Home / Chùm thơ chọn lọc / Thơ Về Trăng Buồn – Chùm Thơ Tình Buồn Về Trăng Hay & Tâm Trạng

Thơ Về Trăng Buồn – Chùm Thơ Tình Buồn Về Trăng Hay & Tâm Trạng

Thơ Về Trăng Buồn – Chùm Thơ Tình Buồn Về Trăng Hay & Tâm Trạng

Trăng đêm nay tròn lắm, không vàng như độ trăng thu mà lại bàng bạc mái đầu, lửng lơ giữa trời đùa vui với những làn gió nhẹ. Cái không khí mát mẻ về đêm hòa trộn với những hạt sao lấp lánh làm con người ta thấy dịu dàng và yên bình đến lạ, nhưng trăng thì không, đẹp thì đẹp vậy, nhưng cái dáng cô đơn chẳng thể lạc được đi đâu dẫu rằng xung quanh giờ đây đâu chỉ có một màu đen vô tận. Muôn thuở rồi, trăng côi! (Trăng khuya!)

Sau chùm thơ tình về trăng buồn, hôm nay tôi lại gửi đến các bạn một chùm thơ nữa gồm những bài thơ buồn về trăng hay sưu tầm, dành cho những bạn yêu hình ảnh của vầng trăng. Từ xa xưa, trăng đã đi vào thi thơ như hiện thân của một nỗi buồn cô quạnh và lạc lõng, mà có lẽ những áng thơ khắc họa rõ nét điều đó nhất là những bài thơ trăng của Hàn Mặc Tử, tôi luôn nghĩ vậy! Nhưng hãy tạm gác qua điều đó, bây giờ, mời các bạn cùng xem qua những bài thơ buồn về trăng sau đây. Chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

1, Lệ Trăng

Rơi giọt trăng buồn lên bóng mây

Biết anh bên ấy khóc trăng gầy

Làm sao ngồi xuống vai bên cạnh

Chuốc những giọt buồn uống chén say

Rơi giọt trăng buồn lên áo xưa

Dấu ái ra đi những lần mưa

Bên trời im vắng nghe trăng khóc

Bút thả sầu vương… đợi gió lùa

Đã mấy trăng đi người xa người

Chờ từ thu ấy lá vàng rơi

Chờ đến bây giờ Đông rơi tuyết

Thấp thoáng trăng về nước mắt rơi

Tôi bước cùng trăng đếm tội tình

Hạt sầu hạt nhớ chiếu lung linh

Biết anh gần lắm tay đâu dám

Níu lại chấp lời kinh

(Mỹ Trinh)

Mời các bạn độc giả tham khảo những câu nói hay về tình yêu buồndanh ngôn cuộc sống hay nhất mọi thời đại.

2, Đêm Thu

Đêm thu sáng, Hằng Nga ngồi đó khóc

Trăng có còn cái nghĩa lý chi đâu?

Họ cầm tay và mắt họ nhìn nhau

Trăng thu sáng: Phơi mình không ai lấy!

Khói thuốc rớt pha đèn khuya lộng lẫy

Trăng treo cao trăng chết đã bao lần?

Phố chẳng còn em, ừ thì biết vậy!

Nhưng phố đêm này ta thấy tình nhân

Con phố này vốn là con phố mượn

Và tình xưa đơn giản quá: Tình đầu!

Nay thu đến một nửa chừng vội vã

À ơi tình, một vết cắt hằn sâu…

Ta ngồi đây: Đêm trăng thâu diễm tuyệt

Đêm thu nồng mộng mị với hư không

Đây rượu ngọt, mồi ngon, đây bằng hữu

Đây trăng thanh, gió vợi, gái môi hồng!

( Tím)

3, Trăng Lạnh

Trăng đông gió lạnh một màn sương

Trắng xuống che buông mọi nẻo đường

Hờ hững sương buồn che khuất lối

Một tối xao lòng vọng bến thương

Trăng buồn xa thẳm lạnh trên cao

Buồn gì sao mãi cạnh bờ ao

Chờ trăng về đến lòng xa vắng

Mắt mãi trông hoài mong ngóng ai?

Trăng buồn trăng lạnh cả màn đêm

Đông về mang gió lạnh bên thềm

xóm vắng lòng hoang vắng

Đeo đẳng lòng ai thêm đắng thêm

Bên rèm trăng lạnh thuở chiều đông

Trời đông buồn mãi thuở chưa chồng

Đông về đan áo chờ ai lấy

Chờ mãi ai kia lòng trống không

Tình nồng một thuở ngắm trăng đêm

Bên người mơ mãi cảnh êm đềm

Xem thêm:  Khám phá những stt nhớ bạn bè thời thơ ấu hay ấn tượng nhất

Xa người đếm mãi ngày xa cách

Cách mấy trăng rồi, chợt nhớ thêm…

(Ngọc Quang Hà)

4, Bến – Trăng – Thuyền

Bến chờ, bến đợi, đến bao lâu

Ngóng ai lạnh tím hồn cô sầu

Vắng ngắt đời lẻ bóng

Bãi khuya nhờ gió nhắn đôi câu

Trăng buồn, trăng trốn, chẳng sáng đâu

Áng mây che khuất nơi giang đầu

Mờ mờ ảo ảo vầng trăng nhạt

Tìm cách trốn sầu… lặn đáy sâu

Thuyền ơi, thuyền hỡi, vắng đã lâu

Nơi đây bến đợi hãy về mau

Bến đây, thuyền đó… sao không thấy?

Có phải trăng mờ… chẳng thấy nhau?

()

5, Lửa Đêm Trăng

Đêm rét buốt người qua không mấy bóng

Trăng im mờ rũ rượi khóc hồn mây

Khói thuốc đâu rớt rơi đầy

Đêm đông giá đường quen không dáng áo

Gió lơ lửng cuối đồi không thổi nữa

Tiếng gà khuya xao xác gọi

Ta lặng lẽ đứng đầu trăng hút điếu

Đám dã quỳ chìm đắm giữa chơi vơi

Trong khi ấy dường như mây nhớ nắng

Lũ cú mèo nháo nhác vọng đêm sâu

Bốn bàn chân khua bước chung một nhịp

Gái trai nào đôi kẻ phải lòng nhau?

Bóng nhân tình tựa đầu bên vách cũ

Sương lẳng lơ tàn lụi trước hơi nồng

Cây tạo hóa căng tròn đôi vú mộng

Trăng cũng hờn tiếng nấc giữa mùa đông…

(Bằng Lăng Tím)

6, Đời Nghiêng

Ta đi tìm nửa trăng lạc nơi đâu?…

Đêm vắng lặng đêm buồn sầu rất lạ

Còn một nửa nên sương mờ lã chã

Chén rượu tình uống chưa cạn đã say

Nghe đời nghiêng hồn đổ xuống tàng cây

Rượu nồng đắng rót cốc đầy đêm vắng

Sầu nhạt thếch vị mưa ngâu lằng lặng

Giọt ưu phiền, ai đem tặng cho ta

Ôi men tình say ngất ngưởng mù xa

Tay anh với dệt bao la sợi nắng

Trăng một nửa trăng buồn trăng không sáng

Đời bỗng nghiêng đời buông rạng mây chiều

Hồn phong sương hồn sầu nát phiêu diêu

Con trăng lạc nên tiêu điều màu nhớ

Lá vàng khóc giữa đêm sương nức nở

Nhân gian buồn van khóc bởi đời nghiêng

Ánh trăng mờ nên hoa lá đảo điên

Hồn cát sỹ treo trên miền bóng biệt

Lời thơ viết lỡ giết tình thắm thiết

Chiều nay nghe lời vĩnh biệt của đời

Thiên đường xa tay chới với chơi vơi

Thiên thu gọi tiếng xa vời lịm tắt

Tình ly biệt… ôi thôi đời đã mất

Đường đi về mộ cổ đất trời nghiêng

(Hồng Dương)

7, Nói Cùng Đông!

Chớ có lạnh lùng hỡi đông ơi!

Đừng để phong sương phủ mịt trời

Ta còn thơ thẩn ôm tình cũ

Người về ga cuối cuộc rong chơi

Đông hỡi, thôi đành kiếp lẻ loi

Đã lỡ duyên thơ với nhạc sầu

Bốn bề trống hoác toàn tro bụi

Ai nỡ hồng nhan phải bạc đầu?

Ta ôm kỷ niệm: người lữ khách

Khói nhuộm đêm tàn: trăng biệt ly

Bụi đời phân nửa sầu trăm ngả

Đông nào xóa được những sầu bi?

Đêm nay giọt buồn rớt phố xưa

Đông nghiêng phía ấy ngó xa mờ

Rơi mảnh nguyệt gầy lên mái tóc

Có nỗi buồn loang ở cuối trời

Thôi nào, nắng lụa, gió thơ đâu?

Đông giấu nơi nào, nước non sâu?

Để ta gom nhặt trao người cũ

Gom cả bình yên giấc nhiệm màu

Chớ có lạnh lùng nữa nhé đông!

Người ấy sang sông một tấm chồng

Chung nước ngược dòng riêng bến đợi

Đông về, ai biết có buồn không!?

(Bằng Lăng Tím)

8, Mối Tình Thơ

Trăng buồn củ rũ cõi trời mơ

Người đã xa khơi ánh sao mờ

Để lại tâm tư bao nỗi nhớ

Hương lòng đọng mãi sự vẩn vơ

Mắt ướt cay cay sầu ly biệt

Còn đâu trong sáng mối tình thơ?

Gió thổi hây hây hồn ngây dại

Xem thêm:  Nhớ cố nhân - Vũ Hoàng Chương

Chim bay thấp thoáng bóng trên cao

Trăm năm còn đó khung trời rộng

Cánh cò phiêu bạt ở phương nào?

Từ ấy thu sang rừng ảm đạm

Suối reo róc rách giấc chiêm bao

Đồng hoang một thưở không cày cấy

Cỏ loang mọc mãi xứ cào cào

Tình cũ chơ vơ nỗi hẹn thề

Tin ai xa vắng lá lao xao

Rừng thu héo úa màu nhung nhớ

Trăng trong cô độc sáng vùng cao

Kỷ niệm còn đây những đêm về

Tình đầy vương vấn giấc lê thê

Ai đi nỡ để trăng mười sáu

Toả sáng lung linh trong cơn mê!

(Quoc Hung Nguyen Cao)

9, Biển Đêm

Biển cô đơn, bãi bờ cát trắng

Chân lạc loài vắng lặng trong tim

Anh bước đi lòng cứ ngóng tìm

Sóng mãi ru một thời kỷ niệm

Chiều tan dần thành phố vào đêm

Biển vẫn êm gió mềm vẫn thổi

Gió vẫn đây người xưa bước vội

Rối tơ duyên, tắt một mối tình

Trăng buồn chăng? Sao trăng lặng thinh?

Trăng cũng nhớ bóng dáng em xinh?

In nghiêng bóng sóng khuya xa lắc

Còn “nơi xa” chắc đã quên rồi…

(Bằng Lăng Tím)

10, Trăng Buồn

Và đêm nay trăng buồn như lặng lẽ

Đứng núp mình sau góc bể chân mây

Gió đuổi xua quằn nhành cây nghiêng rẽ

Tung bụi đời hoa cỏ vẽ bay bay

Bên song cửa vết thương trầy ẩn hiện

Tên anh về trong từng tiếng tim kêu

Anh hỡi anh con đường yêu câu chuyện

Thật não nề rơi rụng chuyển đìu hiu

Trăng chênh chếch khuyết vành khều lưỡi móc

Bất cần đời dù lăn lóc mảnh đôi

Nơi cô tịch bóng đen đời hạ vốc

Riêng mình em ngồi ôm khóc nhớ thôi

Chạm tiếng thở giọt lệ trôi thắm má

Trăng buồn rơi xô ngã bóng héo gầy

Ôi thao thức với đêm đầy lạnh giá

Hàng mưa đời lại tầm tả cuồng vây

(Tịnh Tâm)

11, Đêm Liêu Trai

Đêm về nhìn cảnh chẳng thấy ai

Rờn rợn đêm thâu giữa lâu đài

Rên rỉ côn trùng nơi hoang lặng

Trăng buồn củ rũ đậu cành mai

Gió thổi hắt hiu ngoài ngõ vắng

Thì thầm hơi lạnh quết ngang tai

Ánh nước sương mờ ôi ma quái

Tiếng chuông cỏn kẻn gọi hồn ai!

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ

Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Dạo khúc Nghê thường trăng hư ảo

Yêu người mộng mị suốt canh dài

Thần thể nhạt mờ theo tiếng gáy

Hương còn thoang thoảng hạt sương mai

Nàng biến khói mây không từ giã

Nhớ đêm giao tiếp giấc miệt mài

Hoàn trả không gian niềm tĩnh mịch

Hoang liêu cô tịch tháng ngày dài

Tha thiết khuya về mong ngóng đợi

Hòa cùng ma nữ mộng liêu trai

Âm dương cách trở sầu quạnh quẽ

Chờ gió trăng ngàn hẹn mãn khai!

(Quoc Hung Nguyen Cao)

12, Trăng Hạ Huyền

Lại nhớ về buổi xưa ngày đưa tiễn

Hồn tôi buồn nghe nhói phía nơi tim

Buổi mưa khơi và trăng độ thượng huyền

Nửa cho tôi nửa khuất người ly biệt

Tôi chẳng tiếc ân tình, môi mắt biếc

Chỉ lạnh lòng mỗi đợt khói sương giăng

Tôi đem tình đi rọi những tuần trăng

Chẳng rạng hết sương mờ giăng bóng cả

Em quay bước vì người dưng người xa lạ

Nơi mây xanh nắng đẹp rực rỡ trời

Ở nơi này trăng lạnh ý thơ khơi

Không gợn chút hương lòng ân nghĩa cũ.

Tôi dạo ấy men tràn trang tình tự

Khói se tim kết mộng dệt duyên chờ

Gói hành trang đưa chân đời lữ thứ

Tìm mặt trời trong đáy mắt ban sơ

Tôi về đây, đường cũ bước

Ngắm trăng mơ lạc lõng giữa phố đèn

Ơ, ơ kìa! Lệ tràn lưng sỏi đá

Tôi nhớ gì một kẻ đã từng quen…

Ai đi rồi, vì sao thế hỡi thu?

Để trăng mờ lay lắt bóng trăng lu

Để tôi nhớ một người… sơ ý nhớ

Xem thêm:  Em Ơi Ba Lan Mùa Tuyết Tan – Câu thơ hay được yêu thích nhất

Để ưu tư theo gió rớt mịt mù

Nay cảnh cũ hạ huyền trăng nửa bóng

Trăng tạ tàn vẫn lộng ánh trăng thoi

Mấy năm trôi, tình ái đã cũ rồi

Tôi vẫn đứng soi đêm chờ trăng xế…

(Bằng Lăng Tím)

13, Trăng Lạnh

Đêm buông xuống trăng buồn chưa mọc

Sợ cô đơn trăng khóc sao trăng?

Màn sương gió lộng thênh thang

Xuống che muôn nẻo đường làng trăng ơi!

Gió hờ hững mây buồn khuất bóng

Ngõ tối om lòng vọng bến trôi

Để cho con nước

Trong đêm khuya lạnh ai ngồi đợi trăng

Trăng buồn lắm chẳng rằng chẳng nói

Khổ lắm sao mãi ngó vườn đào

Mùa thu quả thấp quả cao

Mắt trông mắt ngóng sầu vào tương tư

Anh xa vắng cũng từ dạo ấy

Đào chín rồi em thấy thương trăng

Ánh trăng buốt giá đào căng

Sương buông rịn nước đau chăng hỡi chàng

Trăng buồn quá ánh trăng vàng võ

Trăng cô đơn lá vỗ bên thềm

Trăng tròn đào chín mọng mềm

Đeo lòng ai đặng đắng thêm muôn phần

Bên rèm vắng thu trần gió lạnh

Ánh trăng vàng làm chạnh lòng ai

Cô đơn trăng vuốt ánh dài

Té ra trăng cũng lạnh hoài như em…

(Hồng Dương)

14, Chợt Thấy

Ta chợt thấy trăng buồn trong ngây dại

Mãi đợi chờ tê tái những ngày qua

Màn sương mơn áng bạc trắng la đà

Đông nhòa nhạt rồi tan đi một mảnh

Ta chợt thấy dòng đời sao khổ hạnh

Đêm hững hờ giá lạnh với tri nhân

Bụi thời gian lấp liếm hết mắt trần

Hồn vô cảm ngại ngần chi lắm rứa!

Trăng lằng lặng vẫn đi tìm

Của ngàn xưa chia nửa áng tơ tình

Có những đêm trăng chẳng sáng lung linh

Nên đã khuyết giữa thinh không trời đất

Ta nhận thấy dòng đời luôn được mất

Mất để tìm cái thật giữa hư vô

Được để thêm cái tình ngãi xô bồ

Như sóng cuộn nhấp nhô xa trôi nổi

Có những lúc trăng buồn đi lạc lối

Mây vuốt ve gió thổi đến xa ngàn

Như dòng đời lắm lúc thật gian nan

Hồn ngụp lặn rã tan như trăng vỡ

Ta chợt thấy giữa dòng sâu dang dở

Chút dư hương mắc ở cọng đông gầy

Nắng nhạt mờ rong ruỗi với làn mây

Trong sâu thẳm mắt đầy đong nỗi nhớ….

(Hồng Dương)

15, Trăng Khuyết…

Trăng buồn bã gầy còn một nửa

Để hồn ta lạc giữa khung trời

Phất phơ ngọn gió muôn nơi

Nỗi lòng u uẩn tơi bời bóng đau…

Trăng lặng lẽ u sầu không nói

Ta lặng buồn đau nhói trong tim

Dã tràng trong cát lặng im

Sóng ì oạp vỗ.. ốc chìm đáy sâu

Con sóng vỗ mái đầu bạc trắng

Gió vi vu trách mắng hàng thông

Núi nhìn trời đất mênh mông

Trăng đâu một nửa mà không thấy về

Biển chờ đợi tái tê cay đắng

Sóng rì rào nhọc nặng dòng sông

Cát vàng im lặng thinh không

Lòng ta trống rỗng như hoang

Sương giăng kín ướt loang cánh nhạn

Côn trùng gieo bản nhạc vô hồn

Gió buồn lặng lẽ vô ngôn

Trăng buồn trăng ngó một cồn bông lau

Sầu gã biệt một màu mắt nhớ

Ta giã từ một vở tình say

Mây buồn hiu hắt đêm nay

Xanh xao biển khóc… trăng bay một phần…

(Hồng Dương)

Và sau những bài thơ tình về ánh trăng buồn, vừa rồi là những bài thơ về trăng sưu tầm rất hay mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những bài thơ về trăng ấy. Đây chỉ là một trong rất nhiều những bài thơ tình về trăng có trong kho thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những áng thơ về trăng hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …