Tôi chẳng cần – Tùng Trần

29
Tôi chẳng cần – Tùng Trần
Tôi chẳng cần – Tùng Trần

Tôi chẳng cần ai nhủ lòng thương hại
Bởi quen rồi với hai chữ
Khi chỉ tay trắng đôi tay
Thì làm sao có tháng ngày êm ấm

Tôi chẳng cần người nói lời sâu đậm
Một cuộc lắm tựa vần thơ
Mà chỉ mong có được một bến bờ
Tình keo sơn chia cắt

Tôi chẳng cần tiền tài hay vật chất
Mong một chân thật vậy thôi
Có đâu nào mơ tưởng quá
Sao cuộc đời cứ rơi vào dâu bể

Tôi chẳng cần níu giữ điều không thể
Hai con đường như thế vậy là xong
Để cho ai chẳng còn phải bận lòng
Khi tìm lại hồng dang dở

Tôi chẳng cần cuộc đời như hoa nở
Đã không còn nhắc nhở chuyện tình yêu
Bởi giờ đây đã học được một điều
Càng hi vọng lại càng nhiều

Xem thêm:  Nồng Nàn Phố cùng tập thơ Anh Ngủ Thêm Đi Anh, Em Phải Dậy Lấy Chồng phần 1

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho