quê không còn thổn thức bồi hồi

Tiếng hát dịu dàng, ánh sáng ngây thơ

Nhưng em gái trên bục cao đứng hát

Em đã khóc chỉ mình em được biết

Những người kia không trở lại bao giờ

“Về chiến công, lòng , quang”

О доблестях, о подвигах, о славе

Я забывал на горестной земле,

Когда твое лицо в простой оправе

Перед мной сияло на столе.

Но час настал, и ты ушла из дому.

Я бросил в ночь заветное кольцо.

Ты отдала свою судьбу другому,

И я забыл прекрасное лицо.

Летели дни, крутясь проклятым роем…

Вино и страсть терзали жизнь мою…

И вспомнил я тебя пред аналоем,

И звал тебя, как молодость свою…

Я звал тебя, но ты не оглянулась,

Я слезы лил, но ты не снизошла.

Ты в синий плащ печально завернулась,

В сырую ночь ты из дому ушла.

Не знаю, где приют твоей гордыне

Ты, милая, ты, нежная, нашла…

Я крепко сплю, мне снится плащ твой синий,

В котором ты в сырую ночь ушла…

Уж не мечтать о нежности, о славе,

Все миновалось, молодость прошла!

Твое лицо в его простой оправе

Своей рукой убрал я со стола.

Dịch

Tôi nhớ đã đọc bài thơ này qua bản dịch của Tế Hanh. Kg nhớ 100% nhưng có lẽ mở đầu thế này:

Danh vọng, vinh quang bao giá trị

Ta đều quên đi trên mặt đất này

Khi nhìn hình em trong chiếc khung giản dị

Trước bàn ta như một tấm gương soi…

Xem thêm:  Bài thơ Không quên mùa tuyết trắng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Em ơi đã đến lúc rồi Пора, мой друг, пора

Пора, мой друг, пора! Покоя сердца просит –

Летят за днями дни, и каждый час уносит

Частичку бытия, а мы с тобой вдвоём

Предполагаем жить, и глядь – как раз – умрем.

На свете счастья нет, но есть покой и воля.

Давно завидная мечтается мне доля –

Давно, усталый раб, замыслил я побег

В обитель дальную трудов и чистых нег.

Dịch

Em ơi đã đến lúc rồi

Tim anh mong sống một đời yên thân

Ngày ngày tiếp nối bay dần

Mỗi ngày đem mất một phần đời ta

Hai ta đang sống đây mà…

Nhưng như đã chết, thân ra bụi rồi

Có đâu hạnh phúc em ơi

Còn chăng yên tĩnh và đời

Từ lâu anh chỉ trông chờ

Như người kiệt sức, thoát thân

Kiếm nơi yên ổn làm ăn

Với bao tình cảm trong ngần chở che

Xi bê ri Огни Сибири

Сибирь!

Леса и горы скопом,

Земли довольно, чтоб на ней

Раздаться вширь

Пяти Европам

Со всею музыкой своей.

Могучий край всемирной славы,

Что грозной щедростью стяжал,

Завод и житница державы,

Ее рудник и арсенал.

Край, где несметный клад заложен,

Под слоем – слой мощней вдвойне.

Иной еще не потревожен,

Как донный лед на глубине.

Родимый край лихих Сибирских

Трем войнам памятных полков

С иртышских,

Томских,

Обских,

Бийских

И енисейских берегов…

Сестра Урала и Алтая,

Своя, родная вдаль и вширь,

С плечом великого Китая

Плечо сомкнувшая, Сибирь!

Сибирь!

И лег и встал – и снова —

Вдоль полотна пути Сибирь.

Но как дремучестью суровой

Еще объят ее пустырь!

Идет, идет в окне экспресса

Вдоль этой просеки одной

Неотодвинутого леса

Оббитый ветром перестой.

По хвойной тьме – березы проседь…

Откосы сумрачные гор…

И все кругом – как бы укор

Из давней давности доносит.

Земля пробитых в глушь путей,

Несчетных верст и редких дымов,

Как мало знала ты людей,

Кому была б землей родимой!

Кому была бы той одной,

Что с нами в радости и в горе,

Как юг иль степь душе иной,

Как взморье с теплою волной,

Как мне навек мое Загорье…

Недоброй славы край глухой.

В новинку твой нелегок норов.

Ушел тот век, настал другой,

Но ты – все ты – с твоим укором.

И в старых песнях не устал

Взывать с тоской неутолимой

Твой Александровский централ

И твой бродяга с Сахалина.

Да, горделивая душа

Звучит и в песнях, с бурей споря,

О диком бреге Иртыша

И о твоем священном море.

Но, может быть, в твоей судьбе,

И величавой и суровой,

Чего недодано тебе —

Так это мощной песни новой!

Что из конца прошла б в конец

По всем краям с зазывной силой

И с миллионами сердец

Тебя навеки породнила.

Та честь была бы дорога,

И слава – не товар лежалый,

Когда бы мне принадлежала

В той песне добрая строка…

И снова – сутки прочь, и снова —

Сибирь!

Как свист пурги – Сибирь, —

Звучит и ныне это слово,

Но та ли только эта быль?!

В часы дорожные ночные

Вглядишься – глаз не отвести:

Как Млечный Путь, огни земные

Вдоль моего текут пути

Над глухоманью вековечной,

Что днем и то была темна.

И, точно в небе, эта млечность

Тревожна чем-то и скрытна…

Текут, бегут огни Сибири,

И с нерассказанной красой

Сквозь непроглядность этой шири

И дали длятся полосой.

Лучатся в тех угрюмых зонах,

Где время шло во мгле слепой,

Дробятся в дебрях потрясенных,

Смыкая зарева бессонных

Таежных кузниц меж собой.

И в том немеркнущем свеченье

Вдали угадываю я

Ночное позднее движенье,

Оседлый мир, тепло жилья,

Нелегкий труд и отдых сладкий,

Уют особенной цены,

Что с первой детскою кроваткой

У голой лепится стены…

Как знать, какой отрадой дивной

И там бывает жизнь полна —

С тайгою дикой, серединной,

Чуть отступившей от окна;

С углом в бараке закопченном

И чаем в кружке жестяной, —

Под стать моим молодоженам,

Что едут рядом за стеной,

У первой нежности во власти,

В плену у юности своей…

И что такое в жизни счастье,

Как ни мудри, а им видней…

Так час ли, два в работе поезд,

А точно годы протекли,

И этот долгий звездный пояс

Уж опоясал полземли.

А что там – в каждом поселенье,

И кем освоена она,

На озаренном протяженье

Лесная эта сторона.

И как в иной таежный угол

Издалека вели сюда

Кого приказ,

Кого заслуга,

Кого мечта,

Кого беда…

Но до того, как жизнь рассудит,

Судьбу назвав, какая чья,

Любой из тысяч этих судеб

И так и так обязан я.

Хотя бы тем одним, что знаю,

Что полон памятью живой

Твоих огней, Сибирь ночная,

Когда все та же, не иная,

Видна ты далее дневной…

Тот свет по ней идет все шире,

Как день сменяя ночи тьму.

И что! Какие силы в мире

Потщатся путь закрыть ему!

Он и в столетьях не померкнет,

Тот вещий отблеск наших дней.

Он – жизнь.

А жизнь сильнее смерти:

Ей больше нужно от людей.

И перемен бесповоротных

Неукротим победный ход.

В нем власть и воля душ несчетных,

В нем страсть, что вдаль меня зовет.

Мне дорог мир большой и трудный,

Я в нем – моей отчизны сын.

Я полон с ней мечтою чудной —

Дойти до избранных вершин.

Я до конца в походе с нею,

И мне все тяготы легки.

Я всех врагов ее сильнее:

Мои враги —

Ее враги.

Да, я причастен гордой силе

И в этом мире – богатырь

С тобой, Москва,

С тобой, Россия,

С тобою, звездная Сибирь!

Со всем – без края, без предела,

С чем людям жить и счастью быть.

Люблю!

И что со мной ни делай,

А мне уже не разлюбить.

И той любви надежной мерой

Мне мерить жизнь и смерть до дна.

И нет на свете большей веры,

Что сердцу может быть дана.

Xem thêm:  Bài thơ Tâm sự đứa con xa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Dịch

Xi-bê-ri. Diệu vợi

Đường dài như không ngừng

Vẫn một phong cảnh ấy:

Rừng, rừng, rừng, rừng, rừng!

Tàu chạy. Qua khung cửa

Bay vào một mùi hương

Của đất dưới cây rợp

Của gốc cây to tròn

Bao nhiêu là của quý

Trong rừng, bao bình yên!

Khối đậm đến vô tận

Không mái nhà, khói lên

Xi-bê-ri. Rộng quá!

Đem so sánh thử nào

Diện tích có thể chứa

Năm lục địa Châu Âu

Thêm một ngày, và thấy

Có cái gì lạ lùng

Xi-bê-ri, hoang lạ

Xứ của tuyết, của giông!

Chỉ thế thôi? Đường mới

Nghìn ánh lửa bùng lên

Những ánh lửa làm nhớ

Sao Ngân hà ban đêm

Ôi trong rừng rậm rạp

Bao truyền thuyết sinh ra

Rừng cổ, rừng

Lấp lánh lửa Ngân hà

Những ánh sáng bay nhảy

Như cổ tích ngày qua

Chân trời giăng một dải

Giữa rừng ánh chớp loà

Đây những nơi ngày trước

Bóng tối ẩm triền miên

Dọc ngang con tàu lướt

Những nhà máy mọc lên

Tất cả ánh sáng ấy

Đêm đến loà mắt tôi

Đã mang lại sức sống

Cho bao nhiêu con người

Tối về những bà mẹ

Ru con ngủ trong lòng

Trong hơi ẩm, ánh sáng

Nơi xưa bóng tối trùm

Bao nhiêu nỗi vui sướng

Sau những dãy cây rừng

Giăng hàng dài chạy dọc

Theo cửa tàu đọng sương

Chén trà thơm và ấm

Trong căn nhà gỗ xưa

Và tuổi trẻ bốc lửa

Trong đôi mắt say sưa

Thời gian trôi, tôi tưởng

Tôi đi trong

Một cặp ngồi bên cạnh

Đã cùng tôi quen thân

Và tôi nghĩ đến họ

Những con người bình thường

Những công nhân, cán bộ

Đến đây dựng công trường

Tôi thấy nhờ có họ

Tôi đi đầy tiện nghi

Áng sáng và đường sá

Là kết quả ngày nay

Cả thế giới đều biết

Núi vắng vẻ ngày qua

Nay đang xây vinh dự

Và kỹ nghệ nước nhà

Những nơi trong khói lửa

Những đứa con xông pha

Tôm-kờ hay It-tích

Chiến đấu vì nước nhà

Phong phú bao hầm mỏ

Bấy lâu không ai ngờ

Dưới đất, trong đồi núi

Trong cả cánh đồng xa

Cạnh U-ran hùng vĩ

Xi-bê-ri, đất yêu!

Giáp Trung Hoa, biên giới

Của ngươi rộng bao nhiêu!

Xí nghiệp đầy ánh sáng

Của xưởng máy, lò cao

Tất cả như hoa nở

Sức sống mới dạt dào

Người vươn lên mạnh mẽ

Như chẳng có gì so

Cuộc sống giàu như thế

Vọt lên từ bao la

Lòng ta đầy hớn hở

Nghĩ đến sức trẻ kia

Bao nhiêu nguồn dự trữ

Trong mạch máu tràn trề!

Cuộc chiến đấu kiêu hãnh

Dậy lên vì tương lai

Lôi cuốn tôi vào cuộc

Bao thanh niên đua tài

Yêu đất nước, tôi thở

Không khí ngực căng đầy

Đến say sưa muốn ngã

Từ dân tộc hăng say

Vinh quang sao Tổ quốc!

Mát-xcơ-va, Xi-bê-ri

Liên Xô bao rộng lớn

Tổ quốc đẹp dường kia!

Ôi xứ sở vô tận

Tôi yêu đến điên cuồng

Vui, buồn và tranh đấu

Sức mạnh chuyển vô cùng

Tim tôi như muốn vỡ

Không thể nói hết lời

Tình yêu nồng cháy ấy

Tổ quốc đã cho tôi

Im lặng Мълчание

Мълчах години непрестанно

с опустошен от мисли лоб

и днеска от това мълчание

излизам аз като от гроб.

Над моя дух витае още

безименната пустота

на миналите дни и нощи,

неразличими от смъртта.

И вцепенени от тревога,

макар свободни тоя път,

все още мислите не могат

от клетката да излетят.

Като човек, от болест станал,

пристъпва моят стих едва,

но с гняв безсилен, с мъка странна

са пълни моите слова.

И кратки са като словата,

които пише в порив смел

осъденият по стената,

преди да иде на разстрел.

Dịch

Tôi cưỡng lại tư duy

Nhiều năm sống im tiếng

Nhưng nay từ lặng im

Như từ mồ tôi hiện

Hồn tôi còn choáng váng

Cái quá khứ hư vô

Đã sống trong trống rỗng

Một kỷ niệm dây dưa

Trong dày vò mắc míu

Ý nghĩ, cánh cứng đờ

Tự do rồi mà vẫn

Mắc lồng cũ chưa ra

Như người vừa ốm dậy

Câu thơ tôi tập đi

Như dòng máu bất lực

Cơn giận nghẹn nhiều khi

Lời tôi ngắn và cứng

Đầy can đảm tình thương

Như người tử tù vạch

Trước khi chết, lên tường

Các em đi tìm hoà bình (trích)

In Polen, im Jahr Neununddreißig

War eine blutige Schlacht

Die hatte viele Städte und Dörfer

Zu einer Wildnis gemacht.

Die Schwester verlor den Bruder

Die Frau den Mann im Heer;

Zwischen Feuer und Trümmerstätte

Fand das Kind die Eltern nicht mehr.

Aus Polen ist nichts mehr gekommen

Nicht Brief noch Zeitungsbericht.

Doch in den östlichen Ländern

Läuft eine seltsame Geschicht.

Schnee fiel, als man sich’s erzählte

In einer östlichen Stadt

Von einem Kinderkreuzzug

Der in Polen begonnen hat.

Da trippelten Kinder hungernd

In Trüpplein hinab die Chausseen

Und nahmen mit sich andere, die

In zerschossenen Dörfern stehn.

Sie wollten entrinnen den Schlachten

Dem ganzen Nachtmahr

Und eines Tages kommen

In ein Land, wo Frieden war.

Eine Elfjährige schleppte

Ein Kind von vier Jahr

Hatte alles für eine Mutter

Nur nicht ein Land, wo Frieden war.

Ein kleiner Jude marschierte im Trupp

Mit einem samtenen Kragen

Der war das weißeste Brot gewohnt

Und hat sich gut geschlagen.

Und ging ein dünner Grauer mit

Hielt sich abseits in der Landschaft

Er trug an einer schrecklichen Schuld:

Er kam aus einer Nazigesandtschaft.

Und da war ein Hund

Gefangen zum Schlachten

Mitgenommen als Esser

Weil sie’s nicht übers Herz brachten.

Da war eine Schule

Und ein kleiner Lehrer für Kalligraphie.

Und ein Schüler an einer zerschossenen Tankwand

Lernte schreiben bis zu Frie…

So gab es Glaube und Hoffnung

Nur nicht Fleisch und Brot.

Und keiner schelt sie mir, wenn sie was stahln

Der ihnen nicht Obdach bot.

Und keiner schelt mir den armen Mann

Der sie nicht zu Tische lud:

Für ein halbes Hundert, da braucht es

Mehl, nicht Opfermut.

Einmal, nachts, sahen sie ein Feuer

Da gingen sie nicht hin.

Einmal rollten drei Tanks vorbei

Da waren Menschen drin.

Einmal kamen sie an eine Stadt

Da machten sie einen Bogen.

Bis sie daran vorüber waren

Sind sie nur nachts weitergezogen.

Wo einst das südöstliche Polen war

Bei starkem Schneewehn

Hat man die fünfundfünfzig

Zuletzt gesehn.

Wenn ich die Augen schließe

Seh ich sie wandern

Von einem zerschossenen Bauerngehöft

Zu einem zerschossenen andern.

Über ihnen, in den Wolken oben

Seh ich andre Züge, neue, große!

Mühsam wandernd gegen kalte Winde

Heimatlose, Richtungslose

Suchend nach dem Land mit Frieden

Ohne Donner, ohne Feuer

Nicht wie das, aus dem sie kamen

Und der Zug wird ungeheuer.

Und er scheint mir durch den Dämmer

Bald schon gar nicht mehr derselbe:

Andere Gesichtlein seh ich

Spanische, französische, gelbe!

In Polen, in jenem Januar

Wurde ein Hund gefangen

Der hatte um seinen mageren Hals

Eine Tafel aus Pappe hangen.

Darauf stand: Bitte um Hilfe!

Wir wissen den Weg nicht mehr.

Wir sind fünfundfünfzig

Der Hund führt euch her.

Wenn ihr nicht kommen könnt

Jagt ihn weg.

Schießt nicht auf ihn

Nur er weiß den Fleck.

Die Schrift war eine Kinderhand.

Bauern haben sie gelesen.

Seitdem sind eineinhalb Jahre um.

Der Hund ist verhungert gewesen.

Xem thêm:  Quần thể

Dịch

Ba Lan năm 39

Chiến tranh lớn nổ ra

Làng mạc và thành thị

Thành những bãi tha ma

Đứa em không còn chị

Người vợ đã mất chồng

Con không tìm ra mẹ

Giữa đổ nát mênh mông

Đất Ba Lan vắng vẻ

Không tin tức, thư từ

Nhưng người ta nghe kể

Một câu chuyện lạ kỳ:

Từ thành phố phương Đông

Bắt đầu trời có tuyết

Có đoàn trẻ cùng nhau

Từ Ba Lan xuất phát

Các em đi khấp khểnh

Trên những khoảng đường dài

Những em khác nhập bọn

Qua làng xóm tơi bời

Các em trốn chiến tranh

Với bao cơn ác mộng

Tìm một xứ hoà bình

Có mặt trời ấm nóng

Một em gái mười tuổi

Dắt thằng em lên năm

Cả hai đều có mẹ

Nhưng chẳng có hoà bình

Một em bé Do Thái

Có cổ áo bọc nhung

Trước đây sống no đủ

Và đánh lộn rất hăng

Một chú bé gầy đét

Đứng riêng dáng lầm lì

Em có một tội lớn

Ở sứ quán Nazi

Có cả một con chó

Bác em định thịt đi

Nhưng không đủ can đảm

Nên lại mang nó theo

Trước từng có một trường

Thầy giáo dạy kẻ chữ

Bé viết chữ “hoà bình”

Trên xe, xong một nửa

Có hy vọng, lòng tin

Nhưng không bánh không thịt

Xin đừng mắng các em

Nếu các em ăn quỵt

Xin đừng trách người nghèo

Không mời ăn bánh ngọt

Các em cần bánh mì

Không chỉ cần lòng tốt

Một đêm thấy ánh lửa

Nhưng các em tránh xa

Một lần xe tăng qua

Với nhiều người trong đó

Một lần tới thành phố

Nhưng các em đi vòng

Các em đi suốt đêm

Và vượt qua phố đó

Trong một trận bão tuyết

Phía đông nam Ba Lan

Người ta gặp lần chót

Tất cả năm nhăm em

Tôi vừa nhắm mắt lại

Thấy các em lang thang

Từ một vùng bị bom

Đến một vùng bị bom

Và trên mây cao nữa

Tôi thấy kéo từng đoàn

Không xứ sở nam bắc

Chống chọi gió lạnh tràn

Các em kiếm hoà bình

Không co bom đạn lửa

Không có nơi đã ở

Những đoàn dài mông mênh

Tôi thấy qua bóng tối

Một cái gì khác xa

Những khuôn mặt bé nhỏ

Thuộc đủ các màu da

Sau đó ở Ba Lan

Người ta thấy con chó

Ở nơi cổ có đeo

Một miếng bìa nho nhỏ

Dòng chữ” Cứu chúng tôi!

Chúng tôi đi lạc mất

Chúng tôi năm nhăm em

Trông chờ con chó dắt

Nếu không cứu nó được

Thì đuổi con chó đi

Đừng có bắn nó chết

Chỉ cho nó đường đi…”

Dòng chữ của các em

Được nhiều người đọc rõ

Nhưng một năm trôi qua

Cũng chết luôn con chó

Tế Hanh là một thi sĩ vang danh cùng những bài thơ đặc sắc về tình yêu quê hương, đất nước. Nổi bật nhất là những trang thơ dịch của nhiều nhà thơ vang danh trên thế giới gây giới thơ ca Việt Nam. Những thi phẩm này được bạn đọc đánh giá cao và thêm phần ngưỡng mộ của ông. Mời các bạn đón xem phần 2 vào một ngày không xa nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments