Home / Chùm thơ chọn lọc / Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 2

Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 2

Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 2

Nói đến nhà thơ Du Tử Lê chúng ta luôn ngưỡng mộ ngòi bút tài hoa và đặc sắc của ông. Ông từ nhỏ đã nổi tiếng vang danh cùng những trang thơ gắn liền với nhiều thế hệ bạn đọc yêu thơ. Tập Thơ Du Tử Lê là trang thơ ghi dấu ấn thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận. Nếu bạn yêu thích nhà thơ này thì hãy theo dõi bài viết của chúng tôi nhé!

Khởi đầu một kiếp

1.

như que diêm trước sau gì cũng một lần bật sáng

cũng một lần anh thắp rực đời em

cũng mộ lần bàn tay buồn bã đó

bưng mặt mình kín suốt một tương lai

thôi những sợi tóc kia

sớm đằm cơn cảm xúc

thôi những giọt lệ kia

bàng hoàng vuông trán tối

hãy ngủ thôi hãy ngủ mau ngoan

là căn phần định mệnh dành riêng

cho đôi ta một khắc nào sẽ chết

như mỗi ngày trong thân

có một kẻ mới tới

có một kẻ ra đi

đến cõi nào bí mật

sự sống chỉ bắt đầu

trong tận cùng tuyệt vọng

2.

như nỗi nhục nhã hằng hằng một đời chúng ta gánh chịu

một đời ta quấn với chính thân ta

em cứ khóc, cứ than van, cứ trách móc, cứ muộn phiền

cứ tủi hổ, cứ ăn năn, cứ ngậm ngùi áo não

cứ cưng dưỡng ý nghĩ một ngày kia anh phản bội

một ngày kia anh sẽ hết yêu em

một ngày kia anh sẽ ra đi như một tên sở khanh

(chỉ thiếu con ngựa và chiếc roi để quất)

cho đến một phút nào

một phút nào trước sau gì cũng có

trước sau gì em cũng hiểu

vì sao đời mình không thể khác

và nhất là vì sao lệ mình không thể không rơi

vì sao chúng ta lại thốt gọi tên nhau

trong từng cơn hoảng hốt

vì sao anh không thể yêu ai khác hơn

(dĩ nhiên, trừ em, vì là ngoại lệ

dù vạn nhất chúng ta có sống tới lúc cả hai cùng già nua, lụ khụ)

ôi là những hạt lệ mềm

rối quanh giữa đôi làn môi vô nhiễm

bên đớn đau em anh quỳ gối thọ hình

như nụ hoa trước sau gì cũng một lần nhuỵ hương sẽ ngát

hãy một lần em thắp giúp hồn anh

hãy một lần những giọt hồng khởi kiếp

chảy chan hoà một cửa tim ta

hãy một lần em giúp anh thấy lại

dung nhan mình mất dấu tự sơ sinh

hãy một lần em ném tung anh lên đến đỉnh cùng hạnh phúc

để từ đó cúi nhìn

thấy em xanh ngọn cỏ thơ ngây buồn bã chín

thôi con-mắt-lá-me

sẻn dè phút giây gần gũi ngắn

thôi làn môi lá nõn

khép muôn đời không kín non

4.

dẫu sao thì chúng ta cũng không dễ gì thoát khỏi

những âu lo mù mù thảng thốt

khi cơn lốc đam mê

tự hồn ta tấp tới

khi trận mưa mở mùa

phút giây bỗng trùng trùng mây đen kéo lưới

ôi đớn đau

nâng niu đời ta hạnh phúc mới

đằng sau mỗi kinh hoàng

đã sẵn có một bình minh êm đềm ló dạng

bên kia bờ tối tăm

là nghìn thân ánh sáng

5.

như giọt sương trước sau gì cũng một lần rớt xuống

cũng một lần anh uống trọn đời em

cũng một lần mắt không còn thấy nữa

tay chân thừa và óc kiệt tim khô

đó là lúc chúng ta thở chung bằng trái tim nào thiêng liêng cẩm thạch

(trái tim đời tôi – quá – lửa chua cay)

đó là lúc chúng ta sống trong một kết tinh thịt xương thánh thiện

(một kết tinh đã nhú mầm tồn sinh hậu kiếp)

đưa ta về đến bến trăm năm

6.

đã đành – dù thế nào thì chúng ta

cũng không dễ gì tự mình hoá kiếp

nhưng vấn đề là phải sống ra sao?

phải chọn lựa

phải buông trôi

phải chối từ tình yêu trước nhân danh mẹ cha vừa ý

phải hạ thấp lương tri

cho ngang bằng cầm thú

phải chống vững hai tay

cho bàn chân lật ngửa

tôi chọn đứng hai chân

trên dao đời xốc ngược

mắt không ngoái nhìn sau

dù trước mặt ê chề như gươm đan thành lá chắn

tôi không là tượng gỗ rỗng thân

nên thở bằng tim thật

em không thể dối quanh

khi cắn môi, máu mình còn bật chảy

7.

như mỗi buổi mai chúng ta thức dậy

ngó lại mặt mình

trong tấm gương xưa đã mờ phai vết cũ

trước khi ta lăn tiếp đời mình

lên xuống mãi những ghềnh cao, dốc thẳng

để làm gì khi cõi vào đời nhau chưa mở

khi trong ta còn những dấu nghi ngờ

để làm gì? làm gì? anh hỏi

khi mắt em đâu hẳn chỉ để nhìn

chỉ để khóc, chỉ để buốn mỗi tối

chỉ để cười trong những lần bối rối

chỉ để vui dưới những lối cây, quen

để làm gì? làm gì? anh hỏi

khi tim em đâu hẳn chỉ là nơi cho máu về, đi đen, đỏ

cho đập mãi những nhịp nhanh hay chậm

cho thở mãi những hơi đà thếch, nhạt

cho mai sau mối đục khoét, chôn vùi

thôi cũng phải cho anh một lần nhắc lại

chỉ tình yêu làm nên giá trị con người

BIS

như que diêm trước sau gì cũng phải một lần bật sáng

cũng một lần anh thắp rực đời em

cũng một lần tình yêu vô nhiễm đó

chói chan buồn

lệ tưới đẫm thân chung

Đêm mưa về Chí Hoà thăm mẹ

hiên bưng bóng tối vai người

mưa quanh ghế gỗ hạt soi mương ngoài

mây sa thấp mái lá gồi

nghe thân chuyển động từng hồi nước sông

lòng già sớm bạc cơn mong

sáng vun chân mộ chiều trông nhang tàn

mẹ ngồi giữa cõi chia tan

óc moi xác những đứa con đã vùi

lưng đeo đá nặng một đời

bảy mươi năm đó còn hoài giọt sương

con về mẹ ngỡ trong mơ

chiếc xe ai đó? vừa qua nhận còi

Xem thêm:  Những bài thơ lục bát hay về tình bạn và bạn bè

Tưởng tới người ở Thông Tây Hội

khuya nhau, trời ứa ngậm ngùi

mưa quanh giường ẩm ván đôi tường vàng

cuộc vui chưa kịp ra ràng

tưởng đâu mộng đã hoang đàng về đây

tay rờ rẫm bóng không lay

ngóng chân xa lại, lắng cây bên thềm

vẫn sân cát, lá ưu phiền

tình mưa tơi tả trăm miền hư không

vẫn ai tầm tã giọt buồn

vẫn tôi chống vững một hồn xanh xao

vẫn người trên ngọn lao đao

vẫn tôi cay đắng cúi chào chung quanh

vẫn ai kia trọng nghĩa tình

(lỡ hơn thú vật lỡ sinh làm người)

thương mình chẳng giống như ai

lỡ treo hồn mút trên đài miệt khinh

khuya nhau, ủ dột mái tình

sống trong nỗi chết, phận đành, cam vui

thản nhiên, vờ, vẫn miệng cười

nhưng sâu đáy mắt lạnh rồi bóng cây

Vỡ lòng cho một người con gái Mỹ

1.

không bao giờ đâu Donna, Donna

dù anh có yêu em

hơn bất cứ thứ gì có trên đất Mỹ

thì anh cũng vẫn trở về

anh vẫn phải trở về quê hương anh

cái dải đất nóng khô cong hình chữ S

cái dải đất không lớn bằng tiểu bang California của xứ sở em

(nơi anh đã sống những ngày đầu tiên, tập ăn, tập nói theo lối Mỹ)

cái dải đất rách nát nghèo đói vì chiến tranh

liên tiếp hai mươi năm

dù anh không bao giờ quên được em

trong đêm nhạc của ngày Hội Mùa Thu

ngày kỷ niệm 50 năm tiến bộ của các trại chủ miền Indiana

và nhất là anh không thể nào quên được

lúc Hội Thu bế mạc

em đã cùng Jana

ôm đàn chạy ra kiếm anh và một thanh niên Việt Nam khác

trên chuyến xe buýt chở đầy sinh viên

của các quốc gia đồng minh với Mỹ

trong sương mù giá buốt một đêm chớm thu

em ngơ ngác như một con bò non tội nghiệp

ôi những bước chân son

chạy đau nền cỏ lạnh

và những ngón tay run

xoá nhanh lớp nước mờ cửa kính

để nhìn rõ mặt nhau

anh đã đứng lên đẩy kính xe thò hẳn đầu ra ngoài

cùng em nói chuyện

và người bạn của anh đã phải gào lên

“tôi từ Việt Nam tới”

để trả lời cho một câu hỏi của Jana, bạn em

ôi Donna, Donna

phải là người Việt Nam

em mới hiểu được nỗi xúc động rưng rưng của anh

khi nghe thấy tên gọi quê hương mình

dạt lùa trong một khoảng không gian đẫm mù sương muối

át cả trăm ngàn tiếng động cơ máy nổ chung quanh

2.

không bao giờ đâu Donna, Donna

dù anh có yêu em

hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ

thì anh cũng trở về

như em đã biết

quê hương anh trên bốn lập quốc

trên bốn ngàn năm không ngừng đánh đuổi ngoại xâm

trong đó có gần một ngàn năm bị Tàu đô hộ

và ngót trăm năm thuộc địa của Tây

nhưng dân tộc anh không bao giờ bị đồng hoá

bởi dân tộc anh là một giống dân quật cường

tuy hiền lành và rất nhiều tình cảm

mặc dù anh không thể quên

những lần gọi điện thoại cho em

trong những phòng điện thoại công cộng

với mười xu cho một cuộc nói chuyện kéo dài tối đa 7 phút

và đôi khi máy đã chẳng trả lại cho anh mười xu

như điều đã ghi trong bảng chỉ dẫn

mỗi khi không liên lạc được

không phải anh tiếc mười xu đâu, Donna

dù mười xu tính ra tiền Việt Nam

những trên hai mươi đồng theo giá chợ đen cơ đó

với hai mươi đồng Việt Nam xưa

anh có thể ăn một bữa cơm tạm no

hay thừa để mua một bao thuốc lá

nhưng kể từ khi có người Mỹ sang chiến đấu

bên cạnh quân đội của nước anh

thì với hai mươi đồng anh đã không đủ mua một gói thuốc

3.

không bao giờ đâu Donna

dù anh có yêu em

hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ

thì anh vẫn trở về

nơi mẹ già anh đã một đời ăn cơm chan bằng nước mắt

nơi anh em, nơi chú bác, cô dì, gần xa ruột thịt

đã và còn đang từng giờ gục ngã

chiến đấu cho sự trường tồn

và lý tưởng tự do của giòng giống

mặc dù ngay khi anh vừa bước chân xuống phi trường Sài gòn

anh có thể chết tan thây

vì một miếng plastic

một trái mìn nổ chậm

hay một quả đạn từ xa

của người anh em phía bên kia bắn tới

mặc dù anh không thể quên

đôi mắt em xanh như những cánh đồng hai mùa trĩu hạt

và mái tóc em óng vàng

xoã tung trên đôi vai gầy cổ tròn ngấn trắng

mặc dù anh không thể quên

của ba mẹ em

dành cho anh một người Việt nam cô đơn lạc lõng

và anh cũng không thể quên

những lá thư của em

như có đem theo cả tiếng cười vô tư giòn tan

vỡ cao trên những hàng cây phong úa vàng lá chín

ôi những nụ hôn thầm

trong đêm nào rét ngọt

4.

không bao giờ đâu Donna

dù anh có yêu em

hơn bất cứ một thứ gì trên đất Mỹ

thì anh cũng trở về

quê hương anh với trăm ngàn đời khốn khó

nơi anh sống chui rúc như chuột

trong một căn nhà tôn, vách ván

nơi người yêu anh

đang từng phút giây mong đợi

(nàng cũng có một mái tóc dài thả xoã như em)

nàng cũng có một đôi mắt mở to sáng trong nhẫn nhục

tất nhiên tóc và mắt của nàng thì đen

và da vàng, cũng hệt như anh

nàng có may mắn

hơn khá nhiều người khác

ở chỗ còn được đi học

nghĩa là chưa đến nỗi phải tập nói O.K

để đi bán bar hay làm sở ngoại quốc

nhưng suốt một đời nàng không được như em

có những ngày hội vui

đem đàn tới cùng bè bạn hoà nhạc

vì nàng cũng như bất cứ một người Việt Nam nào đó

đã sớm biết đến chiến tranh

từ trong bụng mẹ

rồi lớn lên cùng lửa đạn tro tàn

và ngay trong tình yêu

(nàng cũng chịu biết bao điều nhục nhã)

5.

không bao giờ đâu Donna, Donna

dù anh có yêu em

hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ

thì anh cũng vẫn trở về

quê hương anh ruộng cằn đất cỗi

người chưa lớn đã già

trẻ chưa cao đã cọc

dù anh sẽ chẳng bao giờ quên em

đôi mắt xanh, mái tóc vàng và những ngón chân ngà

chạy nhanh trên nền cỏ lạnh

và tất nhiên sẽ về cùng anh

là những tấm ảnh em cho

với xấp thư thơm mùi lúa mạch

anh sẽ mãi ngóng trông

một ngày nào em đặt chân lên quê hương anh nhỏ bé

anh hy vọng ngày đó

những hố bom hố mìn

đã được lấp bằng

cho rất nhiều hoa nở

để mỗi bước chân đi

em sẽ thấy xứ sở anh có phần đẹp hơn nước Mỹ

để em sẽ nhận ra

không đâu có thể có được

một giống dân hiền lành nhưng quả cảm

một giống dân cần cù nhẫn nại

và dễ mến như dân tộc anh

biết chừng đâu khi ấy

em sẽ chẳng chọn quê hương anh

như một tổ quốc thứ hai

khởi đầu một cuộc định cư vĩnh viễn

ôi Donna, Donna Ostermeyer

hoài hoài sương mù trong anh một đêm mùa thu tay vẫy

một đêm ngời giọng hát vỡ trên cao

ôi Donna, Donna Ostermeyer

em có hiểu chút gì

những điều anh mới nói?

Xem thêm:  Bài thơ Nén đau – Nhà thơ Mạc Phương

Khi trông thư Thuỵ Châu

cũng đành người đã quên tôi

con chim nào cũng một đời kêu than

cây phong đã đỏ lá vàng

quán sâu tôi quấn khăn quàng đợi đêm

phải người quá nhẹ chân êm?

tôi nghe như thể gió vin cửa ngoài

cũng đành người lỡ ham vui

núi non nào cũng một đời cô đơn

tuyết trên mái cổ nghiêng hồn

dưới chân cổ tượng cũng bồn chồn, theo

xe không nào sẽ qua đèo

đêm nay chắc lá lại nhiều chiếc rơi

cũng may tôi có một đời

để đau, để khổ, để ngồi trông thư

Viết ở Fort Harrison

1.

thôi ngày mai ta sẽ được rời khỏi nơi đây

như phạm nhân được rời lao xá

như một tay ma đầu

ta hà hà xuống núi

như một samurai

trở về nơi rách rưới

như cánh chim

sau thời gian thương tích

cùng nỗi vui mừng

bay lên tìm về một nơi yêu dấu

2.

ngày mai ta sẽ rời khỏi nơi đây

hôm nay giã từ

lần cuối những ngày loanh quanh kiếm đồ trong P.X

những buổi chiều mồ hôi

bê gạo muối về cho một bữa ăn tối Việt Nam

thôi ở lại nghe

người thiếu phụ trẻ gốc Mễ

ta trả cô về với anh chồng to gấp bốn năm lần ta

(như lời cô nói y không khác bao nhiêu một pho tượng rỗng)

thôi ở lại nghe Donna

tình chúng ta có thế

ở lại nghe người mẹ nuôi hiền lành

chỉ khiến ta thêm nhớ mẹ già lưng còng mắt mỏi

ở lại nghe cô Mỹ da đen dọn phòng cho ta mỗi sáng

ta đã để sẵn trên tủ này

một doolar làm quà cho cô

ta biết lát nữa đây

khi nhận tiền

cô sẽ nghĩ ta như một khách phóng khoáng

cùng con mắt vốn sâu ắp đầy mặc cảm

của một người da đen

dọn phòng cho một tên da vàng mũi tẹt

mà thực ra cô có biết đâu

chính ta đây mới là kẻ dãy đầy mặc cảm

ta biết rõ ta

chỉ là một thứ hổ giấy

ta hiểu rõ ta

khi trở về quê hương

nào có khác chi một đời ngựa chạy

ta thấy rõ ta

không bao giờ dám

cho những người bồi phòng ở quê hương ta

có xe hơi đi làm như cô mỗi sáng

ta chỉ cầu xin

cho đồng bào ta

có ăn có mặc

có hoà bình có hè hội vui chơi

3.

em không biết đâu, Thuỵ Châu

sáng nay anh dậy muộn

lọt thỏm trong chiếc ghế bành hai lần nệm mousse

chân gác lên chiếc bàn kiểu cổ đông phương

tay gạt thuốc trên mặt thảm nhung xanh

anh thấy mình bỗng nhiên sung sướng

bỗng nhiên đầy đủ

như một ông hoàng

(không có gì ngu ngốc bằng ông hoàng tưởng mình sung sướng)

anh cũng chợt nhận ra

phút chốc anh đã trở thành một tên vô cùng bần tiện

vét, vơ

tất cả những gì anh đem sang đây

trong hai chiếc va-li tọng đầy tạp phẩm

đến đôi giày há mõm

tính quẳng lại cho rồi

nhưng lại mang về

chỉ vì anh chợt nhớ

ở quê hương mình

thiếu chi những người suốt đời chỉ ước ao có được một đôi giày há mõm

để mang đi chơi

những ngày tết nhất

4.

dĩ nhiên bằng cách nào

anh cũng không thể về ngay bên em

(ít ra cũng phải qua mười lăm ngày nữa)

nhưng anh vẫn rạo rực

vẫn hân hoan

nghĩ thời gian đã đem chúng ta xích lại gần nhau một chút

và ngày mai

trên chuyến xe buýt tốc hành

anh sẽ nhẩm tính từng thước đất đi qua từ Đông sang Tây

nước bạn đồng minh chúng ta rộng lớn

trước khi về đến phi trường

bắt buộc

dành cho những người Việt Nam về nước

5.

ngày mai ta sẽ rời khỏi nơi đây

hôm nay còn tự hỏi

cớ sao sống ở đây

vẫn nghĩ đời ta không phải thế

ôi đời ta – đời ta

đâu đây – thấp thoáng

6.

em thấy không, Thuỵ Châu

phải đứng giữa hai màu trắng, đen

thì màu vàng da ta mới rõ

một màu cho muôn năm

máu chảy?

một màu cho muôn năm

thành bao đựng xương khô

nên trước sau gì, anh cũng trở về

dù cho không còn em

anh trộm nghĩ

dưới mặt trời

thượng đế đã chia khu

cho từng màu da sinh sống

7.

ta phải sống hôm nay

như ngày mai sẽ chết

anh phải sống bên em

dù nhọ than người thân bôi đầy mặt mũi

ta có thể hoá đen

nhưng chưa từng cạo trắng

không thể xoá hận thù

bằng máu người xối chảy

Hai bài lục bát ở quê người

1.

đớn đau tôi ứa lệ trào

cây khô trên ngọn gốc hao dáng người

nằm co chân chạm ván đời

tay bưng ngực mỏng kéo hơi thở buồn

râu cùng tóc mọc, như gươm

rạch đâm ngang mặt những đường máu thâm

nhớ người rét buốt đêm câm

sương sa kính phẳng đã đầm đìa tuôn

2.

đến đây nắng cũng lạ người

chân đi dưới phố hồn ngồi tháp cao

tôi như quái vật chốn nào

ngu ngơ lỡ lạc bước vào cõi âm

rùng rùng những bóng dã nhân

đi qua, đi lại bước chân ngoài đời

bỗng thèm khát một tiếng thôi

bỏ tiền vào máy nghe lời chào ông

Xem thêm:  Bài Thơ Nụ Cười Của Nhà Thơ Hàn Mặc Tử Đặc Sắc Nhất

Thơ cho một người họ Huỳnh

tôi vẫn thế trở về đây đơn độc

một hồn sầu chấn ngự một non cao

một vai xiêu, một cổ xiết ân, cừu

một đầu nặng chất mang tình thảm thiết

người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt

mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi

tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều

chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn

tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng

nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay

những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay

người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi

người xa cách như chưa hề gần gụi

làm sao người hiểu được đớn đau tôi

những ước mơ là ngục tối đời đời

nhốt tham vọng không bao giờ đạt được

như con nước đã chọn đời xuôi ngược

người âm thầm trông đợi phút thăng hoa

như bóng cây nép khuất một hiên nhà

như sự thực không bao giờ thay đổi

tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới

môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu

ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm màu

tôi phủ phục dưới chân người – yếu – đuối

tôi vẫn thế trở về đây thú tội

tội yêu người hơn cả lúc ra đi

và mai sau, tôi, nắm cỏ xanh rì

xin bia mộ ghi tên người – cứu – rỗi

người vẫn thế vì yêu nên đắp đỗi

những hụt hao, lở sút ở đời tôi

bên đắng cay nhục nhã ở lòng người

ai mai phục giùm tôi một hồn đắm đuối

ai cờ xí đi trong tình tôi vòi vọi

cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay

Ngày chúng ta

thức dậy em, thức dậy em

nắng rực rỡ đã vàng hanh cổng trước

nụ thương đau đã héo rụng đêm rồi

giấc mơ buồn đã theo gió ra khơi

mây dạm hỏi đã đầy trời kéo tới

thôi chảy nốt đi em dòng lệ tủi

thôi vai rung cố ấm áo anh đền

thôi môi non em thử nếm tình bền

riêng tai lạnh đã có đồ sính lễ

đừng xấu hổ với trăm ngàn mắt ngó

em cố cười như thể chỉ đôi ta

em cố vui như lúc trốn khỏi nhà

đến chỗ hẹn với nhau còn hồi hộp

ngày quang đãng ta thắp đời bạch lạp

máu linh thiêng đã chảy xuống chung dòng

thân trăm năm đã một phút tận cùng

tình chung kiếp đã nung hồn thành đá

từng bước một, em ơi, từng bước một

thềm đời anh chín bậc đá đi lên

em đã đứng trên đỉnh cao chót vót

của hồn – sầu – anh, mấy kiếp chưa tan

anh muốn hỏi một phút nào cúi xuống

tóc như mây em có phủ chân thềm

ngực xanh tươi có thở mát vai trần

những đêm lạnh sương rơi từng bậc đá

em có đủ bao dung cho những lầm lỡ cũ

những chân về không động lá hay cây

những trở về chỉ riêng một anh hay

em phong nhuỵ có thương người phiêu bạt

thức dậy em

họ hàng đà tới cửa

bạn bè ta đã rộn rã chung quanh

em thử nhìn xem có đủ người thân

em thử nhẩm tên những người vắng mặt

làm sao được cuộc vui nào chả khuyết

một hai người đã vĩnh viễn ra đi

một hai người đã ở lại bên kia

hay biến dạng cho cuộc vui trọn vẹn

em cao cả hãy vì anh thu vén

một chỗ ngồi cho kẻ vắng hôm nay

một chỗ buồn như nắng đậu trên tay

một chỗ khuất cho khỏi ai trông thấy

thức dậy em, hôm nay ngày mồng bốn

(phải tháng này trời sẽ có mưa ngâu)

phải mưa bay không dám ướt đôi đầu?

phải lệ mỏng kéo sầu qua lướt thướt?

em cứ tưởng như chiếc cầu ô thước?

đã bắt ngang cho hạnh phúc về gần

và đôi chân em chớ dại, ngập ngừng

hãy bước vội như sắp rồi tận thế

thức dậy em, một ngày đầu tháng bảy

ngày chung thân, ngày địa ngục, thiên đàng

ngày mở đời, ngày gọi kiếp

ngày vang vọng tiếng reo bầy con sẽ có

trước hai họ, anh sẽ vờ hiền hậu

em chớ cười khi thấy mặt anh nghiêm

em cứ vờ như hai đứa không quen

cứ đỏ mặt khi được đeo nhẫn cưới

anh nói nhỏ theo lòng anh (rất vội)

từ phút nào em đã nhốt đời anh

từ phút nào sông nước đã loanh quanh

tình đã chín trên bậc hồn đá lạnh

Phúc âm riêng của hai người

1.

cây buồn lá đến rơi thôi

hồn dang cánh muộn thu đời nhá nhem

mối đùn đất đắng cay em

bù nhau chưa đủ lệ hoen ngày vàng

chung thân tôi – địa ngục nàng

ngậm trầm nuốt ngải mong chàng yên vui

2.

trời buồn thôi cũng mây luôn

bao năm tiếng động bức hồn hoả thiêu

cây xê dịch với mắt chiều

theo chân bóng đổi cũng nhiều dung nhan

sầu lên ngút đỉnh đời nàng

áo em đã cởi – phủ chàng đắp đôi

thân trăm năm – môi đầu đời

(bầy chim cũng biết chuyện tôi yêu người)

sống cùng thác chẳng ngoai nguôi

nay vun hạt nhớ mai bồi cây thương

3.

sông buồn nước đến xuôi thôi

cành lay đêm động tả tơi cánh về

sáng người đỏ ngọn điên mê

chung đôi ngực thở xót kề môi soi

tình người chín kiếp chưa phai

trăm năm thân đá nghỉ, ngồi nỉ non

lòng hèn mọn ước mơ son

tay ai lụa nuột gối chăn đêm đầy

(sáo sang ngang sang cả bầy)

yêu nhau lệ vuốt mặt này chứa chan

muôn sau ai biết chuyện chàng?

mai kia ai nhỉ? nói nàng yêu tôi

4.

rừng buồn núi đến khôn vui

ngựa đi bước một thiếu đôi thuở nào

lên cao thạch động âm hao

xuống sâu nguồn đã dạt dào nghìn năm

một về lạnh chiếu rơi chăn

một về nhóm lửa bếp lầm tro, xưa

Du Tử Lê là một nhà thơ có một phong cách thơ đầy độc đáo và ấn tượng. Chính vì thế mà những trang thơ của ông ngay từ những ngày đầu ra mắt đã được sự tán thưởng mạnh mẽ từ độc giả. Hãy cùng Thuvientho.com đón xem phần 3 với những trang thơ đầy hấp dẫn và ấn tượng nhé! Thân Ái!

Xem Thêm:Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 1

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …