Tràng giang – Huy Cận

82
Tràng giang – Huy Cận
Tràng giang – Huy Cận

Bài thơ Tràng giang của nhà thơ có nội dung bộc lộ nỗi sầu của một cái tôi trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm , tình đời, lòng thầm kín mà thiết tha qua đó thể hiện niềm khát khao hòa hợp giữa những con người và tình yêu đất nước kín đáo của nhà thơ.

“Con người sống trên quê hương mà vẫn thấy thiếu quê hương, thấy bơ vơ ngay trên quê hương của mình. Cho nên ẩn trong nỗi bơ vơ của một cá thể trước trời đất là nỗi bơ vơ của một người dân mất nước và thiết tha với tạo vật ở đây cũng chính là thiết tha với chính giang sơn tổ quốc mình.”

Bài thơ Tràng giang – Huy Cận

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
bờ xanh tiếp bãi vàng.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói cũng .

Xem thêm:  Thơ Khói Thuốc – Chùm Thơ Về Làn Khói Thuốc Buồn & Đầy Tâm Trạng

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho