Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Top những bài thơ buồn, cô đơn, thất tình hay nhất

Top những bài thơ buồn, cô đơn, thất tình hay nhất

Top những bài thơ buồn, cô đơn, thất tình hay nhất

Cuộc sống chúng ta có muôn vẻ, muôn màu. Hôm nay thành công, ngày mai thất bại, hôm nay vui vẻ, ngày mai buồn bã. Có rất nhiều việc xảy ra liên tục, tiếp diễn trong cuộc sống chúng ta hằng ngày. Nỗi buồn, sự cô đơn ta thường gặp phải đều liên quan đến tình yêu, đặc biệt là tình yêu nam nữ. Khi yêu thì sẽ có đôi lúc bạn sẽ gặp phải trường hợp “thất tình”. Và bài viết này Thư viện thơ sẽ đề cập đến vấn đề liên quan đến buồn, cô đơn, thất tình đó là Top những bài thơ buồn, cô đơn, thất tình hay nhất ý nghĩa? Sau đây hãy cùng Thư viện thơ tìm hiểu nhé.

Thơ Buồn 1: Bài Thơ Buồn Chiều Mưa

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể
Dù trước anh em chỉ là cô bé
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.

Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

Bài thơ là tâm trạng bườn của một người con gái khi đang gặp trục trặc trong chuyện tình cảm. Đọc bài thơ, ta sẽ thấy được sự cô đơn tột cùng của người con gái được thể hiện qua nhiều câu thơ nhưng điển hình là “cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo”.

Mời các bạn độc giả tham khảo những câu nói hay về tình yêu buồndanh ngôn cuộc sống hay nhất mọi thời đại.

Thơ buồn 2: Buồn

Đã chảy về đâu những suối xưa?
Đâu cơn yêu mến đến không chờ?
Tháng ngày vùn vụt phai màu áo
Của những nàng tiên mộng trẻ thơ.

Rụng những chùm tên mấy độ bông;
Phai hàng nhật ký chép song song;
Chàng trai gối mộng trên trang sách
Tỉnh thức, mùa xuân rụng hết hồng.

Đời mất về đâu, hỡi tháng, năm?
Xuân không mọc nữa với trăng rằm!
Chẳng bao lâu ngủ sầu trong đất,
Vĩnh viễn mùa đông lạnh chỗ nằm.

Nay hẵng còn đây ấm mặt trời,
Mà sao lòng lạnh tuyết băng rơi?
– U sầu chắc hẳn đang nhanh bước,
Lưng khọm nghìn năm đến cửa tôi.

Trong cuộc sống, mọi chuyện không phải lúc nào cũng phẳng lặng, cũng có những lúc bạn cảm thấy thật buồn, chán chường, cô đơn và rất mệt mỏi, cũng có lúc bạn cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống đều như giả tạo.

Thơ buồn 3: Buồn

Những ngày buồn ở rừng

Sao em không tới, em ơi!
Mây buồn mây hững hờ trôi
Gió buồn gió không lay lá
Hoa buồn hoa không toả hương.
*
Đâu nào bóng dáng người thương
Xạc xào rừng hoang suối vắng
Ngàn lau phất phơ hoa trắng
Tiếng chim tắc nghẹn nửa chừng.
*
Chiều đi, sao em không tới
Nắng buồn nắng đọng lưng nương

Thư viện thơ biết rằng khi bạn đọc được những bài thơ này thì là lúc bạn đang cảm giác rất chán nản trong cuộc sống, bạn bị mất niềm tin vào cuộc sống, cảm thấy thật cô độc giữa thế gian nhưng Thư viện thơ sẽ dành cho bạn một lời khuyên nhé, có thể bạn sẽ đỡ buồn hơn: “Chấp nhận hiện tại và cứ cười lên cái đã, mọi vấn đề sẽ được giải quyết vào ngày mai”

Thơ buồn 4: Buồn

Buồn chiếu vào ta những ráng mỡ gà
Cái bắt tay lỏng lẻo với nụ cười ai ái
Buồn không mang comlê không đợi chờ ai
Mắt là hổ phách
Đẹp dữ tợn.

Buồn cất tiếng màu bạch kim
Trong những đêm thành phố mất điện
Phố Hàng Buồm thiếu biển để ra khơi

Buồn phóng xe áo phông trắng ngang trời
Đeo kính khác nhìn sang cuộc đời khác
Buồn nghĩ miên man nhưng chẳng bao giờ lạc
Một cái tên lanh lảnh giữa trưa hè

Buồn có đôi tai thật tinh
Bước chân thật nhẹ
Ngón thon gầy mát mượt như tơ

Nấp trong bóng sách đổ trên ngực hững hờ
Buồn tắt công tắc điện
Ra đi…

Tác giả miêu tả nỗi buồn với nhiều cách khác nhau, nỗi buồn mà lại đi so sánh với “ráng mỡ gà” cho thấy được một sự so sánh rất quái lạ và dường như là không đúng. Nhưng không, đây là một biện pháp so sánh rất hay của tác giả, nói về sự buồn chán đến tột cùng.

Thơ buồn 5: Buồn

Mưa mưa mưa mãi một đời
Buồn buồn buồn bỗng về nơi tim rồi
Áo em mầu trắng mây trời
Anh về pha mực tô đời thêm xanh.

Chỉ với 4 câu thơ hết sức đơn giản, tác giả đã làm cho ta thấy sự buồn bã, cô đơn. Ba câu đầu tiên là nỗi niềm của người con gái. Nhưng đến câu thơ cuối “Anh về pha mực tô đời thêm xanh” đã thể hiện được sự lạc quan hơn khi vẫn còn hy vọng rằng người ấy sẽ quay về.

Thơ buồn 6: Buồn và tiếc

Tiếc lúc trăng tà soi bóng chiếc
Buồn khi hoa nở giữa đơn côi
Cung đàn dạo khúc niềm thương nhớ
Bến đấy đò đây có đợi người?

Tựa đề “buồn và tiếc” đã cho ta cảm nhận được đây là một bài thơ buồn. Buồn ở đây là gì? Đó chính là hoàn cảnh thất tình của một người đang yêu thể hiện qua câu thơ “bến đấy đò đây có đợi người” tức là thể hiện sự chờ đợi quá lâu mà vẫn chưa thấy người kia trở về.

Thơ buồn 7: Buồn bã

Dưới trăng mơ màng
Em ngồi rửa tay

Những hạt tơ vàng
Vương xuống đất này
Tan thành dải mây

Vướng chân anh ngã

Em cười ròn rã
Anh thành cỏ cây!

Bài thơ với kết cấu, câu từ rất giản dị dễ đi vào lòng người đọc. Với tựa đề “buồn bã”, bài thơ thể hiện sự cô đơn, buồn tủi của người con trai đang trong tình trạng thất tình, nhưng “em cười ròn rã” ý đang nói đến người kia đang vui vẻ bên ai đó, làm cho nỗi buồn càng nặng trĩu hơn.

Thơ cô đơn 8: Bến cô đơn

Chất đơn côi vào cửa bếp
ngọn lửa bùng lên rực hồng
và chị cháy, thành bóng than trên vách
mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan.

Con chim khách đậu đầu hiên
đã lâu rồi… bay đi mất
cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc
hút máu chiều
nhện vàng hờ hững buông tơ.

Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm
đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió
con sông còn có khúc bồi
sao bến đợi lòng người chỉ lở
tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn?

Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt
tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm
đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng
ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

Những chuyện buồn trong cuộc sống thì ai cũng từng gặp phải. Cuộc sống là thế phải có vui, có buồn thì mới thú vị, mới biết trân trọng những lúc vui vẻ hạnh phúc. Khi gặp chuyện không vui thì mỗi người có cách giải quyết khác nhau, người thì giữ kín, người thì chia sẻ để nhận sự động viên, an ủi từ mọi người. Có người thì vượt qua nỗi buồn dễ dàng, có người thì u sầu, suy nghĩ nhiều đến nỗi chán nản, mệt mỏi muốn bỏ mặc mọi thứ, buông xuôi tất cả.

Xem thêm:  Bài thơ Hạnh phúc cuối chân trời – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Thơ cô đơn 9: Bóng cô đơn

Chiều cạn dần
mình đi ra khỏi mình về phía hoàng hôn
Thân xác trong áo quần
cũ dần cùng năm tháng
Ngụm nước nhạt trong miệng mình mê sảng
Trôi xuống ruột gan tìm chỗ vắng tâm tư…
Đêm tuột khỏi chăn
nhiễm lạnh, húng hắng ho
Chợt tỉnh, cô đơn choàng ôm lấy bóng
Nỗi đau không nhai
mà ghê răng một thời xa vắng
Buồn xưa kéo lệch thời gian
Cô đơn rưng rưng
Giấc ngủ mỏng tang
Chiêm bao mảnh khảnh
Ta tha nhân hà hơi bàn tay lạnh
Hồn xác thân
trong khoảng rỗng
Sấm vùng mình dọc xương sống nhân gian
Mưa đang rửa trôi những lời nhầu nhĩ
Sợi tơ buồn vắt qua thiên niên kỷ
Tia nắng ban mai
thon thót như đàn cá bột thả vào
bến nước mênh mông
Cô đơn bóc bóng mình héo khô
dán vào bóng khoảng không
Khoảng trống ơi khoảng trống
bóng ta là ta
hay là bóng con cá con vừa thả xuống hồ?

Cuộc đời không phải lúc nào cũng toàn màu hồng, việc quan trọng là phải tìm ra giải pháp hay những bí quyết sống khi chúng ta bỗng vướng phải tâm trạng mệt mỏi chán nản. Ở bài thơ này tác giả cũng đang thể hiện một nỗi buồn như vậy, nhưng ngụ ý của bài thơ là muốn chúng ta phải lạc quan hơn trong cuộc sống

Thơ cô đơn 10: Cánh chim cô đơn

Hoàng hôn xuống giữa không trung
Cánh chim lạc lõng lướt từng áng mây
Chim ôi lẻ bạn xa bầy
Buồn chăng chim hỡi những ngày lẻ loi?
Xuân về hoa thắm lá ngời
Tiếng chim thảng thốt nghe vơi nửa lòng
Như xuân còn đọng hơi đông
Như nghe giá lạnh một dòng buốt tim
Như thu còn lén nằm im
Như lồng trong gió gợi tìm cô liêu
Xa xa thấp thoáng cánh diều
Vi vu khúc nhạc sáo tiêu não nề
Ráng chiều buông rũ lê thê
Đổ dài chiếc bóng đường về

Tác giả mượn hình ảnh “cánh chim” để nói về sự cô đơn của mình. Từng câu, từng chữ đều cho thấy được sự cô đơn của tác giả. Những chữ đầu từng câu thơ đều mang lại cho ta cảm giác vui vẻ, nhưng những chữ cuối thì tác giả lại thể hiện sự cô đơn của mình vào đó.

Thơ cô đơn 11: Chỉ còn nỗi cô đơn

Chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn
Chợt thức dậy từ một nơi nào đó
Như lữ khách giữa đời là quán trọ
Ta bước lang thang cùng với mình ta

Đừng hát người ơi những bản tình ca
Những bản nhạc sao lắm là dối trá
Tình yêu chỉ là chiếc vòng nghiệt ngã
Đừng hết sơn son rồi lại thếp vàng

Đừng nói người ơi những lời dối gian
Chỉ đẹp lòng nhau đầu môi chót lưỡi
Ta chỉ muốn nghe những lời tim nói
Hãy nói những gì hay hơn lặng thinh

Đêm nay ta nghe lặng giữa lòng mình
Có gã đàn ông vu vơ bật khóc
Những giọt lệ chảy ngược vào tim óc
Hóa thành nỗi buồn , xót xa

Còn lại gì khi giông bão đã qua
Lòng người bỗng chơ vơ như đồi núi
Ngổn ngang trong tim hình hài đá cuội
Cằn khô đất nhớ hoa hồng

Khuya lặng lẽ về quanh những phố đông
Những hàng cây cũng hóa chồng hóa vợ
Quay quắt từ đâu nỗi cô đơn òa vỡ
Đường về chỉ một mình ta…

Nhạc điệu vần thơ réo rắt, triền miên như nỗi buồn cô đơn da diết, dằng dặc, đằng đẵng trong lòng ngườ. Các từ láy, các so sánh được sử dụng tài tình để khắc hoạ nội tâm nhân vật. Lời thơ đẹp, ngôn ngữ trau chuốt. Ngoại cảnh như thấm nỗi buồn cô đơn, đau khổ của lòng người.

Thơ cô đơn 12: Chuyện cô đơn

Vu quy bừng xóm trống trơn
Mối vách mách nhiều chuyện ấy
Nàng dâu nhện múa chập chờn
Lật sấp mặn nồng gối nguội
Động phòng cưỡng gió ôm hôn
Rủ mưa lồng chăn lẻ chiếc
Đắp kín đồi khe nhớ tiếc
Phập phồng bóng động nguồn cơn
Nàng mây cầm mảnh trăng liềm
Cắt rốn nỗi buồn mới đẻ
Sinh đôi… Bế chị bồng em
Xin cúi mình nghe cơn giông dự báo
Sấm động tơ trời vương mắt long lanh
Nửa mảnh mây hờ
Sã cánh tìm xanh
Thành rồi
Âu yếm rất em anh

Bài thơ này cho thấy được cô đơn là một cảm giác tiêu cực làm con người buồn rầu vì thấy mình lẻ loi. Cô đơn không đồng nghĩa với cô độc. Bạn có thể ở giữa rừng người nhưng bạn vẫn thấy mình lạc lõng, bơ vơ, không ai thông cảm cho bạn cả. Cần phải mạnh mẽ lên và đấu tranh với chính mình

Thơ cô đơn 13: Cô đơn

Về đây, người yêu hỡi
Cho mưa phùn đời anh thấm sang đời em

Cho đêm trăn trở cùng đêm
Cho ngày hiu quạnh cùng thêm với ngày
Cho tay lạnh giá cùng tay
Cho lời tê dại cùng say với lời

Không mơ hạnh phúc trên đời
Chỉ mơ cùng khóc cho vi nỗi niềm!

Về đây, người yêu hỡi
Cho giá buốt đời anh thấu sang đời em

Cô đơn nghĩa là cảm giác này không phụ thuộc vào người khác, không đến từ người khác, nó phát xuất từ bạn, từ cái tâm tư suy nghĩ của chính mình. Mọi người vẫn đi bên bạn, bạn vẫn thản nhiên cất bước bên họ nhưng lúc nào cô đơn vẫn có đó trong bầu khí quyển của bạn. Nói tóm lại nó là cảm giác tự thân, không có yếu tố ngoại lai tương tác hay nhân quả với thế giới bên ngoài.

Thơ cô đơn 14: Cô đơn

Ta nghe tiếng thời gian rên xiết
Mộng mơ xưa -lòng đắng- thẫn thờ
Khúc quanh đời chẳng đẹp như thơ
Trôi nổi mãi thân tàn cô quạnh

Nghe hơi gió đêm về chợt lạnh
Mỏi mòn chưa ấp ủ tình say
Sương khuya giăng, trăng lặn rèm mây
Héo hắt nửa mảnh hồn tan nát

Ban mai đến nghe nồng hương ngát
Mùi hoa chen cỏ quyện lá xanh
Bỗng ngập ngừng, do dự, quẩn quanh
Chân dợm bước, dợm đi – lạc lõng

Lại nghe chút dư âm hoài vọng
Nhạc lòng reo hoà khúc nhạc đời
Ngẩn ngơ thời xuân mộng mắt môi
Đường tít tắp mình ta trơ trọi

Bài thơ thể hiện sự cô đơn trong lòng tác giả. Cô đơn không phải là kinh nghiệm tâm lý một mình, bởi vì không có kinh nghiệm tâm lý một mình.Một cái gì đấy cần thức tỉnh, để thức tỉnh và mang đến hậu quả; đến từ đâu đấy và chỉ ra một hướng nào đấy.Các kinh nghiệm chỉ có thể hiểu và nhìn rõ từ những tương quan cuộc sống hiện thực.

Thơ cô đơn 15: Cô đơn

Bao ngày tháng nhọc nhằn trên dòng đời tất bật
Tôi mệt mỏi, cằn khô giữa khốc liệt loài người
Họ chen lấn, xô đẩy nhau… đi về đâu chẳng rõ
Tôi ấp ủ trong lòng vẻ đẹp của riêng tôi!.

Bài thơ nói về sự cô đơn mà chính tác giả là người đang cảm nhận nó. Nơi đâu có cô đơn, ở đó luôn có mối quan hệ bị tách rời khỏi cộng đồng, và sự còn lại một mình.Điều an ủi có vẻ là sau một giới hạn tạm thời của thời gian, con người sẽ lấy lại nghị lực sống và quay trở về với cộng đồng.Trong mọi trường hợp mối quan hệ bị đánh mất luôn luôn tiêu cực và đau đớn. Câu thơ cuối cho ta thấy được sự lạc quan trong tâm hồn của tác giả “Tôi ấp ủ trong lòng vẻ đẹp của riêng tôi”.

Thơ cô đơn 16: Đàn bà cô đơn

Lênh đênh lao khổ một mình
Cô đơn rất mực buồn tình một cây
Giữa đêm số dzách thở dài
Chàng đi mô mất bao ngày đợi mong
Làm sao khuây khoả nỗi lòng
Tìm đâu ra một một thằng chồng thứ hai

Thơ cô đơn 17: Cô đơn quá!

Trăng thất tình cô quả lửng lơ
Anh cô đơn quá đợi đợi chờ
Người ta có con cười giòn giã
Anh giờ lặng lẽ kiếp ngẩn ngơ

Xem thêm:  Bài thơ Lời nhắn nhủ các con – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Hôm qua họ đùa vui trên phố
Đưa mắt thèm thôi, khẽ trầm trồ
Khi họ quay về anh mút mắt
Se lòng khát vọng mãi ngây ngô.

Thơ thất tình 18: Thất tình bóp đá như tơ

Thất tình bóp đá như tơ
Hận người ta cứ làm ngơ quên mình.
Làng bên đám cưới cô dâu
Anh về ôm chiếc bình sầu lắc lư
Lắc qua lắc lại dật dờ
Mười năm say để bây giờ lại say.

Thơ thất tình 19: Thất tình

Có hận
Có hờn ghen
Có thù hằn
Em mới hiểu được ít nhiều
Tình yêu khác nào bóng đêm và ánh sáng
Trời với đất cách xa
Mây với gió
Ta với người?
Kẻ Nam, người Bắc
Nối nhau bằng nỗi nhớ nhung
Thuốc mang nhiều day dứt
Giá có kiếp sau
Thì cũng thế: “thất tình”.

Thơ thất tình 20: Thất tình

Em để lại trong tim tôi một mũi dao
Thi thoảng lại nhấn sâu thêm một chút
Tôi mang nó suốt đời,
Còn em thì không biết
Những mùa thu ướt máu vẫn đi về
Bây giờ mọi thứ thuốc đều vô hiệu
Tôi chữa bằng rượu thôi
Hết rượu,
Tôi uống cả mùa thu
Cả những chiều đông lướt thướt
Xong, lại tự nhấn sâu thêm chút nữa
Mũi dao
Nhưng có sao,
Khi trái tim tôi cũng thành bình rượu
Cả mũi dao ngày xưa
Cũng phải say mềm.

Thơ thất tình 21: Thất tình soi gương

Soi gương thấy hắn ta kìa!
Ngáo ngơ, mốc thếch, râu ria bù xù
Thất tình có lẽ hồ như
Vội em bữa nọ không từ tạ đi

Soi gương hắn gượng cười gì?
Âm thanh đùng đục, môi lì vết vui
Dìu tay mấy ngón sần sùi
Xoa tìm thăm thẳm bóng thời yêu – ghen

Soi gương dụi nến, bung rèm
Mong trăng viễn xứ mon men hé nhìn
Đêm huyền ô cửa lặng tênh
Ầu ơ… gió lạc vén mình lung lơi

Soi gương hắn thất tình rồi!
Buồn hời ẩn hiện, ngậm ngùi chói chang
Đến hôm tàng tích nồng nàn
Sau gương phát lộ đôi hàng lệ ngoan!

Thơ thất tình 22: Thi sỹ thất tình

Tôi biết lòng tôi rất thất tình
Đang còn thi sỹ kiếp mong manh
Đường cong hoa ấy đâu thèm ngó
Chỉ một chàng giai bỏ học hành.


Thơ thất tình 23: Ta vẫn nhớ em

Một thoáng Thu về gió quyện mây
ngày cũ mãi đong đầy.
Lối xưa góc phố cây si đợi
Hình bóng một thời chẳng thấy đây.
Nặng trĩu chữ tình cuộc sống này
Trong ta ấp ủ phút nồng say.
Nụ cười một thoáng giờ hoài niệm.
Ta vẫn nhớ em trọn ngất ngây.

Thơ thất tình 24: Lửa Lòng

Chiều buồn len lén nhìn mây
Nhìn đôi chim mộng xa bầy lang thang
Trời buồn đánh giọt lệ hoang
Nhớ em từng phút bàng hoàng con tim
Cuộc tình trăm thứ đan xen
Ai còn nuối tiếc,ai nhen lửa lòng?
Một ngày tình chết mùa đông
Vu qui người đã theo chồng mười năm
Câu cười giọng nói biệt tăm
Dòng thơ nhắn nhủ tri âm một thời
Biệt li tình khúc ai khơi?
Khóc hoài nước mắt ru hời chua cay
Muôn đời muôn kiếp đắng cay
Chúc em hạnh phúc sum vầy nhé em!

Thơ thất tình 25: Xin đừng rời xa

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội
Lá xa cành tình sương khói mong manh
Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành
Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.
Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?
Hãy quay về cùng vui bước !
Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?
Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.
Một người đi một người buồn thầm lặng
Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy
Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây
Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?
Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt
Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao
Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao
Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng…
Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng
Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan
Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn
Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.
Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ
Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa
Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà
Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.

Thơ thất tình 26: Cuộc tình buồn

Ngày nào mình nói yêu nhau
Sao giờ tình nhói tình đau muôn trùng
Yêu nhau vẹn nghĩa thủy chung
Thề non hẹn biển nghìn trùng không xa
Thề chi rồi phải xót xa
Thề cho nước mắt mặn mà tuôn rơi
Lệ sầu khẽ ướt bờ môi
Hỏi ai sao lỡ buông lời biệt ly
Chia tay là chẳng còn gì
Chia tay là hết những gì chứa chan
Chia tay đau xót vô vàn
Tim ta tan nát suối ngàn lệ tuôn
Em đi để lại chữ ” BUỒN ”
Dù ai có hỏi vẫn luôn kín lòng
Tình mình cách biển ngăn sông
Em giờ quay bước theo chồng về rinh
Ngày vui trống nhạc rập rình
Rượu hồng pháo nổ sập sình bên tai
Một mình thức trọn đêm dài
Mong cho trời sáng ngày mai tiễn nàng
Theo chồng em bước vội sang
Đò ngang bến nước hai hàng lệ cay
Thôi thì em đã dựng xây
Mong em hạnh phúc _ tháng ngày bình yên
Ngày xưa như bến với thuyền
Ngày nay trần thế hão huyền vậy sao?
Bao nhiêu câu nói ngọt ngào
Giờ đâu em hỡi…Tình sao nhói lòng…!!!

Thơ thất tình 27: Tôi đã khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội
Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi
Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi
Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt
Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt
Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau
Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu
Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả
Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá
Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian
Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn
Hay tại sao mà tình tan heo hút
Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt
Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng
Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông
Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ
Đời cô đơn phải chăng buồn như thế
Hay tại vì mình không thể bên nhau
Nếu đã không thể chung một mái đầu
Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Thơ thất tình 28: Không tên

Miệng nói ghét nhưng lòng vẫn nhớ
Nói hết chờ nhưng dạ vẫn mong
Nói hết thương nhưng vẫn giữ trong lòng
Vẫn in đậm 1 bóng hình ai đấy…
Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!
Tôi bật khóc khi biết mình thua cuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu tôi ngàn đời bên kẻ khác
E là người a yêu thương nhất.
Cũng là người cất bước bỏ rơi a.
Phải chăng a là người có lỗi?
Đã yêu e bằng cả trái tim mình…
Thôi tim ạ…nín đi đừng khóc nữa
Bởi tình yêu không chọn lựa được đâu
Cũng như ai…tôi từng có nỗi đau
Cũng mềm lòng vì những câu họ nói.
Này gió ơi cho ta nhờ chút việc,
Việc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòng,
Khi gió về nép bên cạnh người ấy,
Gió thì thầm ta nhớ ấy biết bao.
Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn đã chết!

Thơ thất tình 29: Thuyền Tình

Thuyền tình rẽ nước lạnh lùng trôi
Sáo đã lìa sông hụt hẫng rồi
Kẻ ngỡ ngàng trông nhòa lệ mắt
Người thờ thẩn ngóng mặn bờ môi
Tan tành mộng thắm vừa đơm quả
Vỡ vụn mơ lành mới trổ chồi
Lặng lẽ nhìn theo lòng sóng nổi…
Bơ phờ giữa bến lẻ mình côi!

Xem thêm:  Bài thơ Thương về miền Trung – Nhà thơ Dương Tuấn

Thơ thất tình 30: Em Có Nhớ Không

Đêm dài anh nhớ tình xưa
Mối tình xưa ấy giờ đâu mất rồi
Hỏi em? em có nhớ không
Nhớ người em bỏ bên kia bến đò
Bao đêm anh vẫn mãi chờ
Chờ người nơi ấy nhưng chẳng thấy về

Thơ thất tình 31: Tình Mãi Vấn Vương

Người đi tình mãi vấn vương
Người về ta ở mái trường rêu phong
Bỗng trời nổi gió mưa giông
Đau sao bằng được bão giông cõi lòng.

Bài Thơ Thất Tình 32: Từ Bỏ

Tình yêu trong Em thật mệt nhoà..
Từng ngày em lại phải cố quên..
Từng nổi đau em vật vã
Từng đêm trôi qua không yên lòng..
Tình mình sao nỡ đổi Thay..
Tình kia ai nỡ quên Đi hết…
Tình này còn lại gì đây..
Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..

Thớ ngắn thất tình 33: Bài Thơ Ngắn Thất Tình

Anh đã buông tay thật rồi sao
Tình cảm đôi ta có lẽ nào
Hoa chưa kết trái anh đã nỡ
Quên đi hết ngày tháng yêu nhau
Tại sao ta phải xa nhau
Để em hứng chịu nỗi đau một mình
Tại sao anh nỡ phụ tình
Để em sống cảnh một mình cô đơn
Nỗi đau này em mong hoá đá
Nỗi buồn này xin hóa thành mây
Còn lại em cùng với tháng ngày
Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới

Thơ thất tình 4 câu 34: Ngõ Thu

Nhớ dạo quen đầu nơi ngõ thôn
Hoàng hôn ngả nhạt bóng theo dồn
Vần thương ấy dệt trên bờ cỏ
Chữ đợi ta cài dưới cọng môn
Buổi đó tim chừng như thắt lại
Đến giờ dạ vẫn cứ cào nôn
Nhìn theo lối mộng lòng sao bỗng
Vạn nỗi lâng lâng đảo xuyến hồn…

Thơ thất tình buồn 35: Buồn

Xa rồi ánh mắt làn môi
Xa rồi giọng nói nụ cười ngày xưa
Chỉ còn gặp lại trong mơ
Chỉ còn thấp thoáng xa mờ trong sương
Không còn tiếng gọi thân thương
Không còn đứng đợi bên đường chiều hôm
Chiều nay sao thấy bồn chồn
Chiều nay chỉ thấy nỗi buồn xa xăm.

Thơ thất tình buồn 36: Thất Tình Tàn Thu

Thu sắp tàn rồi, trên khóm cây!
Xoá tan bao nỗi nhớ đong đầy.
Chẳng nghe thổn thức lời anh nói!
Rằng nhớ em nhiều! cưng biết hôn!

Thơ thất tình 37: Tình Là Gì?

Tình là gì…Tình yêu là gì
Mấy khi êm ái…nhiều sầu bi…!?
Tình là gì…đời sao vướng lụy
Tình là gì…sống phải lâm ly
Sáu mươi năm tuổi…chưa rõ lý
Trọn kiếp đời người…hỏi chi chi…!
Còn yêu còn thương còn suy nghĩ
Còn lụy chữ tình còn hoài nghi…!

Thơ ngắn thất tình 38: Thế Thái Nhân Tình

Quán vắng cà phê uống một mình
Sao mời chẳng đến chỉ làm thinh
Đời người sóng dạt trôi vô định
Cõ i thế dòng xô miễn níu tình
Cố nhấp men sầu mờ lúc tỉnh
Mềm môi rượu đắng thoảng khuôn hình
Thì ra tiếng ngọt thời luôn phỉnh
Để mỗi lòng ên nhận khổ hình

Thơ thất tình 39: Người Buồn Cảnh Cũng Buồn Theo

Thơ thơ thẩn thẩn vu vơ
Buồn buồn bèn kiếm nàng thơ cũng sầu
Nỗi buồn ta biết gởi đâu
Bâng khuâng khắc khoải đi đâu cũng buồn…!
Người buồn cảnh cũng theo buồn
Câu từ trốn hết …nỗi buồn viết mô?
Vui buồn đều gởi nàng thơ
Nàng thơ thối thoát…thờ ơ ta rồi…!

Thơ buồn đêm khuya 40: Một Vầng Trăng

Đêm trăng tàn..tình sầu thăm thẳm
Phong sương lạnh lẽo trái tim cô lẻ
Lời hẹn thề còn âm vang trên môi
Bỗng dưng tan tành theo mây khói
Nụ hôn trao nhau vẫn còn ấp nồng
Mà giờ đây,em đã vội rời xa
Bỏ lại mình anh cô đơn lặng sầu
Chờ đợi em những tháng năm vừa qua
Nhặt thời gian,đếm xuân sang từng chút
Hoa thầm lặng bẽn lẽn rụng ngoài sân
Ta nghe đâu đây thương nhớ vẫn còn
Thế gian ơi,lòng người sâu thẳm quá!
Ta muốn viết lên bài thơ mối tình buồn bã
Nhưng ngại ngần sợ nổi buồn qua ngõ nhà ta
Nét bút dối gian,trang giấy thì quá rõ thật thà
Nên thơ..lỡ nhịp..lạc vần..rơi xuống hòn đá

Thơ Thất Tình 41: Mưa Buồn

Trời buồn, trời mới đổ mưa
Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu
Ước gì, có một nhịp cầu
Để mà nối lại hai đầu nhớ thương
Lòng buồn, tình vẫn còn vương
Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao
Những lời hẹn ước với nhau
Sao đành quên hết, để đau… một đời.

Thơ Thất Tình 42:Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắtngười
Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ mộtdung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai
Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốcrớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòađáy mắt em sâu
Em buồn không sao đãqua cầu
Để ai sầulạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bónghoàng hônvội khuất ngang đầu
Trờitháng sáuđìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ
Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…

Thơ thất tình 8 chữ buồn bã và tâm trạng 43: Người Không Về Nữa

Đường nắng cũ phố rũ vàng nỗi nhớ
Ráng hồng trôi lơ lửng bóng chiều buông
Trời hạ buồn gieo mấy nhịp yêu đương
Anh đi tìm dáng người xưa xa mãi
Trong yên ắng của hoàng hônsầu dại
Anh đợi chờgiữa lòng phố chợ đông
Người không đến và cô đơn ghé đến
Khói thuốc anh bay hoang hoải trong lòng
Ở nơi này buồn hiu em biếtkhông
Mây lạnh lẽo buồn trôi che bóng sông
Hạ kéo khói bâng khuâng buồn sắc tím
Nhớ thương rơi những góc phố im lìm
Anh không đợi và người không về nữa
Chiều thôi buồn bẽn lẽn bước vàođêm
Anh không tìm và người không còn nhớ
Lá thu rơi đưa hạ khóc bên thềm…

Thơ Thất Tình Tâm Trạng 44:Mưa Giết Một Mùa Trăng

Mưa thế này đêm đến biết còn trăng?
Hay sương khói bủa giăng đầy lối phố
Những gốc cây sẽ nhuốm màu lá đổ
Tim hao gầy bão tố, máu tình rơi?
Mưa cho sầu nằm bệnh khóctình đau
Duyên yêu xưa vương vấn níu chân sầu
Ngã ba đường hắt hiuhình bóng lạ
Tự buổi nào ta đã lạnh lùng nhau?
Ha! Tim đau đớn lòng ta vui quá!
Mưa thênh thanghồn ứa lệ đong đầy
Đây con đường in bóng nước chân mây
Mưa bất tận trải dài trong khóe mắt
Tình trỗi dậy từng cơn bong vết cắt
Thôi rồi đây trăng chết giấc mơ trưa
Người gỡ hết tình xưa, ta trói chặt
Phương trời nào người quên hết hay chưa?
Ôi trong lòng, ngoài phố, ở đâu mưa?
Uớt cõi lòng mà hanh khô vạt áo
Chân ta bước u mê về hư tạo
Mưa thế này, chắc chết một mùa trăng…

Thơ Thất Tình Cô Đơn 45:Vì Sao Xa Rời?

Gửi em một ángthơ tình
Và xin một phút giây mình bên nhau
Hạ về giăng ngập thương đau
Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang
Đâu rồi cái thuở tình hoang
Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng
Ta ngồi ta đợi ta trông
Mơ về mặn nồng ngày xưa
Người về nơi ấy chiều mưa
Và người có nhớ ngày xưa hỡi người?
Mưa về cây cỏ xanh tươi
Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui
Chiều nay xót ruột ngậm ngùi
Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi!
Chim bay mỏi cánh lưng đồi
Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

Trên đây là bài viết về Top những bài thơ buồn, cô đơn, thất tình hay nhất ý nghĩa? Mong rằng bài viết này sẽ giúp ích các bạn có thêm nhiều kiến thức hay và bổ ích về thơ trong kho tàng văn học Việt Nam.

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments