Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Trọn bộ những trang thơ Trần Dần được yêu thích nhất phần 2

Trọn bộ những trang thơ Trần Dần được yêu thích nhất phần 2

Trọn bộ những trang thơ Trần Dần được yêu thích nhất phần 2

Thơ Trần Dần luôn được đánh giá cao trên văn đàn bởi một phong cách thơ mới mẻ và độc đáo. Những trang thơ của ông luôn thu hút sự mạnh mẽ từ độc giả cùng những nhà bình luận văn học. Chỉ khi đọc thơ ông, ta mới có thể cảm nhận được một hồn thơ tinh tế đến lạ kì mà ở những nhà thơ khác không có được. Hãy theo dõi bài viết này của chúng tôi và cảm nhận nhé!

Năm mới

Những năm mới ra đời

Không oe oe

Mà đì đùng pháo đỏ.

Ngã tư xưa

Anh muốn rao lên cho làng nước biết

hôm nay em bạc đãi một người.

Nhưng em ơi! anh chỉ đến ngã tư xưa

anh đứng dưới môt ngôi đèn bỏ.

Ngày mặt phẳng

Ngày mặt phẳng – bão hoà phàm

Chẵn lẻ địa cầu không tham dự

Con số vô thức

Không gian chẳng thể

Những tác nghĩa không độ

Ở mỗi góc đường vẫn náu một cơn mơ.

Nhất định thắng

1.

Tôi ở phố Sinh Từ:

Hai người

Một gian nhà chật.

Rất yêu nhau, sao cuộc sống không vui?

Tổ Quốc hôm nay

tuy gọi sống Hoà Bình

Nhưng mới chỉ là năm thứ nhất

Chúng ta còn muôn việc rối tinh…

Chúng ta

Ngày làm việc, đêm thì lo đẫy giấc

Vợ con đau thì rối ruột thuốc men

Khi mảng vui – khi chợt nhớ – chợt quên

Trăm cái bận hàng ngày nhay nhắt

Chúng ta vẫn làm ăn chiu chắt

Ta biết đâu bên Mỹ Miếc tít mù

Chúng còn đương bày kế hại đời ta?

Người ta nói thằng ngô con đĩ

Ở miền Nam có tên giặc họ Ngô

Tài của hắn là: Khuyển Ưng của Mỹ

Bửu bối gớm ghê là: một lưỡi đao cùn

Hắn nhay mãi cố xẻ đôi Tổ Quốc

Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc

Đất hôm nay tầm tã mưa phùn

Bỗng nhói ngang lưng

máu rỏ xuống bùn

Lưng tôi có tên nào chém trộm?

A! Cái lưỡi đao cùn!

Không đứt được – mà đau!

Chúng định chém tôi làm hai mảnh

Ơi cả nước! Nếu mà lưng tê lạnh

Hãy nhìn xem: Có phải vết đao?

Không đứt được mà đau!

Lưng Tổ Quốc hôm ngày hôm nay rớm máu.

2.

Tôi đã sống rã rời cân não

Quãng thời gian nhưng nhức chuyện đi Nam

Những cơn mưa rơi mãi tối sầm

Họ lếch thếch ôm nhau đi từng mảng

Tôi đã trở nên người ôm giận

Tôi đem thân làm ụ cản đường đi

Đứng lại!

Đi đâu?

Làm gì?

Họ kêu những thiếu tiền thiếu gạo

Thiếu Cha, thiếu Chúa, thiếu vân vân

Có cả anh nam chị nữ kêu buồn

Ở đây

khát gió, thèm mây…

Ô hay!

Trời của chúng ta gặp ngày mây rủ

Nhưng trời ta sao bỏ nó mà đi?

Sau đám mây kia

là cả miền Nam

Sao nỡ tưởng là non bồng của Mỹ!

Tiệm nhảy, rượu nồng, gái tơ

Tha hồ những tự diếc

Tưởng như ở đấy cứ chìa tay

là có đô-la

Có trâu ruộng, – Có ngày đêm hoan hỷ!

Mặc dầu sao nỡ đổi trời ta?

Tôi muốn khóc giữ từng em bé

Bỏ tôi ư? – Từng vạt áo – Gót chân

Tôi muốn kêu lên – những tiếng cộc cằn…

Không! Hãy ở lại

Mảnh đất ta hôm nay dù tối

Cũng còn hơn

non bồng Mỹ

triệu lần…

Mảnh đất dễ mà quên?

Hỡi bạn đi Nam

Thiếu gì ư? Sao chẳng nói thực thà?

Chỉ là:

thiếu quả tim, bộ óc! Những lời nói sắp thành nói cục Nhưng bỗng dưng tôi chỉ khóc mà thôi Tôi nức nở giữa trời mưa bão. Họ vẫn ra đi Nhưng sao bước rã rời?

Sao họ khóc?

Họ có gì thất vọng?

Đất níu chân đi,

gió cản áo bay về.

Xa đất Bắc tưởng như rời cõi sống

Tưởng như đây là phút cuối cùng

Giăng giối lại: – Mỗi lùm cây – hốc đá

– Mỗi căn vườn – gốc vả – cây sung

Không nói được, chỉ còn nức nở

Trắng con ngươi nhìn lại đất trời

Nhìn cơn nắng lụi, nhìn hạt mưa sa

Nhìn con đường cũ, nhìn ngôi sao mờ

Ôi đất ấy – quên làm sao được?

Quên sao nơi ấm lạnh ngọt bùi

Hôm nay đây mưa gió giập vùi

Mưa đổ mãi lên người xa đất Bắc…

Ai dẫn họ đi?

Ai?

Dẫn đi đâu? – mà họ khóc mãi thôi

Trời vẫn quật muôn vàn tảng gió

Bắc Nam ơi, đứt ruột chia đôi

Tôi cúi xuống – Quỳ xin mưa bão

Chớ đổ thêm lên đầu họ –

Khổ nhiều rồi!

Họ xấu số – Chớ hành thêm họ nữa

Vườn ruộng hoang sơ – Cửa nhà vắng chủ

Miền Nam muôn dặm, non nước buồn thương

Họ đã đi nhưng trút lại tâm hồn

Ơi đất Bắc! Hãy giữ gìn cho họ

3.

Tôi ở phố Sinh Từ

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót

Tôi bước đi

Không thấy phố

không thấy nhà

Chỉ thấy mưa sa

trên màu cờ đỏ.

Gặp em trong mưa

Em đi tìm việc

Mỗi ngày đi lại cúi đầu về

Anh ạ.

Họ vẫn bảo chờ…

Tôi không gặng hỏi, nói gì ư?

Trời mưa, trời mưa

Ba tháng rồi

Em đợi

Sống bằng tương lai

Ngày và đêm như lũ trẻ mồ côi

Lũ lượt dắt nhau đi buồn bã…

Em đi

trong mưa

cúi đầu

nghiêng vai

Người con gái mới mười chín tuổi

Em ơi!

Em có biết đâu

Ta khổ thế này

Vì sao?

Em biết đâu

Mỹ Miếc, Ngô Nghê gì?

Khổ thân em mưa nắng đi về

lủi thủi

Bóng chúng

đè lên



từng người

Em cúi đầu đi, mưa rơi

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót

Tôi bước đi

không thấy phố

không thấy nhà

Chỉ thấy mưa sa

trên màu cờ đỏ

4.

Đất nước khó khăn này

sao không thấm được vào Thơ?

Những tủ kính tôi dừng chân dán mũi

Các thứ hàng ế ẩm đợi người mua

Nhưng mà sách – hình như khá chạy

À quyển kia của bạn này – bạn ấy

Quyển của tôi tư lự, nét đăm đăm

Nó đang mơ: – nếu thêm cả miền Nam

Số độc giả sẽ tăng dăm bảy triệu

Tôi đã biến thành người định kiến

Tôi ước ao tất cả mọi người ta

Đòi Thống Nhất phải đòi từ việc nhỏ

từ cái ăn

cái ngủ

chuyện riêng tư

từ suy nghĩ

nựng con

và tán vợ

Trời mưa mãi lây rây đường phố

Về Bắc Nam tôi chưa viết chút nào

Tôi vẫn quyết Thơ phải khua bão gió

Nhưng hôm nay

tôi bỗng cúi đầu

Thơ nó đi đâu?

Sao những vần thơ

Chúng không chuyển, không xoay trời đất

Sao chúng không chắp được cả cõi bờ?

Non nước sụt sùi mưa

Tôi muốn bỏ thơ

Làm việc khác

Nhưng hôm nay tôi mê mải giữa trời mưa

Chút tài mọn

tôi làm thơ chính trị

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót

Tôi bước đi

không thấy phố

không thấy nhà

Chỉ thấy mưa sa

trên màu cờ đỏ

5.

Em ơi! – ta ở phố Sinh Từ

Em đương có chuyện gì vui hử

À cái tin trên báo – Ừ em ạ

Hôm nay bọn Mỹ Miếc, lũ Ngô Nghê

Chúng đang phải giậm chân đấm ngực!

Vượt qua đầu chúng nó,

mọi thứ hàng

Những tấn gạo vẫn vượt đi

Những tấn thư, tài liệu

Vẫn xéo qua đầu chúng, giới ranh gì?

Ý muốn dân ta

là lực sĩ khổng lồ

Đè cổ chúng mà xoá nhoà giới tuyến

Dân ta muốn trời kia cũng chuyển

Nhưng

Trời mưa to lụt cả gian nhà

Em tất tả che mưa cản gió

Con chó Mực nghe mưa là rú

Tiếng nó lâu nay như khản em à

Thương nó nhỉ – nó gầy – lông xấu quá

Nó thiếu ăn – Hay là giết đi ư?

Nó đỡ khổ – Cả em đỡ khổ.

Em thương nó – Ừ thôi chuyện đó

Nhưng hôm nay anh mới nghĩ ra

Anh đã biến thành người định kiến

Mực ơi!

đừng oán chủ, Mực à!

Mày không hiểu những gần xa Mỹ Diệm

Chúng ở đâu – mà lại núp bên ta

Chính chúng cướp cả cơm của khuyển

Những ngày ấy bao nhiêu thương xót

Tôi bước đi

không thấy phố

không thấy nhà

Chỉ thấy mưa sa.

trên màu cờ đỏ

6.

Hôm nay đài tiếng nói Việt Nam

Lại có chuyện tên Ngô Đình Diệm

Hắn sai con em là lũ du côn

Đi ném đá nhà Uỷ ban Quốc tế.

Hắn bảo hắn Giơ-ne không ký

Hắn bịt tai, không biết chuyện hiệp thương!

Ô hay! Cái lưỡi uốn càn

Cả thế giới vả vào mõm hắn

Hắn giậm chân khoa lưỡi đao cùn:

Mặc kệ! Giết ta chết hẳn thì thôi Ta chẳng giả miền Nam! Chứ giả miền Nam cho nước Việt Nam Thì ta chết thầy ta cũng chết

Hắn thét lên ộc máu mũi máu mồm

Hắn lồng lộn, ôm miền Nam mà cắn!

Thịt dân ta từng mảng nát bươm

Nhưng không!

Hôm nay

Cả thành phố Sài Gòn

Đóng cửa!

Không họp chợ!

Không ra đường!

Những mảng thịt

Những đọi máu đào

đang rầm rập kéo nhau

đi ngoài phố

Hôm nay

hàng triệu mối thù sâu

tới đập cửa lão già Ngô đòi mạng

Vung đao cùn chém phải quãng trời không!

Hắn đi ngủ,

muôn tiếng kêu xúm lại quanh giường

Hắn ngồi ăn

tiếng khóc nổi trong cơm

Hắn nhắm mắt

tiếng kêu vào giấc ngủ

Hắn rong chơi

tiếng rủa bước theo chân

Hắn hội họp

tiếng kêu ngồi cạnh

giơ bàn tay đòi mạng nghều ngào

Tên tội nhân kia!

Lịch sử vạch tên mày!

Tên đứa tay sai!

Chẳng có lâu đâu!

Hắn sẽ sống như tên mắc tội tử tù

Óc điên dại

chân lê vòng xích

Trốn đi đâu?

Đất trời sâu

đương vẩy máu

đuổi theo chân hắn.

Hắn run sợ – Quỳ xin đã muộn!

Dù đêm khuya, bóng tối đặc ngầu ngầu

Máu vẫn đỏ

trúng đầu trúng mặt

Tên tội nhân kia!

Lịch sử vang tên mày!

7.

Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc

Tai bỗng nghe những tiếng thì thầm

Tiếng người nói xen tiếng đời ầm ã.

Chúng phá hiệp thương

Liệu có hiệp thương?

Liệu có tổng hay chẳng tổng?

Liệu đúng kỳ? Hay chậm vài năm?

Những câu hỏi đi giữa đời lỏng chỏng

Ôi! Xưa nay Người vẫn thiếu tin Người

Người vẫn thường kinh hoảng trước Tương Lai

Người quên mất Mỹ là sư tử giấy

Người vẫn vội – Người chưa kiên nhẫn mấy

Gan người ta chưa phải đúng công nông

Người chửa có dạ lim trí sắt

Người mở to đôi mắt mà trông!

A tiếng kèn vang

quân đội anh hùng

Biển súng

rừng lê

bạt ngàn con mắt

Quân ta đi tập trận về qua

Bóng cờ bay đỏ phố đỏ nhà…

Lá cờ ấy là cờ bách thắng

Đoàn quân kia muôn trận chẳng sờn gan

Bao đói rét nhọc nhằn

Từ đất dấy lên

là quân vô sản

Mỗi bước đi lại một bước trưởng thành

Thắng được Chiến Tranh

Giữ được Hoà Bình

Giặc cũ chết – lại lo giặc mới

Đoàn quân ấy – kẻ thù sợ hãi

Chưa bao giờ làm mất bụng dân yêu

Dân ta ơi! Chiêm nghiệm đã nhiều

Ai có LÝ? và ai có LỰC?

Tôi biết rõ đoàn quân sung sức ấy

Biết nhân dân

Biết Tổ Quốc Việt Nam này

Những con người từ ức triệu năm nay

Không biết nhục

Không biết thua

Không biết sợ!

Hôm nay

Cả nước chỉ có một lời hô:

THỐNG NHẤT

Chúng ta tin khẩu hiệu ta đòi

Giả miền Nam!

Tôi ngửa mặt lên trời

Kêu một tiếng – bỗng máu trời rơi xuống

Vài ba tia máu đỏ rơi vào tôi

Dân ta ơi!

Những tiếng ta hô

có sức đâm trời chảy máu.

Không địch nào cưỡng nổi ý ta

Chúng ta đi – như quả đất khổng lồ

Hiền hậu lắm – nhưng mà quả quyết…

8.

Hôm nay

Những vần thơ tôi viết

Đã giống lưỡi lê: đâm

Giống viên đạn: xé

Giống bão mưa: gào

Giống tình yêu: thắm

Tôi thường tin ở cuộc đấu tranh đây

Cả nước đã bầu tôi toàn phiếu

Tôi là người vô địch của lòng tin.

Sao bỗng đêm nay,

tôi cúi mặt trước đèn?

Gian nhà vắng – chuột đêm nó rúc.

Biết bao nhiêu lo lắng hiện hình ra.

Hừ! Chúng đã biến thành tảng đá

chặn đường ta!

Em ơi thế ra

Người tin tưởng nhất như anh

vẫn có những phút giây ngờ vực

Ai có LÝ? Và ai có LỰC?

Ai người tin? Ai kẻ ngã lòng tin?

Em ơi

Cuộc đấu tranh đây

cả nước

cả hoàn cầu

Cả mỗi người đêm ngủ vẫn lo âu

Có lẫn máu, có xót thương, lao lực.

Anh gạch xoá trang thơ hằn nét mực

Bỗng mắt anh nhìn thấy! Lạ lùng thay!

Tảng đá chặn đường này!

Muôn triệu con người

Muôn triệu bàn tay

Bật cả máu ẩy đá lăn xuống vực!

Anh đã nghĩ: không có đường nào khác

Đem ngã lòng ra

mà thống nhất Bắc Nam ư?

Không không!

Đem sức gân ra!

Em ơi em!

Cái này đỏ lắm, gọi là TIM

Anh cho cuộc đấu tranh giành THỐNG NHẤT

9.

Hôm nay

Trời đã thôi mưa

Thôi gió

Nắng lên

đỏ phố

đỏ nhà

đỏ mọi buồng tim lá phổi

Em ơi đếm thử bao nhiêu ngày mưa!

Bây giờ

Em khuân đồ đạc ra phơi

Em nhé đừng quên

Em khuân tất cả tim gan chúng mình

phơi nắng hết.

Em nhìn

cao tít

trời xanh

Dưới phố bao nhiêu cờ đỏ!

Hôm nay em đã có việc làm

Lương ít – Sống còn khó khăn!

Cũng là may…

Chính phủ muôn lo nghìn lắng

Thực có tài đuổi bão xua mưa

Không thì còn khổ

Em treo cờ đỏ đầu nhà

Lá cờ trừ ma

Xua được bóng đen chúng nó!

Tiếng gì ầm phố em à?

A! Những người đi Nam trở ra

Phải rồi! Quên sao đất Bắc!

Khổ! Trong ấy loạn

Phải đi đồn điền cao su

Chúng tôi bị lừa

Bà con muốn ra không được.

Đồng bào vui muốn khóc

Ô này lạ chưa?

Mây ngoài này không đen

Mây đen vào trong ấy cả

Đúng rồi! Đó là công sức của nhân dân ta

lùa mây đuổi gió

Những vết thương kháng chiến đỏ lòm

Đã mím miệng, lên da lên thịt.

Tôi bỗng nhói ở nơi lồng ngực

Em ơi

Chúng đốt phố Ga-li-ê-ni

và nhiều phố khác.

Anh đã sống ở Sài gòn thuở trước

Cảnh miền Nam thành một góc tim anh

Chúng đốt tận đâu

mà lửa xém tim mình

Tim nó bị thui đen một nửa

Từ giạo ấy

mà em chẳng rõ.

Em hãy đỡ cho anh khỏi ngã

Đứng đây

Một lúc!

Cờ bay

đỏ phố

đỏ nhà

Màu cờ kia là thang thuốc chữa cho anh.

Em có thấy bay trên trời xanh

Hàng triệu ?

Họ đã bỏ miền Nam

ra Bắc!

Chúng đem súng mà ngăn

Đem dây mà trói!

Giữ thân người

không giữ được nhân tâm

Người Nam gửi tâm hồn ra Bắc cả.

Bọn Mỹ Diệm ôm đầu sợ hãi

Đổ lên chúng nó

Mây đen

lửa loạn

bão thù

Ai thắng ai thua?

Ai có LÝ và ai có LỰC?

Em ơi

Hôm nay

trời xanh

xanh đúc

Nắng lên

đỏ phố

đỏ cờ

Cuồn cuộn mít tinh

Những ngày thương xót đã lùi xa

Hoà bình

thêm vững

Anh bước đi

đã thấy phố thấy nhà

Không thấy mưa sa

Chỉ thấy nắng lên

trên màu cờ đỏ

Ta ở phố Sinh Từ

Em này

Hôm nay

đóng cửa

Cả nhà ra phố

mít tinh

Chúng ta đi

nổi bão

biểu tình

Vung cờ đỏ

hát hò

vỡ phổi…

Hỡi những người

thành phố

thôn quê

Đói no lành rách

Người đang vui

Người sống đang buồn

Tất cả!

Ra đường!

Đi!

hàng đoàn

hàng đoàn

Đòi lấy tương lai:

HOÀ BÌNH

THỐNG NHẤT

ĐỘC LẬP

DÂN CHỦ

Đó là tim

là máu đời mình

Là cơm áo! Là ái tình

Nhất định thắng!

Xem thêm:  Bài thơ Câu chuyện về đồng đội – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Những sổ bụi 1979

.tôi chẳng phải tù binh quả đất.

.tôi có nghèo đâu, trăng sao lủng liểng. mây phơi dằng dặc khắp chân trời. hương hoả của tôi, kho nào chứa xuể? ê hề vũ trụ sao bay. tôi di lại cho ai giờ? tầng tầng mây, lục địa lục địa của cải.

.ai lau muôn mắt lệ toàn cầu?

.tôi đã chót tìm con số của mưa. tôi không chọn con số của thành công – của tính toán.

.đã rụng bao vầng trăng cũ?

đã cầu nguyện bao kì nhật thực? Ôi những trang nghiêm nguyệt thực – những chòm sao áy náy.

.sao nào mọc – sao nào tàn? vì ai? vì gì sao tàn sao mọc?

.thời gian đầy túi, con mắt tò mò.

.Gặp một ngôi sao tư lự, một ngôi sao khác trầm ngâm. Ngôi sao thứ ba ảo não.

.với riêng tôi, tôi không chờ gì hết. tôi tội ở ngoài thời mình. tội tôi.

.Hãy ôm thế giới này, tha thứ cho nó. Hãy thắp sáng mọi chòm sao cũ! Cả những vì sao đã tắt lụi từ lâu.

. Ừz quả đấtz đắt. Địa cầu lặt vặt. Những chí tuyến lắt nhắt. Niềm vui và lạc thú ngặt. Ngôi sao sót. Cột đèn cao gót. Ngày ngót. Tiếng nói bọt…

.Người mộng du dạ khúc buổi chiều. Mỗi thức dậy buổi sáng, lại bỏ neo ta, ở một bến tầu tờ lịch khác. Thứ năm. Chủ nhật. Này, nọ…

.Sống tới hôm nay, bỗng nhớ quê. Sực nhớ. Day dứt nhớ bên kia. Nơi chẳng đồng hồ không số lượng.

.Đường phố ố mưa, những dấu chân úa. Héo hết tháng tuần. Và lấm kiếp.

.thua, sợ, vật nhau với con zêrô?

.Cho nên khóc! khóc bao nhiêu Juliét, ở bao ban công nước Ý?

.Chúa thương Ađam cô đơn, liền cho một Eva, để cô đơn thêm cho đủ liều lượng.

.vẫn một cái gì tiêng tiếc khi rời quả đất ư anh?

.Từ một thu không lặng gió. Tôi tái sinh trong nước một tia nhìn.

.sao còn bày biện mãi trời lam?

.Tết đã đi. Không để địa chỉ lại…nhợt nhạt mùi xoa…

.còn rất ít hoa, rất ít chim ca. tuy vậy nhiều chiều.

.ngủ bù một kiếp có là bao?

.ai buồn. liền buồn người khác.

.cả một bức tường gió trái.

.thằng LEO TRÈO – trèo qua vai bản thân? vượt qua bóng mình – leo lên chính đầu mày mà xem sự vật? khỏi bị chính mình che khuất mình nhìn.

.đóng cửa giữa chừng một câu.

.thi sĩ là gì? người chết hai tay buông vẫn ằm ặp đầy sao – người mắt – gió thổi – không tắt – cái CHẾT một THI NHÂN.

.thế giới hôm nay thịt rất buồn.

tôi kiếp trước tội gì thế nhỉ? sao có quê hương thịt rất buồn…sao có quê hương giết thi sĩ? Sao có quê hương bệnh nhất cuồng.

.sao lại cho tôi nhiều Pôpốt thế? từ Âu Đông qua Á viễn. sao lại cho tôi nhiều Pôpốt thế?

sao lại cho tôi buồn chí tuyến? tôi có tội gì kiếp trước. sao lại cho tôi buồn Á viễn?

.sao lại cho tôi quê cháo lú – quên cha quên mẹ – quên ngày hội – quên chạm ngõ – cưới xin – chôn cất – tang chồng không để – để tang xô

.từ buổi sa cơ quả đất – dạ tràng mộ dạ đèn chong.

.nhất quê tôi – buồn – nhất hoàn cầu

đất nước hôm nay sao buồn bã thế?

đã quá nửa đêm trong thế kỉ – mà gà chưa gáy – sang canh. trằn trọc quê anh sao vẫn sáng – cái đầu anh vẫn trong veo.

có cái đầu trong veo giữa sử cảnh đục ngàu. (nhân cảnh)

tôi mười bận chu du vòng quanh thế giới. chẳng đâu buồn bằng quê tôi. buồn Sahara còn có ốc đảo. buồn Ba Lan có nhạc Vác-sô-va. buồn Bá-linh có phố Bá-linh. buồn Hô-li-út là buồn xi nê. buồn Pa-ris buồn sóng mới. buồn Bắc Kinh bọn Đặng Tử Bình. buồn đâu cũng có nguồn buồn. có duyên do căn cữ. thế giới buồn. đã nửa đêm rồi trong thế kỉ. đó đây gà gáy điểm sang canh. buồn ở quê tôi gà chẳng gáy. canh hồ vĩnh viễn chẳng sang canh..

buồn chẳng buồn năm buồn tháng. buồn luôn cả nước một buồn đời.

ai đã phát động buồn này không buồn cơn buồn cữ. buồn đời ông qua đời cháu buồn dài.

.chán không đến từ ông A bà Z – từ tất tất chẳng trừ ai – không tha dù bông hoa. sợi cỏ.

ngồi buồn phóng bút thơ chơi. tôi đã đi quanh thế giới. buồn ơi nhân cảnh thế gian này.

buồn gạo. buồn không hào /nhiều hào – buồn hết mơ. buồn NêPi. buồn tháng 5. buồn năm qua Marin bad. buồn quần đảo Goulag. buồn – chào buồn! buồn không tưởng vì nhất định thắng. buồn bọt ngày. buồn vuông đen. buồn cửa sổ cổng kính – Hồng Sạch lịch. buồn giá cả – vọt- mũi tên – ra chợ – ngẩn ngơ. 10đ – 20đ – như người mất cắp. buồn bobo – mì ba que – mì sắn – cả tháng này – mới được đong một cân gạo đầu người. buồn phiếu thịt – đường – tiêu chuẩn – mì chính – xà phòng à quí hộ năm người / một bánh.

đừng kể ba sáu môd buồn. buồn tóc dài. buồn loe. buồn loét. buồn rách. cả nhà lộn – ngược – Bikini. cái sống cầm hơn chứ không buồn đến. người đi kẻ ở khôn xong. mắc kẹt khắp phía. ở / đi. chết / sống. làm / không làm. nhận / từ chối. chịu / bất phục. nói / im. Thuần những lưỡng nan khôn giải. đói – trị chưa từng. một cái buồn (ngàn năm có một)

ối trại tập trung thế giới. nhà. phố. trường. xưởng. cơ quan. dây thép gai khắp. trại khắp. cả vườn hoa. rạp. quán trà. hiệu ăn. ngày hội. trại và liên-trại. lúc nhúc. tôi khó ở thế jới. mìn đâu. đám cháy. cháy. ai cho mồi lửa trại này. ai dập tắt cho ta đám cháy thế giới. văn minh cháy. tình. bạn. người yêu. người thân. cháy tuốt. tất cháy. hằng hà cứu hoả khôn xong. nhu cầu trẻ già. choai lồng lộn xã hội. cho nên chi. BỤI NHÀ.

con BỤI NHÀ. thằng. ông. thậm ông già bụi nhà. không ai còn có chez soi. thế nào. thế nào. không ai còn ở nhà. ai cũng lang thang. con bò hem. cho nên chi BỤI NHÀ.

thế giới vắng tanh. ai hữu trách trại thế này. hoãn càn dây thép gai. những nhà nước cai ngục. quan chức ngục tối – ông quản trại ơi. ta thương ông lắm. ông còn khổ quá tù nhân.

.mi mắt lam lơ.

tôi mượn. tôi vay tươi. đôi tay ngà. vai hở.

tất của em phải vào cả thơ tôi. kỉ niệm không cùng.

đừng khóc em ơi lệ cay đắng lắm. tôi muốn bể bơi cung nữ tắm truồng ngày. ôi những trẻ năm ngày trẻ tháng.

bao tiếng sớm đã nghe.

.ai xuất bản nhiều đêm thế nhỉ?

.la courbettérature. littérature à courbette. văn chương lom khom.

bao niên dạ lữ địa zư người. mắt kuồi kuồi. chữ ruồi. bộ hành canh cửi phía.

cho tôi về dưới TÍA. cả ngày trong bóng xế. cho tôi về quá Mễ. tào lao giấc TRẮNG phèo phèo.

những phân tử chỉ sống một phần giây – ấy – vĩnh cửu.

không vĩnh cửu mọi phù du sử ắt thành không-nghĩa-non sens.

tôi sử hiện làm gì. để thương khó cho ai.

sao lại cho tôi nhiều xương sống thế? trước QUYỀN không biết lom khom?

.tôi mở một con đường-không-dẫn-đến-đâu-hết.

tôi đạt tới một lục địa không người. một tinh cầu tắt. một thế giới chết. một nghĩa trang tầm cỡ thiên hà. một hành tinh vắng. tôi đậu tàu ở ông sao chổi. ở tua rua em xoã tóc cây du. tôi đạt tới một tuyền đài đã đổi địa chỉ. một chân trời đã hoá bình sa. một căn gác hạt đèn chong đã lụi.

.lời là không-lời. thơ-không-lời rất có lời. đôi khi nhiều…

.vào một miền mưa mãi mãi. mưa xoá địa zư ngày.

mây ám địa zư trời. mắt trắng địa zư đời. địa đồ trôi. trôi-trôi.

anh biết tại sao chưa? mãi mãi địa zư mưa. tuần tua rua lấm địa zư mùa. tiếng trắng khua khua.

lại một mùa thu tiếng trắng.

màn tuyn mưa tối thứ bảy. địa zư cháy. mi lơ chờ phố tối. kỉ hà quen.

.tôi đã leo nhiều ngõ cụt cổ điển.

trang bùi bụi bao trang…trang từ hậu động đất tâm thần. trang giấy trắng quá. trắng quá. đến nước chỉ có sữa mới đen hơn.

.Cây bàng thổ huyết một chậu đỏ lá… Phố bàng ho xù xụ heo may.

.Viết. Một cách chết tận hưởng.

.con TRẮNG. trắng đến nỗi chỉ máu mới đỏ hơn. Jó vẫn chưa về hở chị?

.không gió. không mưa. không bụi. trời tôi lam. lam đến lạ lùng đen.

.con trắng bước đi trắng. trắng đến nỗi chỉ bóng nó mới tím hơn.

.thời điểm nỏ hanh khô.

đốt cả một chân trời chỉ với một que diêm.

. ông mơ thao láo mắt trời thao láo sao. thành fố thao láo đèn. cột đèn mù. hiệu thuốc. ngã tư. nghìn niên trước tôi qua đây. nghìn sau dầu qua nữa. vẫn ngã tư. hiệu thuốc. cột đèn mù.

không gió. không-đổi-thay. địa lý bầy nhầy.

.sao lắm mắt-gió-thổi-không-tắt.

.trời Bình Định lam màu Bình Định. để gió về hôm sớm tím lam hơn.

.nhớ nhà. nhớ quê. còn nhớ nhất bên-kia.

jó bao giờ cũng nhớ đàng-xa.

đàng xa của đàng xa. ai biết lược thao của gió. bao giờ cũng tới được đàng xa. vượt mọi tù giam tất khoảng cách. jó chuyên vượt ngục. mọi biên thuỳ.

.tôi đứng tuổi mà không đứng jó. vô phúc tâm hồn nào đứng jó. mô mi ướp xác còn gì.

.54 kilômét hoa niên. 54 kilômét jó… tôi jó đàng xa quá mọi .

.sao tôi nặng nợ nhỉ? đôi mắt gió-thổi-không-tắt.

Xem thêm:  Thời gian - Nguyễn Khắc Thạch

Phố chăm chỉ

Phố chăm chỉ.

Phố khoẻ có 2 cô còn yếu

Đi gánh vài gánh vui

Về đổ đầy nhà.

Sổ bụi 1980

.hôm nay chuyển tù tôi qua ngày nào. tuần. niên hiệu?

.một nỗi buồn ngàn năm có một.

.khi khắp thế sống nhai nhau. thằng thơ nhai nhá chữ.

.anh cứ mó thử một dấu phảy văn phạm xã hội. vuốt râu hùm xám còn đỡ nguy hơn.

.tác phẩm như con tác nghĩa – chất vấn. đâu có câu hỏi, đấy có tác phẩm. con sphinx muôn thuở. không hơn không khác. anh có tác phẩm không? như anh có đặt nổi câu hỏi gì không? câu hỏi hỏi đến nước không cần trả lời.

Sổ bụi 1981

.con CHỮ cổ truyền quan trọng á duy nhất NGHĨA. bây giờ. một hồi quan trọng hình âm/âm ngữ >nghĩa ngữ.

.sinh tôi làm gì / tôi không hợp grammaire nào cả / sinh tôi đã có grammaire cho tất cả / ắt là không zuýt cho tôi / tôi không thích mọi grammaire quần đùi may sẵn / ví dụ một ngày tôi lại đọc là / KHÔNG / ai cũng có ngày / ngày của mình / tôi không có ngày nào hết? / bất công này. tôi kiện ai đây / không ai xử kiện cho ai / tất cả đều muốn đi kiện mà / không quan toà. không luật. cũng không pháp đình.

.ai cũng có những gì ai ai đều có.

.ai cũng có lúc ngọt lúc bùi / riêng tôi không có. cả ngày cả chén đắng mà thôi.

.tôi vẫn viết cái gì tôi chẳng-biết?

.ở đây miếng za lừa ngày ngày teo nhỏ mãi

mọi người cũng teo theo. nhỏ bé lại. teo theo.

.tôi ở đây…tôi đang ở cả đằng kia. trên kia. dưới nọ… tôi ở mọi chỗ nào có một ải đầu thơ.

hai mắt đen ngàn lệ nhé…tôi vẫn thõng tay trong chợ bụi đông người…

Xem thêm:  Bài thơ Thu đã về – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Trên đây chúng tôi đã chọn lọc và dành tặng quý độc giả những trang thơ nổi tiếng của nhà thơ Trần Dần. qua bài viết này các bạn sẽ thích thú và yêu thích. Hãy lắng động cảm xúc để hiểu thêm về giá trị sâu sắc trong thơ ông. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm: Trọn bộ những trang thơ Trần Dần được yêu thích nhất phần 1

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments