Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Top 9 Bài thơ hay của nhà thơ Chu Minh Khôi

Top 9 Bài thơ hay của nhà thơ Chu Minh Khôi

Top 9 Bài thơ hay của nhà thơ Chu Minh Khôi

Nhà thơ nhà báo Chu Minh Khôi sinh năm 1972 tại Hải Hậu Nam Định. Ngay từ những năm 1994-1999 anh đã có rất nhiều bài thơ đăng các báo Hoa Học Trò, Áo Trắng, Mực Tím.Chu Minh Khôi là đại biểu dự Hội nghị Nhà văn trẻ toàn quốc lần thứ 6 (năm 2001). Anh đã xuất bản tập thơ nổi tiếng “Ly cà phê tháng tư” nhà xuất bản Lao động năm 2014. Thơ Chu Minh Khôi luôn có điểm đặc biệt không thể lẫn với các nhà thơ khác. Hiện nay anh là một phóng viên có uy tín của Thời báo kinh tế Việt Nam và là một nhà thơ được độc giả mến mộ và yêu thích. Thuvientho.com xin giới thiệu những bài thơ hay nhất của anh.

Bài thơ: Ly cà phê tháng tư

Ly cà phê tháng tư
Thơ Chu Minh Khôi
Xin đừng mời tháng tư một ly cà phê
Ta sợ hoa xoan mất ngủ
Dẫu bỏ muỗng đường vào câu hát cũ
Chắc gì ngọt tai nhau.

Đành từ chối ly cà phê em trao
Kẻo mất ngủ một đời xa xứ
Xưa trót nhấp ngụm môi thiếu nữ
Ai ngờ vọng trắng suốt mười năm.

Nhỏ xuống tháng tư, từng giọt đắng long tong
Quán thời gian đâu bán ngày xưa cũ
Ký ức chồn chân bên tháng tư vẫn vũ
Hoa xoan không nói gì, chỉ tím phia mùa đi.

(In trong tập thơ: Thơ tình hay nhất dành cho bạn – NXB Thanh Niên, in lần thứ nhất năm 2003, tái bản lần 2 năm 2006)

Bài thơ: Tháng ba Hương Sơn

Tháng ba Hương Sơn
Thơ Chu Minh Khôi

Hoa gạo giấu sau vòm lửa
Mưa phùn bay say khướt cả tháng Ba
Núi lảo đảo nắng kinh cầu kiếp trước
Suối Yến ngược trôi về phía đỉnh Lăng Già.

Chim én rót mùa xuân vào động biếc
Câu Nam-mô nhuộm tím cả chuông chùa
Thiên Trù đó chạm vào ta như thể
Hương lạ giai nhân lén bỏ bùa.

Ta vịn tay vào đầu kia cơn gió
Gặp chùm hoa vô sắc vừa rơi
Đường thái không ruổi về tâm tĩnh tại
Xin lụi tàn để mở cuộc sinh sôi.

Đường lên núi một vầng
Gối đầu lên ngọn cỏ phiêu linh
Giọt sương câm đọng vạn Pháp
Cả một Hương Sơn rỗng lặng ở tâm mình.

Xem thêm:  Chào mừng Năm mới 2020 - Mai Hương

Nguồn: Báo Giác ngộ, số tháng 7-2014

Bài thơ: Mỵ Châu

Mỵ Châu
Thơ Chu Minh Khôi

Chỉ là lông ngỗng gió bay
Mấy ngàn năm, tức tưởi này, Mỵ Châu!
Cả tin thành Ốc, hào sâu
Cả tin lẫy nỏ liên châu thánh thần.

Nào ai ngờ kẻ chung chăn
Dây tơ yêu néo đổ thành Cổ Loa
Nhẹ như lông ngỗng bay qua
Phận người chớp lóe, máu nhòa, vậy thôi.

Đá ngàn năm toát mồ hôi
Ngọc trai ở lại nói lời sáng trong.

(Đăng trên Báo Giác Ngộ năm 2006)

Bài thơ: Dòng sông ấu thơ

Dòng sông ấu thơ
Thơ Chu Minh Khôi

Trời xanh về phía biển
Tôi xanh về sông quê
Chiều tắt gió lục bình tha thướt tím
Tuổi thơ tôi giờ gửi ngọn chòng chành.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơ
Tháng năm chảy
Mòn vẹt vành trăng nước xói
Múc từng gáo sông làng.

Lấy mùa thu gội tóc cho sông
Lấy lục bình nhuộm tím mắt sông
Sông mang hơi thở của tôi về biển
Thản nhiên đi qua lời thề.

Đêm cả tin vục tay vào
Bờ tre xanh không còn chải tóc
Câu thơ ngã vào mùa thu
Thảng thốt lời mẹ ru rắc đầy triền sông vắng.

Chèo ký ức về dòng sông ấu thơ
Tháng năm miên man chảy
Thuở mười sáu gội đầu lá sả
Nước sông thơm đến tận .

Sông vặn mình khuyết vào phía
Chỉ còn lại một bờ cho miền nước chảy
Tôi khờ bấu vào cơn gió xoáy
Lở hết mình bồi đắp một bờ xa.

(Đăng trên Báo Văn Nghệ Trẻ năm 2003)

Bài thơ: Viết cho quê

Viết cho quê
Thơ Chu Minh Khôi

Quê mình nghèo
Trăn trở ước mơ
Xao xác lá rơi đầy mái rạ
Ngăn ngắt vòm tre bảng lảng sương chiều.

Ta đành lòng ném lại một thời yêu
Tuổi thơ chơi thả diều lên mây trắng
Thắp lửa suy tư về tận cuối trời
Mẹ bảo mình nghèo đừng mơ ước xa xôi
Trăng trên cao làm sao mà hái được.

Xem thêm:  1001 bài thơ chế fa hài hước, xả stress tốt nhất, cười sái quai hàm

đầu trần lam lũ
Lội trên bùn lắm đỉa bám đầy chân
Xé cào gốc rạ
Những giọt buồn lặng lẽ đổ mưa tuôn.

Ta tập làm thơ với hoa lục bình tím
Em hỏi: “Lục bình là hoa gì?
Chắc đẹp lắm phải không anh?

Ta buồn lòng không nói
Lặng nhìn em thái bèo – băm nát lục bình thơ.

Quê mình nghèo
Trăn trở ước mơ
Nhiều thiếu nữ không có thời con gái
Mười bảy tuổi theo chồng từ giã buồn vui
Và em cũng thế
Mười bảy tuổi em cũng thôi.

Ta xa nhà đeo đuổi ước mơ
Bao lo toan chất chồng vai áo mẹ
Và em
Năm tháng chở che
Xóm nghèo mái rạ
Chất ngất buồn xanh thẳm ở trong ta.

(Đăng trên Tạp chí Văn Nhân – Hội VHNT Nam Định năm 1996)

Bài thơ: Rồi một ngày

Rồi một ngày
Thơ Chu Minh Khôi

Rồi một ngày tất cả sẽ ra đi
Ve nức nở khóc những lời khản cổ
Lưu bút khắc vào khoảng trời bỏ ngỏ
Sổ điểm danh gấp lại một thời.

ơi hãy thả lên trời
Bước qua tuổi mày tao chí tớ
Thảng thốt lắm tán phượng bừng cháy đỏ
Mực tím này trả cho tháng năm xanh.

Rồi một ngày ai gọi ta bằng anh
Ta hãnh diện bởi được làm người lớn
Lũ con gái chắc không còn táo tợn
Sẽ dịu dàng bởi ai cũng xinh hơn.

Rồi một ngày dẫu ta làm người lớn
Trước hạ mềm vẫn bé nhỏ mà thôi
Cứ mặc ve khóc những lời tiếc nuối
Phượng cháy trời đỏ tứa tháng năm xa.

Nguồn: Thương màu phượng thắm (tập thơ nhiều tác giả), NXB Đồng Nai, 1997

Bài thơ: Gửi vào Nam

Gửi vào Nam
Thơ Chu Minh Khôi

Em vào Nam
Cho anh gửi một ít hương hoa sữa
Gói giùm em cả heo may nữa
Gió Bắc Kỳ vào trong ấy, tìm đâu?

Em còn nhớ vườn xưa thơm hương khế
Anh trèo lên, em ở dưới đòi xin
Anh không cho, em doạ về mách mẹ
Anh sợ run, thế là em vơ chanh chua đanh đá cả một chùm.

Em nhớ không xa khuất mảnh trăng non
Lá đò thơ chở tuổi em đi mất
Môi thiếu nữ bừng lên màu huyết ngọc
Lắm thằng vô duyên, cứ gọi anh là bác, xưng em.

Xem thêm:  Những bài thơ tặng vợ hài hước và đặc sắc nhất cho các ông chồng

Mười chín tuổi lặn lội phía dòng sâu
Em vào Nam với đời riêng một mảnh
Ngoài đôi mươi anh vẫn còn vụng dại
Tháng năm gầy chất lên mẹ lo âu.

Gói cho em một ít tuổi thơ
Một góc mảnh trời riêng quê mẹ
Em nhớ cất vào hành trang con gái
Giữ dòng đời, em hãy vững niềm tin.

Nguồn: Báo Áo trắng, số tháng 4-1997

Bài thơ: Khắc khoải

Khắc Khoải
Thơ Chu Minh Khôi

Từng đêm rời bỏ phố phường
Nằm nghe tiếng chuông chùa cổ
Cơn gió ngọn đa trở mình
Bới lên con chuồn ớt đỏ.

Từng đêm về con đường nhỏ
Cỏ may vá víu nguồn cơn
Giếng ngọt – mắt huyền – tóc cỏ
Luồn vai hương sả chập chờn.

Không sao về lại con đường
Tuổi thơ chân trần nắng đỏ
Không sao chạm nổi con đường
Lục bình – mồng tơi – ngọn cỏ.

Vô cảm ngày trăng mắc võng
Không thương, không nhớ, không về
Bây giờ giữa lòng phố xá
Đèn đường mắt đỏ lê thê.

Nguồn: Báo Tiền phong chủ nhật, năm 1997

Bài thơ:_Vào chùa

Vào chùa
Thơ Chu Minh Khôi

Chắp tay tôi lạy ngày xưa
Phật từ muôn kiếp mà chưa đến mình
Gió chẳng động, tâm chùng chình
Tấm thân đè nặng vô minh cõi miền.

Chắp tay tôi lạy cửa thiền
Tưởng hàng Phật gỗ lặng yên suốt ngày
Mênh mang quá khứ, vị lai
84 vạn kiếp rộng dài hay chưa?

Chắp tay tôi lạy bốn mùa
Ngổn ngang vọng tưởng búa xua đến giờ
Cõi đời là thật hay mơ
Tôi không hình tướng, còn ngờ nỗi đau.

Không mong linh ứng nhiệm màu
Chỉ mong trở lại kiếp sau là mình.

Nguồn: Báo Giác ngộ, số tháng 7-2014

Thơ Chu Minh Khôi luôn có một bản sắc rất riêng về cách dùng từ cũng như hình ảnh. Đọc thơ anh độc giả luôn tìm thấy sự mới mẻ và có sức hấp dẫn lạ kì – đó chính là sự khác biệt để thơ anh luôn có một chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc.

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments