Home / Chùm thơ chọn lọc / Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 3

Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 3

Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 3

Nổi tiếng với lĩnh vực thơ tình ở miền Nam từ trước giải phóng, Du Tử Lê còn được xem là một trong những tác giả có thơ được phổ nhạc nhiều nhất từ trước đến nay. Ông sở hữu những trang thơ mang nhiều nỗi niềm cảm xúc, mà độc giả cho rằng chạm đến được trái tim của họ. Ở thơ ông có những nét thơ riêng khó ai có thể làm được như vậy. Tập Thơ Du Tử Lê chính là một trong những tuyệt phẩm đáng giá nhất của ông. Cùng nhau điểm qua những trang thơ đầy ấn tượng này nhé!

Chết đuối

con vi trùng không tên

đục rỗng tôi tự đó

cơn sốt người bao năm

hôm nay còn vật vã

tháng năm tôi dựng ngược

mắt mù cơn mưa say

trán khô vùng bão rớt

cát ngủ trong đầu già

vai nhô vùng rét buốt

trông chừng cánh chim qua

hồn dài con nước lớn

chia nghìn chân đi xa

có sự trở lại nào

không kèm theo mất mát

như yêu người

kiếp sau còn chua xót

con vi trùng không tên

đục rỗng tôi từ đó

cơn sốt người bao năm

hôm nay còn vật vã

tôi tấy sưng

trong tình em mưng mủ

lời ru nào níu được

lúc những cánh me xanh

bay mềm con lộ nhớ

tôi nhìn tôi

mà không hiểu vì đâu

giọt úa vàng cứ chảy

sao bàn tay xẻ năm

để lọt hoài ước vọng

tôi thường tự hỏi tôi

bao giờ mày mới chết

sống mãi để làm gì

khi cam đành thất chí

đời sống ta không thể hồi sinh

như cây cỏ mỗi năm còn có một mùa nẩy lộc

tôi không thể lột da

biến màu như rắn độc

cơn sốt người bao năm

hôm nay còn vật vã

đêm vuốt mãi mắt mình

sáng ngày ra vẫn mở

với những năm xa đó

em đã hiểu gì chưa

giữa tháng ngày chết đuối

mặt trống nào không kêu

khoé mi nào chả ướt

tôi chẳng thể muối mặt

chối, không hề yêu ai

như trước mặt mọi người

tôi nhận tôi khốn khổ

Khúc cầu hoàng

xin mắt mở tạnh trăm miền bão rớt

môi ô mai xin muối mặn lời vàng

tình đắm đuối khôn nguôi hồn thảng thốt

tay tham lam không thể đợi giờ mềm

người linh hiển trên đỉnh cùng gió cuốn

chân chim khuyên chưa bước xuống cuộc đời

cánh buồm nào đã khép kín hồn tôi

và đã thả trôi sông nghìn ước vọng

tôi đã lạc bên kia bờ sự sống

thân khô rang mong từng hạt mưa nhuần

xin hơi thở đèn hương tim thánh thiện

trăm năm xin son phấn một tên người

khi không dung cùng khốn khó

ai sinh ra được chọn đúng đời mình

tôi lớn lên biết mỗi điều duy nhất

sao khi không ta lại phải làm người

trời tối mau mưa ướt vội sông dài

năm tháng cũ sủi tăm cùng nỗi chết

xin tay ngọc gối êm tình thảm thiết

cây xin xanh đừng ngại lúc hanh vàng

trời xin cao cho đáy mắt em ngoan

gió xin nổi trong hồn tôi tơi tả

tóc xin chảy chia trăm dòng (rất lạ)

mỗi trôi đi dung một bước quay về

mỗi lênh đênh dung một ý não nề

mỗi quanh quẩn chứa chan nghìn thất lạc

xin khúc hát vọng âm từng cửa ngực

vỡ từng thân đá cổ, lệ xin tan

vỡ lời buồn ẩn khát một truy hoan

thắp tuyệt vọng sáng lên cùng chí quẫn

tôi cúi mặt ngó bóng mình lật xấp

trên đoạn đường bấy nát đạn bom vui

có chăng nào phiêu lãng đã bao nơi

mà suốt cuộc nghe đời mình héo lụn

xin thân xác lõm in mười ngón nhọn

xin răng thơm cắn vỡ giọt – tôi – sầu

xin mưa bay trên vạt áo nhiệm màu

cuốn tôi lại trong kén – người – hạnh – phúc

xin chân sa – trong tình tôi ngập lụt

đôi cánh vàng xin bỏ lại trên cao

miệng hoa cau xin kết nụ ngạt ngào

tay kim chỉ xin khâu tình rách rưới

giường êm ái – xin người ngoan giấc ngủ

ván cây này xẻ tự khối tình tôi

nệm drap này dệt bởi sợi tương lai

chăn mùng nữa chính lòng tôi chân thiết

cửa xin khép cho đêm đừng cay nghiệt

sáng xin hồng cho nắng ấm trưa mai

chiều xin vàng – lấy lá lót chân ai

bước ngượng nghịu trong mắt nhìn (thấy ghét)

môi rát bỏng bởi chưng tình cuống quýt

hồn tham lam nên ích kỷ khôn cùng

mộng sẽ mềm trên từng lá me sương

người sẽ khóc giữa không – ngờ – hạnh – phúc

cho tất cả – xin cho đừng luyến tiếc

tình không dung một cân nhắc bao giờ

phút giây nào người còn ý so đo

xin đừng đến để tình tôi khỏi tủi

(vì hạnh phúc không dung cùng khốn khó)

tôi lấy gì để sửa lễ cầu hôn

biết lấy gì để đổi được lòng tin

tôi chỉ có thuỷ chung làm vốn liếng

mắt xin mở tạnh nguôi nghìn thảm thiết

môi ô mai xin muối mặn hồn này

người linh hiển trên đỉnh cuồng gió cuốn

bước một lần xin bước xuống đời tôi

bước một lần như thần thánh bỏ ngôi

chung than củi với một người phẫn chí

Xem thêm:  Tuyển tập 20 bài thơ cho bé 5 – 6 tuổi hay giúp gắn kết tình cảm bạn bè và gia đình

Bài cuối năm

1.

cỏ đã mọc trên từng phần mộ mới

ngày đã xanh trên từng mái hiên vàng

ta đã sống những ngày kề nỗi chết

những ngày dài nhục nhã đã như sông

những ngày hồng cũng đã sẵn mây đen

những ngày nắng cũng đã đầy sương lạnh

tình như núi nên lòng không hổ thẹn

hồn như cây nên rụng lá u buồn

người qua đó, chân giày, xin bước chậm

để chim về kịp thở chút hương tan

để ta về kịp nhận vết thương non

sẽ gọi khẽ (để cho giun dế ngủ)

2.

lửa đã cháy, bùng thiêu xương thịt nát

mưa đã đi trên những ngọn tóc dài

sầu đã cuộn tròn trong từng hạt cát

chân đã dừng trong một nghĩa trang riêng

người chớ khóc than chi, đời đã thế

ta lâm chung ngay tự thuở trào lòng

môi đã chết ngay khi hồn đã nhận

thân đã buồn khi ngực đẫm hơi quen

tay cũng thế tình đã ăn từng ngón

máu khi không cũng xối xả chung dòng

3.

cò đã lẩy đạn đã ra khỏi súng

tên đã bay không thể cản giây chùng

những thân nấm không dung hồn ngạo mạn

tình như mây ta khoả lấp mặt trời

dù một khắc một ngày hay một phút

dù một mai ta có phải qua đời

dù hôm nay dao chém đứt đôi người

ta vốn thế vẫn là ta ngất ngưởng

vẫn chân bước từng bước đi lún đất

vẫn hai vai thần thánh một tim nồng

vẫn trăm năm chếnh choáng một tình cuồng

vẫn mặt ngửa, đỡ nâng trời vòi vọi

ta có thể biến thân thành thú vật

nhưng bọ, dòi không thể hoá trang đi

phải kiên nhẫn, em, đợi giờ kết cục

bởi bây giờ ta mới khởi cuộc chơi

dù cỏ đã mọc trên phần mộ mới

và ngày xanh đã từng mái hiên vàng

và đớn đau nhục nhã đã hằng hằng

nhưng hạnh phúc sẽ tới giờ linh hiển

Sau ba mùa tăm tối

sầu như đá muôn năm còn ở đó

tình như hoa, đầu cúi xuống nghẹn ngào

ta như cỏ và hồn như sương lạnh

em hiểu gì? khi giọt lệ không rơi

em hiểu gì? một cánh nhạn

quay trở lại, một mình, miền giá rét

lòng đã hẹp nói chi trời bát ngát

óc như vung không thể úp mặt trời

ta ngu xuẩn như một con dế đá

nhưng lòng mềm như tóc mẹ, xưa, bay

nhưng hồn buồn như con bệnh trên tay

mẹ đã khóc như vỗ về ta ngủ

rồi khôn lớn tình ta như thác lũ

như cơn giông sập xuống một vuông đời

như mưa bay tầm tã một mặt người

roi quất ngược trên mình ta rướm máu

ta như cỏ nên nhận phần héo úa

người như sương nên ướp lạnh hồn buồn

tình đã được đặt trên bàn mổ xẻ

thì hiểu gì? em, tảng đá cô đơn

hiểu gì em? một cọng lá sâu ăn

hiểu sao được! cuộc đời – anh khinh bạc

ta như đá phẳng trơn lì ngạo mạn

và gót giày, em cứ bước chân lên

và tay dao, miệng rắn, với nọc hèn

thêm ai nữa? cứ búa rìu đục đẽo

hồn có vỡ vẫn là trăm mảnh đá

nát tan kia nào giúp được chi người

ta nguyên vẹn, một cõi trời, khinh miệt

vẫn riêng mình một khối lệ thương thân

ta từng khóc dưới chân tình chất ngất

ta quỳ hôn từng ngón nhỏ chân em

ta từng chết trong môi cười quỷ, thánh

ta từng điên trong một cánh tay ôm

nhưng cọng cỏ chỉ vương cùng nắng chói

nếu tối tăm, em, chớ bước lại gần

em tự hỏi một lần cho vỡ nghĩa

bởi vì đâu ta bỏ núi về rừng

bởi vì đâu ta nhục nhã tận cùng

ta đã giết đời ta không hối tiếc

sự sống chỉ thành hình sau nỗi chết

tình trăm năm chỉ khởi tự oan cừu

chỉ thương đau tim mới thở ngạt ngào

hạnh phúc chỉ sáng lên từ vực thẳm

sầu như đá, ta suốt đời thế đó

tình như hoa, em một kiếp nghiêng đầu

khi lệ chảy cũng không còn ý nghĩa

lương tâm nào còn níu được chân đi

hoa đã nở bên kia bờ tăm tối

bỗng đêm nay, ta ngó lại hồn mình

Xem thêm:  Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm - Lê Vĩnh Tài

Lục bát sau tám năm cho người về

người về mưa động trong cây

mừng tôi như thuở ngày gầy nắng xưa

người về chân bước trong thơ

tháng năm tận tuyệt đủ chưa oán cừu?

người về dựng lại hoang liêu

trong đôi mắt ấy đã nhiều mộ bia

(người từ thế giới bên kia?)

thấy tôi không? đã hồn khuya tượng què

người về, về cuối cơn mê

tôi trên chiếu ẩm nghe ê thịt buồn

Bài chờ nhắm mắt

nằm khuya ngó xéo mưa dầm

hồn trăm dây cáp điện ngầm qua thân

đời ta chưa thể về gần

loanh quanh nỗi chết chờn vờn hơi quen

thù ghìm trong một dao điên

chém ngang vai mỏng xẻ nghiêng mặt buồn

nằm co ngó xuống muộn màng

dưới hiên mưa lũ ẩm vàng xác tôi

yêu người lời đã khô môi

sống không sum họp, thác thôi phải cùng

mai sau trên mỗi mộ phần

hình nhân thế mạng xin đừng thắp hương

Lúc người chết

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy bóng tối

một hồn đầy hương phai

một hồn đầy gió nổi

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy mắt đỏ

mưa nối liền vai người

buồn nối liền thân tôi

tình nối liền nỗi chết

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy bão rớt

một hồn đầy điên mê

một hồn đầy mộ địa

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy môi người

một hồn đầy tóc rối

một hồn đầy máu tươi

một hồn đầy tay siết

một hồn đầy ngực thơm

chân đưa lời cáo biệt

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy côn trùng

một hồn đầy tháp chuông

ngân nga lời báo tử.

hãy mang đi hồn tôi

khi cuộc tình đã chết

còn lời nào cho vui

còn mắt nào cho tủi

hãy mang đi hồn tôi

một hồn đầy trái rụng

đời đã đời chia đôi

tình đã tình khốn nhục

trước khi người phải chết

nhớ một lần đêm nay

mưa đắp mềm vai người

buồn đắp mềm thân tôi

quanh ta đời đã lụn

Tội lỗi hân hoan mới

hãy quấn quanh cổ anh

những sợi mềm tơ lụa

với hai vai

tóc cay mùi khói thuốc

hãy nhỏ xuống ngực anh

những giọt lệ cuối cùng

trả buồn cho dĩ vãng

giữ lấy bình minh mai

ăn năn dành kiếp khác

hãy gác lên bụng anh

đôi chân em ngọc thạch

máu rì rào trong thân

trái tim nào vẫn đập

hãy gối lên tay anh

đầu em như trái bưởi

mỗi múi như một ngăn

cất anh từng mảnh nhỏ

hãy gửi trên môi anh

vô vàn tội lỗi mới

hạnh phúc không thể vơi

bởi chưa từng đầy ắp

tay sẽ mãi trong tay

bởi mắt nhìn đã chết

hãy đắp lên người anh

thịt da em ngào ngạt

ôi hương vị ái ân

ứ ngực anh hạnh phúc

hãy cám ơn tổ tông

mở đường cho ta thấy

tội lỗi muôn ngàn năm

không bao giờ xoá sạch

nếu Chúa khước từ ta

đành tự mình cứu rỗi

em một vai thiên đàng

anh một vai địa ngục

chân bước lùi tương lai

chân ra ngoài quá khứ

Thượng đế hãy quay đi

khi chúng tôi hạnh phúc

về với tội tổ tông

thấy tận cùng

em một đời như đêm

buông rèm che sự thật

Thập tự

buổi sáng trong cơn mơ

ta thấy mình cao cả

bàn tay nâng thánh kinh

mắt nhìn em xa lạ

đứng trên bục thiêng liêng

ta cao lời rao giảng…

hạnh phúc như bánh thánh

chỉ nên ăn một lần

ngày tơi như tóc thả

em gầy xanh cơn yêu

mây đẫm dầm cảm xúc

mưa giăng hàng đi qua

em hãy ráng tin ta

bằng vào lời

và vinh danh ju-đa

bởi chỉ y thánh thiện

một đời ta loanh quanh

với trùng trùng ảo ảnh

một đời ta khôn ngăn

được mắt em lệ chảy

buổi sáng trong cơn mơ

ta về từ địa ngục

với trái tim hàm oan

mắt hoắm sâu sự thật

không ai chết một lần

nên ta hoài sống lại

thập tự mang trên vai

đi tìm người chuộc Chúa

buổi sáng trong cơn mơ

ta thấy mình cứng lạnh

nhìn theo em bơ vơ

trôi cuối dòng tuyệt vọng

Kẻ lìa ta cuối cùng

gọi ta ôi gọi ta

giọng nào không âm vọng

chiều rình trên chóp cao

đêm duỗi mình dưới ngõ

gọi ta ôi gọi ta

cây thì thầm nhựa chảy

cỏ rét mướt ra đi

về cuối dòng tan tác

gọi ta ôi gọi ta

tình trăm năm chín đỏ

giọt lệ mềm như tơ

nhưng cách nào cắn vỡ?

gọi ta ôi gọi ta

máu đầm đìa xác lạ

chiếc bóng ngồi, chân co

phải trần gian thế đó?

gọi ta ôi gọi ta

lá linh hồn héo rụng

chết với nỗi oan khiên

tim kẻ nào vẫn nóng

gọi ta ôi gọi ta

lời tuyệt vọng

kẻ lìa ta cuối cùng

là một ta, tơi tả

gọi ta ôi gọi ta

một bông hoa rất đỏ

Xem thêm:  Top 20 Bài thơ tình hay của nhà thơ Khánh Hà MaiLan

Thiên đàng ta muốn bỏ

kẻ nào gọi tên ta

qua chín lần cửa ngục

phải em đang

hay tiền thân ta đó

sống với đầu óc điên

ta quay cuồng

đêm mơ thấy kẻ nào

đã cùng ta hoan lạc

ngày mở mắt trông lên

con chim nào mới chết

muốn hết mau đời còn

để kiếp sau đền tội

phải chính em khói sương

đã đọng thành nước mắt

nhỏ xuống bàn tay ta

nhoè đi đường chỉ sống

ôi ngày tháng dương gian

hiển nhiên hơn địa ngục

kẻ nào gọi tên ta

từ thiên đàng cao cả

phải em đang trở về

hay tiền thân ta đó

sống với nỗi kinh hoàng

chứa căng từng tiếng động

phải em là nước sông

cuốn đời ta ra biển

xác tan theo từng dòng

cuối cùng hồn thất lạc

ôi ngày tháng dương gian

thiên đàng ta muốn bỏ

Tình sầu Du Tử Lê

ta như sương mà người như hoa

dối gian nhàu nát nụ hôn đầu

tình đi từng bước trên lưng gió

gieo xuống đời nhau hạt thương đau

người một phương ta cũng một phương

phố cao ngày thấp nắng mưa trùng

mắt sâu ẩn nhốt trời giông tố

ta một hồn câm giông gió lên

người ở đây, ta cũng ở đây

lòng không như mặt, lòng lệ đầy

chân đi gió tạt, sầu ba hướng

tay vói một trời, trời mưa bay

người đã vì ta tan ước mơ

phấn son chưa ngát thịt da ngà

môi non đã lỡ tình đau đớn

mộng vữa theo trời hoa phượng xưa

người chôn đời mà ta đắng cay

cây im lá ngọn, khói sương bày

chim treo mỏ cóng trơ xương mục

sống đã chẳng cùng chết sao hay?

người ở đâu, ôi người ở đâu?

cỏ xanh còn áp má đêm buồn

dế giun còn tiếc mùa ân ái

từng phiến trời mang bao vết thương

Ngục đời

tự mở cửa ngục đời

bước trở về hăm hở

dấu vết những cơn mơ

còn nõn xanh lụa cỏ

xuống theo tam cấp người

thấy sâu dần tuyệt vọng

cố hình dung hồn ta

một phồng vàng khói tụ

em nguệch ngoạc ngón sầu

hiện hình ai cổ quái

cố hình dung lòng ta

một thân cây rỗng mục

em gõ mãi làm gì

những lát rìu nghi hoặc

ta đã tả tơi rồi

với nửa đời giông gió

ta đã cháy đen rồi

với nửa đời củi nỏ

kẻ tật nguyền trong ta

mang hình thù thú vật

đội mãi lốt con người

đôi khi lòng cũng nản

chìm xuống đáy cơn say

thấy đời không ai tỉnh

cất tiếng hát ê a

dội vang lời kêu nghẹn

phải em, rồi như sương

tan theo ngày nắng vội

phải em, rồi như mây

chìm theo vùng bóng tối

phải em, rồi như mưa

chảy trôi ngoài hiên, mở

ta ngồi già, ghế xưa

mặc áo tơi, yên, ngủ

Về từ vô vọng

về tự một dòng sông

em nồng nàn như biển

gió cuốn muôn nghìn năm

lấp chôn tình vô vọng

về tự một mùa đông

em rầu rầu sương cỏ

hồn mưng mưng mây mù

mắt bơ phờ cõi nhớ

về tự một ngày mưa

em não nùng oan khổ

cây khẳng khiu đợi chờ

lá một đời héo úa

về tự một tình đau

môi ứ tràn máu mặn

ngực ngậm lời trăm năm

hồn đìu hiu rũ bóng.

Khi xa Du và T.Ch.

nhớ người gần gụi môi hôn

đắp chăn ngang ngực nghe buồn đôi chân

tay thừa thãi nhớ lưng ngoan

nhớ em hơi thở phà quanh cổ trần

nhớ hơi hướm, nhớ tình gần

nhớ cơn mơ lẻ những lần xót xa

nhớ trăm năm, nhớ mù loà

nhớ em vóc ốm, bây giờ biệt tăm

Bướm, chuột, và dế

cúi hôn em, cúi hôn đời

mưa chan muối mặn cỏ ngùi tấc da

máu ngừng mạch ngóng nghe xa

những con sâu nhỏ bò qua giấc muồi

hiểu chi em, lạnh ta rồi

đêm trong đêm, quạnh hiu đời quạnh hiu

Ngực trầm hương ấu thơ

năm năm rồi, thoáng chốc

thương người mái đầu xanh

lỡ cùng ta mơ mộng

rớm máu bàn chân không

dốc người dao xốc ngược

níu kéo đời long đong

tay thánh thần cũng mỏi

năm năm rồi, thoáng chốc

hồn buồn theo cây trông

máu đi về chốn khác

tình đau trong tim thầm

lá reo nghèo sân gió

mắt mù cơn mưa giông

năm năm rồi, thoáng chốc

thương người môi thanh tân

tóc nồng hương trẻ dại

ngực trầm hương ấu thơ

theo ta đời lỡ dở

ngậm tăm trong mộ sầu

năm năm rồi, thoáng chốc

thương người nhánh hoa non

nụ đời chưa kịp nở

mộng đầu đã héo hon

tình ta như biển rộng

có đủ ru hồn người

đến cuối đời khốn khổ?

trưa nay ta làm thơ

tạ lỗi người tri kỷ

trưa nay ta làm thơ

ước mơ đời sớm đổi

Du Tử Lê sống giữa thời kì đất nước có nhiều biến động, cùng với những biến cố xảy ra trong cuộc sống cá nhân đã tác động mạnh mẽ đến con người, hành động và nhất là tâm lí nhà thơ. Những trang thơ của ông sâu sắc và gần gũi với bạn đọc yêu thơ. Đồng hành cùng Thuvientho.com hứa hẹn sẽ mang đến cho các bạn những trang viết hấp dẫn nhất!

Xem Thêm:Trọn bộ tập Thơ Du Tử Lê hay được yêu thích nhất phần 2

Theo Thuvientho.com

Check Also

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Hoa cúc họa mi còn được gọi là hoa cúc dại hay là hoa cúc …