Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường

Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường

Top 15 Bài thơ hay viết về thầy cô và mái trường



Tuổi học trò – Cái tuổi hồn nhiên, trong sáng với biết bao những kỉ niệm , những sự ngỗ nghịch đáng yêu và cả những niềm hạnh phúc. Mỗi con người khi đã lớn lên có lẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường – nơi ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những cùng ta. Thuvientho.com xin giới thiệu những viết về thầy cô và mái trường.




Bài thơ: ƠN THẦY – Hồng Soi

ƠN THẦY

Tác giả: Hồng Soi

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy

Không gì sánh nổi đong đầy tình thương

Mẹ cha dãi nắng dầm sương

Nhường cơm xẻ áo dọn đường con đi

Thầy cô rèn giũa chi li

Mong sao trò giỏi mỗi khi trả bài

Miệt mài hướng tới tương lai

Say sưa gieo hạt nối dài ước mơ

Thương cho lứa tuổi trẻ thơ

Vẫn còn nhiều bé bơ vơ ngoài đường

Hàng ngày không được đến trường

Mưu sinh bán số đáng thương vô cùng

Những gì thầy dạy cô mong

Giờ em thấu hiểu qua dòng thời gian

Ơn thầy cô mãi ngút ngàn

Khắc ghi tạc dạ tỏa lan muôn đời!

16.11.2018




Bài thơ: NHỚ MÃI LỜI CÔ – Phan Thị Tuyết vân

NHỚ MÃI LỜI CÔ.

Thơ Phan Thị Tuyết vân

Xa mái trường thân yêu.

Đã bao lâu rồi nhỉ.

Những lời cô thủ thỉ.

Em nhớ đến bây giờ.

Ngày ấy tuổi mộng mơ.

Hay thẫn thờ thổn thức.

Trái tim non rạo rực.

Mùa phượng thắm sân trường.

Những bài giảng thân thương.

Thấm vương đầy bụi phấn.

Cô như vầng trăng sáng.

Dẫn lối đường em đi.

Nghe tiếng gió thầm thì.

Mà lòng xao xuyến mãi.

Suốt đường đời bươn chải.

Luôn khắc nhớ ân tình….!!!

Giọt Mưa Thu

HN 15/11/2018




Bài thơ: NGƯỜI LÁI ĐÒ – Nghĩa Trần

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Thơ: Nghĩa Trần

Mỗi năm đưa một chuyến đò

Chở bao con chữ về kho học hành

Học trò đỗ đạt công danh

Mai sau giúp Nước mình giành Vinh Quang

Trồng cây giữ Nước giữ Làng

Ươm mầm tri thức nặng mang nỗi lòng

Chẳng màn vất vả nhọc công

Chỉ mong tất cả thuộc lòng lời ru:

sạch bóng quân thù

Gia đình hạnh phúc thầy U đỡ đần

Ra đường giúp bạn khó khăn

Lên Trường học hỏi: Lễ, Cần, Thanh, Liêm”

Thầy,cô khi khó hỏi tìm

Để thêm kiến thức về ghim trong mình

Hãy là những đóa hoa xinh

Tô đời tươi đẹp bình minh nắng hồng

Nhọc nhằn dõi mắt nhìn trông

Dìu từng chân trẻ ẵm bồng giấc mơ

tuổi trẻ dại khờ

Như bầy chim nhỏ bơ vơ trong vườn

Cô, thầy dìu dắt yêu thương

Làm nền vững trải con đường tương lai

Đò đưa cần mẫn miệt mài

Qua sông tri thức vì ai một đời?




Bài thơ: CÓ MỘT NGHỀ… – Hồng Ngoãn

CÓ MỘT NGHỀ…

Thơ Hồng Ngoãn

Có một nghề mà giấy trắng bảng đen

Và mái tóc lại bạc thêm mỗi tối

Mỗi bước đi đều tỏ ra rất vội

Chèo lái con đò sang bến đợi bình yên

Có một nghề mà xã hội tôn vinh

Gọi hai tiếng thân tình ơi Cô Giáo

Truyền kiến thức rồi nghĩa nhân đúng đạo

Mãi cứ yêu nghề…dù ai bảo em sai….

Em chọn một nghề dẫu có một không hai

Nấu Cháo Phổi….em miệt mài năm tháng

Từ sáng sớm tới trời khuya chạng vạng

Áp lực luôn kề…bụi phấn trắng luôn rơi

Em vẫn yêu nghề và yêu mãi không thôi…

HỒNG NGOÃN 13/11/2018




Bài thơ: VẤP VÀO MÀU XANH - Đỗ Hương

VẤP VÀO MÀU XANH

Thơ Đỗ Hương

Thương nhiều phía đó bên sông

Cánh đồng buổi chiều khô khát

Cổng trường nhuốm vàng nắng hạt

Ve kêu tan vỡ phượng hồng

Cánh đồng giờ lúa đỏ bông

Sẫm vàng cuối đường vòng sóng

Hạ thiêu hết miền trông ngóng

Em còn nơi đó chờ anh?

Xem thêm:  Mùa thu - Kim Chuông

Bầu trời cao tít màu xanh

Xa như bài thơ thủa trước

Em còn cất màu hẹn ước

Nhuốm buồn lên tóc không em?

Vẫy vào hư ảo lạ quen

Xa người, phố càng thêm vắng

Đêm qua có vài tin nhắn…

Khóc buồn nước mắt người dưng!

Viết lên trang vở thân thương

Bằng màu mực đêm trong vắt

Em nghe gì trong se sắt

Tay còn nhớ anh?

Hạ ơi! vấp vào màu xanh

Té dài cơn mưa xào xạc…

SunNy Do, 2017




Bài thơ: HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ –

HẠNH PHÚC TRONG ĐÔI MẮT CÔ.

Thơ Hoàng Hôn

Vâng…

Em vẫn thường bắt gặp trong mắt Cô

Niềm vui của người cảm thấy mình hạnh phúc

Tựa như người đi “gieo hạt”

Hân hoan khi những cây lúa lên đòng.

Cô đã gắng vượt qua bao vất vả đời thường

Mặc kệ lời chào mời của những người ngoài cuộc

Gác hết những lo toan ngoài cửa lớp

Bao muộn phiền đều giấu cả vào trong

Khi học trò còn có đứa chưa… ngoan.

Dẫu biết rằng…

Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay đi

Và vết hằn thời gian sẽ rẽ phân hai… màu tóc

Nhưng…

điều lớn lao mà Cô giữ được

Là niềm tin lặng lẽ lớn từng ngày

Là ước mơ khiêm nhường như…hạt giống

Gieo vào hồn đàn em nhỏ thơ ngây.

Chỉ một…tấc gang thôi

Cái khoảng cách giữa vinh quang và sự… thấp hèn

Giữa tiếng nói lương tâm và những lời… tráo trở

Giữa bục giảng thanh cao và sạp hàng ngoài chợ

Cô chẳng chút bâng khuâng, lần lữa

Quyết giữ lại cho mình…

trang giáo án… màu xanh.

Thì sá gì chút… “mất mát” tư riêng

Tuy chỉ là những đêm dài ít ngủ

Trang giáo án nào lại không đầy những nghĩ suy, trăn trở

Khi những giọt mồ hôi của Cô

Lặn sâu vào trong đó

Cho bài giảng hôm sau thấm vị mặn tình người.

Nếu như ngọn gió ngoài kia…là riêng của bầu trời

Và hương hoa trong vườn là của gió

Thì Cô là của… đàn em nhỏ

Mỗi tâm hồn trẻ thơ

có khác nào như một ngôi nhà có những lối đi riêng

Cô bước đến khẽ khàng

mở ra từng ô cửa

Bằng những ngón tay…thon mảnh – thiên thần.

Nào có lâu la gì…bấy nhiêu năm

Cô trải hết lòng mình suốt ngần ấy thời gian

Chưa hề có một lời nào… suýt xoa – mặc cả

Bởi dẫu thế nào thì cũng không đủ trả

Ơn nghĩa cuộc đời…sâu nặng quá.

Thì…

Cô ơi…

Đâu có gì là lạ

Nếu như em thuờng bắt gặp trong mắt Cô

Niềm vui của người cảm thấy mình HẠNH PHÚC

Là những gì Cô CHO và đồng thời NHẬN được

Khi vượt qua những toan tính đời thường

Để đến với học trò

– đàn em nhỏ…

yêu thương!




Bài thơ: NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ – Ánh Tuyết

NGƯỜI ĐƯA ĐÒ NĂM CŨ

Thơ: Ánh Tuyết

Con bất chợt gặp lại thầy sáng nay

Tóc thầy giờ đã điểm màu sương trắng

Con miên man nghĩ rằng là bụi phấn

Của một thời hoa nắng vẫn còn vương

Lớp chúng con đã xa cách mái trường

Thầy còn đó người đưa đò thầm lặng

Vẫn giáo áng vẫn là viên phấn trắng

Miệt mài đưa lớp trẻ đến tương lai

Con ước gì thời gian vòng trở lại

Để được nghe lời thầy dạy ngày xưa

Con muốn khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy bằng tất cả tin yêu

Con bước đi trong dạ vẫn nhớ nhiều

Nhớ bóng dáng liêu xiêu người thầy cũ. /.




Bài thơ: KÍNH THẦY CÔ – Phạm Quang Thu

KÍNH THẦY CÔ

Thơ Phạm Quang Thu

Ngày nhớ về trường cũ

Lệ tuôn lòng, ấp ủ gặp nhau

Ấu thơ ấp úng đôi câu

Nhờ Cô giáo dạy, cái đầu thông minh

Sân trường cũ in hình năm tháng

Cây bàng già thi thoảng lá rơi

Bằng lăng tím biếc lòng người

Nhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyến

Tình thầy trò đã nguyện không phai

Nhờ thầy cô đã thành tài

Lòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xem thêm:  Bài thơ Hãy Như Khúc Tình Ca – Nhà Thơ Phú Sĩ

Xin kính chúc Thầy cô mạnh khỏe

Dắt dìu bao lớp trẻ đi lên

Sự nghiệp giáo dục vững bền

Cháu con muôn thuở đáp đền non sông!

09.11.2018




Bài thơ: ƠN CÔ, NGHĨA THẦY – Dạ Quỳnh 

ƠN CÔ, NGHĨA THẦY

Thơ Dạ Quỳnh

“Muốn sang phải bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”

Công thầy sánh tựa chân mây

Chữ cô tạc dáng cho “cây” nên người

O, a điểm chín điểm mười

Long lanh ánh mắt em cười cô vui

Vầng dương phía trước đừng lùi

Có công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng quản công đầu

Đưa đò tri thức sông sâu ngại gì

Mỗi năm lại một chuyến đi

Chắp thêm đôi cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngời

Hiến chương nhà giáo nhớ ơn cô thầy

Mái trường yêu dấu còn đây

Bảng đen phấn trắng thơ ngây năm nào

Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào

Một thời đi vào trong mơ

Hôm nay ngồi viết vần thơ

Ghi sâu “nửa” chữ ơn cô nghĩa thầy…

Dạ Quỳnh




Bài thơ: NGHỀ GIÁO – Nguyễn Thị Khánh Hà

NGHỀ GIÁO

Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Nếu thời gian có quay lại ngày xưa

Tôi vẫn yêu cái nghề tôi đã lựa

Bởi nghề đó cho tôi bao ngọn lửa

Ngày và đêm hừng hực cháy dâng trào

Bên đàn em tôi luôn thấy vui sao

Bởi nhìn thấy tuổi thơ và ký ức

Nét hồn nhiên bỗng dội về tiềm thức

Ươm mầm xanh chắp cánh những ước mơ

Dẫu biết rằng đời chẳng đẹp như thơ

Bao khó khăn, cuộc sống còn eo hẹp

Nhưng lại thấy mắt trẻ thơ tuyệt đẹp

Lại ngập tràn nhân ái yêu thương

Xin một lần gửi đến muôn phương

Tình nhà giáo trong ngày vui lễ hội

Không hoa lá chỉ tâm tư viết vội

Một vài lời tâm sự trong thơ

MaiLan.




Bài thơ: KHẮC CỐT GHI LÒNG – Tony Bui

KHẮC CỐT GHI LÒNG

Thơ: Tony Bui

Lữ khách qua đò nhớ bến không?

Ơn cô dậy dỗ khắc trong lòng

Đưa thuyền chở chữ xây đời mới..

Cập bến tương lai mộng thắm nồng.

Thức cả năm canh lo giáo cụ

Tròn đêm tới sớm soạn cây trồng.

Công thầy nặng nghĩa trong lời giảng

Vững lái cho người cặp bến sông…

Warszawa

10/11/2018




Bài thơ: NỖI NHỚ MÙA THU –

NỖI NHỚ MÙA THU

Thơ Phan Hoàng

Mùa Thu về nắng mật ướp men say

Làn gió thoảng ngất ngây mùi hoa sữa

Tiếng trống trường cồn cào nỗi nhớ

Một thuở học sinh, một thuở làm thầy…

Nhớ tuổi học trò nhỏ dại thơ ngây

Tay dính mực, áo quần dây bụi phấn

Ngồi trên lớp nghe thầy cô giảng

Mong chóng hết giờ cùng bạn tung tăng

Tuổi học đường lớn lên từng tháng năm

Qua mỗi cấp có nhiều thêm bạn mới

Trường Đại học… những tháng ngày bom dội

Được luyện rèn, phơi phới niềm tin…

Ngày ra trường làm một giáo viên

Đi sơ tán với trường với lớp

Lấy tre nứa lá gồi làm lớp học

Thầy trò cùng lao động hăng say

Giữa núi rừng lớp học dưới vòm cây

Dòng suối chảy đêm ngày như tiếng hát

Trong sương sớm tiếng giảng bài ấm áp

Thầy trò chung mơ ước… ngày mai

Bà con nghèo vẫn dang rộng vòng tay

Vì sự nghiệp, đêm ngày che chở

Giúp học sinh, nhường thầy cô nơi ở

Ấm đêm đông bếp lửa giữa nhà

Hoà bình về xây lại trường ta

Giảng đường mới chan hoà nắng gió

Dẫu chưa hết những ngày gian khó

Với mái trường vẫn gắn bó thương yêu

Không ồn ào, không đòi hỏi chi nhiều

Là nhà giáo không tính điều hơn thiệt

Trong thầm lặng chỉ riêng mình mình biết

Lòng yêu nghề, tâm huyết sắt son

Người giáo viên còn hạnh phúc nào hơn

Khi học sinh ra trường thành đạt

Với thời gian mái tóc thầy điểm bạc

Để mầu xanh toả khắp bốn phương…

Mùa Thu sang tôi nhớ mái trường

Nơi ghi dấu những vui buồn năm tháng

Mùa Hè phượng nở thắm hồng tình bạn

Ngày Thu sang khai giảng rộn niềm vui…

Xem thêm:  Hòa quyện - Phan Văn Hi

9.2008

PH




Bài thơ: NGUYỆN ƯỚC – Nguyễn Đình Cường.

NGUYỆN ƯỚC

Thơ: Nguyễn Đình Cường.

Hơn nửa thế kỷ rồi vẫn nhớ như in

Không thuộc bài thầy phạt quỳ mỏi gối

Nhưng mình hiểu thầy không hề có tội

Muốn trò ngoan biết lỗi để học bài

Ngày xưa thầy cơm cũng độn ngô khoai

Áo rách cổ phải chằm đi vá lại*

Đức tính thầy là người nhẫn nại

Uốn nắn trò cho măng thẳng thành tre

Ta trưởng thành nhờ đã biết lắng nghe

Những lời dạy – công của thầy thuở trước

Nay hưu rồi vẫn còn ngồi nguyện ước

Lắng nghe thầy khuyên bảo những điều hay.

P/s: *giai đoạn những năm 60 của thế kỷ trước.

– – – – –

10/12/2018.




Bài thơ: NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT – Hạ Quyên

NGÔI SAO KHIẾM KHUYẾT

Hạ Quyên

Có phải chăng sinh nhầm ngôi sao xấu

Dáng lù đù sắc diện chẳng mỹ miều

Em, đứa học trò tôi ấn tượng nhiều

Trí ngờ nghệch học hai năm một lớp

Trong lớp tôi, em là người to nhất

Lại thật thà, ngơ ngác tợ bé con

Quần áo lem, bối rối ngọn tóc dài

Mười lăm tuổi em còn ngồi lớp bảy

Nhưng một điều vượt trên hết thảy

Là niềm vui được cắp sách đến trường

Mẹ em rầu! Nó nằng nặc xin thương

Được đến lớp, dù năm nay “ở lại”

Tuổi đã lớn mà con tôi con dại

Nhà mình nghèo, học dở, nghỉ đi con

Nghỉ học đi, con cùng mẹ đi buôn

Nó nài nỉ: “còn tập vở”

Mẹ trăn trở: “sợ cô, thầy than thở,

nó ngu ngơ, học phí nợ còn đầy”

Ý chí con, mẹ xuôi dạ thở dài

Dẫn đến lớp dù bồn chồn, ái ngại

Tôi thấy em, đôi mắt như ngây dại

Miệng nở cười được ngồi lại lớp này

Rồi an vui nhẫn nại ngày ngày

Theo chúng bạn trên đường đua tới đích

Em giờ đây lớn thêm một ít

Bước dịu dàng trong tà áo tung bay

Sách vở này, đã ôm gọn trong tay

Tôi xao xuyến, dõi theo đường em bước

Em sẽ tiến, sẽ vững đường phía trước

Đôi mắt em sẽ rực lửa như xưa

Ngọn lửa bừng thiêu cháy mọi dây dưa

Mọi khiếm khuyết buổi ban đầu “trời phú”

Sẽ có đêm em vui, quên

Trong vòng tay thầy, bạn, rạng công danh

Ngôi sao kia chắc chắn sẽ hiền lành

Giương mắt sáng, chúc mừng em toại chí.

(Viết nhân cảm xúc về cô học trò nhỏ năm 2004)

Hạ Quyên




Bài thơCÔNG THẦY – Thu Lê

CÔNG THẦY

Thơ Thu Lê

“Muốn sang phải bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu kính Thầy”

Câu ca xưa vẫn còn đây

Muôn đời không cũ tràn đầy niềm tin

Thầy trao kiến thức tầm nhìn

Cô dạy nhân cách, niềm tin cuộc đời

Công Thày-Cô tựa biển khơi

Ươm mầm xanh để rạng ngời tương lai

Con đò cần mẫn sớm mai

Quản chi mưa nắng ngày dài đêm thâu

Vui khi trò lập công đầu

Đắng lòng vì một nhịp cầu lệch ray

Biết bao gương sáng Cô-Thày

Gian nan cắm bản đêm ngày mù sương

Vượt qua gian khó đời thường

Coi trò như đứa con thương của mình

Cao quý như ánh bình minh

Bác Hồ trao tặng bằng tình thương yêu

Trời xanh, mây trắng, cánh diều

Thầy – Cô mong ước những điều nhỏ thôi

Trò ngoan chăm học, không lười

Luyện rèn thân thể, vui tươi mỗi ngày

Thành công có được hôm nay

Chính nhờ tâm đức Cô, Thầy năm xưa.




Nghề dạy học là một nghề có từ xa xưa, nhưng cũng là một nghề tồn tại mãi mãi với sự phát triển của nhân loại. Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Người học trò bao giờ cũng kính trọng thầy, bởi vì trong tiềm thức họ những người thầy là những người khai tâm, khai trí, là những người đã thức tỉnh và hình thành nhân cách cho mình.


Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments