Home / Chùm thơ chọn lọc / Trọn bộ tập thơ “Rong rêu” (1995) đặc sắc của thi sĩ Bùi Giáng

Trọn bộ tập thơ “Rong rêu” (1995) đặc sắc của thi sĩ Bùi Giáng

Trọn bộ tập thơ “Rong rêu” (1995) đặc sắc của thi sĩ Bùi Giáng

Rong rêu (1995) là một tập thơ của thi sĩ Bùi Giáng, tập thơ này được Nhà xuất bản Văn nghệ tái bản lần 2 có bổ sung. Và nó được giới thiệu thông qua những câu thơ tựa. Đây không chỉ là một bài thơ của tập mà còn gói gém cả một trang thơ ca hào hùng mà Bùi Giáng để lại cho nhân gian. Bên cạnh đó tập thơ này cũng chuyển tải cảm xúc của con người khi yêu. Đó cũng là những mối tình nửa thật nửa ảo của ông.

Thơ tựa

Đi về rốt cuộc trăm năm

Rong rêu ngày tháng tơ tằm thiên thu

Tặng con (Ái Linh) ngôn ngữ trầm phù

Máu tim? – huyết lệ? – ai bù cho ai?

Vô đề

Nói nữa sao em? Những lời lỡ dở

Đường lây lất chiều nay sương lổ đổ

Đứng bên trời em trở lại hôm qua

Anh không rõ sự đời có nên nói

Rằng yêu nhau là xa nhau

Anh định nói suốt trăm lần le lói

Rồi bỗng nhiên anh mím miệng vò đầu

Tuỳ em thôn nữ

Đã thương đã nhớ đã nhiều

Tháng năm tưởng niệm tình yêu nhu mỳ

Từ ngày em ở anh đi

Lời dâng cố quận cũng tùy tình em

Bây giờ (II)

Kính tặng Minh Ngọc

Bây giờ em ở nơi đâu

Có bao giờ biết chốn nào là nơi

Yêu nhau bao xiết bồi hồi

Bỏ nhau bao xiết mộng đời bỏ đi

Chào em vô tận

Em đằm thắm suốt không gian bỡ ngỡ

Anh chào em như lồ lộ sương mai

Đầu tiên ấy em vu vơ thăm dọ

Suốt là tại thể miệt mài

Em nõn nà đẹp như thiên tiên từng đẹp

Em tươi xinh như vạn thuở xuân xanh

Anh không dám nhìn em trong chớp mắt

Vì điêu linh là mộng tưởng không thành

Kính dâng Kim Cương nương tử

Anh không biết em từ đâu em tới

Mà thoạt tiên anh rõ chính em là

Nghìn nghìn một thở ra em nổi dậy

Rất lẫy lừng như vạn đại tiên nga

Em sẽ rõ về sau em sẽ thấy

Em ngó nhìn và em sẽ nghe ra

Giòng suối mộng từ đầu truông hây hẩy

Tuôn trào từ trái đất tự tâm ta

Em có thể (có lẽ) gặp anh một giây phút

Em lẫy lừng ồ! tuyệt đối Kim Cương

Anh sẽ nói cùng em một đôi chút

Rằng em là gái Việt thật phi thường

Thương em khắp phố khắp phường

Nơi nào chẳng thấy Một Nường Cương Kim

Như thế ấy

Có như thế hay là không như thế?

Có như hằng hằng lệ máu tuôn ra

Từ viễn ngạn khang an tình tận để

Tới cuối cùng cận lập cuối cùng ca

Em vẫn biết em là em như thế

Mà tình yêu vắng bặt khắp sơn hà

Em vẫn thiết tha mong tình dễ dễ

Mà máu tim không chấp nhận thuận hòa

Em đành chịu – trước sau gì cũng dễ

Miễn là anh bỏ bê bối một cây

Đừng uống rượu say vù! ô rượu đế

Hồn tan hồn vĩnh biệt suốt cỏ cây

Và than thở em tự hỏi

Vì lẽ gì anh bê bối bê tha

Em tự nhủ với máu tim mệt mỏi

“Anh ồ anh! Anh thử bảo: ruột thay rà?”

Và từ đó

Và từ đó anh nghĩ rằng có lẽ

Em là em thể lệ tuyệt tồn sinh

Anh cũng định sẽ cùng em kể lể

Chút chuyện gì – nhưng sau đó anh quên

Em hãy nghĩ: Xuân xanh em rực rỡ

Từ huy hoàng môi miệng mở hàm răng

Em phải hiểu rằng giai nhân bỡ ngỡ

Mà đi về? – toàn thiên hạ hớ hênh

Đồng thanh nói rằng em là vô tận

Tự sơ đầu thuỷ nguyệt tới vô biên

Vì chính bởi tự em là chiến trận

Của chiều hôm mây gió duổi rong tìm

Xem thêm:  Bài thơ Hỏi Ai Có Thấy Buồn – Nhà thơ Dương Hoàng

Không đề (IV)

Giòng thơ viết thuở xưa anh gởi tặng

Có lẽ là anh vội vã vô tâm

Nên chắc hẳn rằng anh từ thượng thặng

Về chào em như ảo nguyệt đêm rằm

Em có thể đi rong chơi một buổi

Cùng , em rong ruổi mây bay

Anh đắm đuối nhìn em như ngó suối

Tuôn giòng giòng từng đợt nước ngây ngây

Anh tự hỏi: phải chăng mình bê bối

Bản thân mình, mình chẳng biết ra sao

Mà ưu tư là thiêng liêng bối rối

Mà xót xa là mộng tưởng bây giờ

Kể ra

Kể ra em cũng biết rằng

Bùi ngùi bấy nay

Bấy lâu mới được một vài

Gặp em một lúc thấy ngày dài đêm

Đêm đêm tưởng niệm ngày ngày

Đường đi xiêu đổ em thở dài thở ra

Than vào tim máu thiết tha

Thập thành em bảo rằng ta thương mình

Mà anh vô tận đinh ninh

Rằng em không thật một mình anh thật điên

Cuối cùng rốt cuộc cường kiên

Anh ôm em khóc thần tiên dị thường

Yêu nhau? ngàn vạn não nường

Biển dâu lớp lớp mộng trường so le

Chào em thật sự

Giòng thơ viết thuở xưa anh gởi tặng

Có lẽ là anh vội vã vô tâm

Nên chắc hẳn rằng anh từ thượng thặng

Về chào em như ảo nguyệt đêm rằm

Em có thể đi rong chơi một buổi

Cùng người yêu, em rong ruổi mây bay

Anh đắm đuối nhìn em như ngó suối

Tuôn giòng giòng từng đợt nước ngây ngây

Anh tự hỏi: phải chăng mình bê bối

Bản thân mình, mình chẳng biết ra sao

Mà ưu tư là thiêng liêng bối rối

Mà xót xa là mộng tưởng bây giờ

Xem thêm:  Bài thơ Dại khờ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Một hôm

Tặng đại ca Nguyễn Lương Vỵ

Một hôm em bảo anh rằng

mỏi mệt sao bằng chịu chơi

Mây gió núi tuyệt vời

Sơn vân thuỷ nguyệt xiết bao

– “Anh người ngơ ngẩn làm sao!

Yêu cầu anh đứng giậy chào chúng em”

Ôi thôi! máu mỏi xương mềm

Làm sao có thể bớt thêm điệu chào

Các em từ sử lịch nào

Còn từ vô tận tư trào sử xanh

Mà ra một thoáng thoắt thanh

Một giây phút cuối tựu thành tình điên

Chim hót

Kính tặng người yêu

Sáng nay chim hót thật nhiều

Tưởng nghe tiếng nói tình yêu đất trời

Chiều nay có lẽ lá rơi

Mưa rừng đổ xuống khắp nơi ào ào

Mai kia sẽ nhớ ngày nào

Ngày nay ấy mộng rì rào máu tim

Thượng thừa tiếng hót của chim

Của gà gáy sáng từ khuya tới giờ

Làm đi làm lại bài thơ

Kể từ tao ngộ bất ngờ Nguyễn Du

Không thể nói rằng

Giòng thơ viết thuở xưa anh gởi tặng

Có lẽ là anh vội vã vô tâm

Nên chắc hẳn rằng anh từ thượng thặng

Về chào em như ảo nguyệt đêm rằm

Em có thể đi rong chơi một buổi

Cùng người yêu, em rong ruổi mây bay

Anh đắm đuối nhìn em như ngó suối

Tuôn giòng giòng từng đợt nước ngây ngây

Anh tự hỏi: phải chăng mình bê bối

Bản thân mình, mình chẳng biết ra sao

Mà ưu tư là thiêng liêng bối rối

Mà xót xa là mộng tưởng bây giờ

Từ vô tận tới

Đây một lúc nhớ em từ vô tận

Từ a tăng kỳ kiếp tới tiền duyên

Anh vội viết một bài ca lẩm cẩm

Kính thưa em! ồ thục nữ thuyền quyên

Em vô tận như đã từng vô tận

Đến vô biên em tận tuyệt vô biên

Em có lúc tưởng chừng anh lẩn thẩn

Anh đầu hàng trước nữ tướng uy quyền

Anh không nói vì thấy em ít nói

Nói làm gì cho trễ nãi nợ duyên

Tình đã lỗi muôn vàn từ tội lỗi

Của tình yêu sức mạnh cõi thay miền

Vì chung thuỷ là chỉ trong tưởng tượng

Của tình yêu tuyệt đối thể một giờ

Giờ một lúc bỗng thoáng qua niệm tưởng

Anh một mình đốt thuốc nhớ vu vơ

Ồ các em

Nói thật đúng? từ biển dâu khép mở

Thật rõ ra, anh đã biết từ đầu

Từ xa lắm đầu tiên anh đã rõ

Rằng các em là tuyệt thể hương màu

Anh đã gặp các em từ vĩnh viễn

Của tương lai tận tuyệt tới bây giờ

Em đã định từ tâm can tưởng niệm

Tìm tới anh chất vấn một vần thơ

Anh định nói rằng ấy là vô ích

Thơ thiên thần là tâm niệm tóc tơ

Em cười rộ: “- anh ba rơi số dzách

Anh tận cùng là ba trợn trơ trơ”

Anh xấu hổ hỏi rằng: “em nói thật?

Hay giỡn chơi? Anh hổ thẹn bất ngờ”

Từ quá vãng xa xưa những chồng chất

Tấp nập về trên tại thể bơ vơ

Em mở miệng nhe răng cười não nuột

Anh nhìn em như nhìn thấy đất trời

Em đẹp đẽ như tuyết băng trắng muốt

Anh nhìn em như tinh thể tuyệt vời

Anh gạ gẫm: “Em cho anh hôn chút

Bởi từ xưa anh rất mực bơ vơ”

Em đáp lại: “Chỉ cho hôn nửa chút

Còn nửa kia còn lại cho ông trời”

Vì khởi thuỷ tới vô chung vô thuỷ

Người tình em là rất mực ông giời

Ông giời ấy bây giờ say tuý luý

Mà yêu em vẫn vĩnh viễn ông giời

(Hôn em nửa chút pha phôi

Thiên thu ký ức nửa lời của em)

Người con gái mặc quần

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ

Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen

Đen và đỏ là hai màu rồi đó

Cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên

Người con gái hôm nay mặc quần trắng

Vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng

Hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn

Cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh

Người con gái hôm nay mặc quần tím

Vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng

Vàng và tím là hai màu mỉm miệng

Mím môi cười và chúm chím nhe răng

Người con gái hôm nay mặc quần rách

Vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành

Lành và rách đều vô cùng trong sạch

Bởi vì là lành rách cũng long lanh

Một nàng tiên 11

Nàng tiên kia ở nơi đâu

Về đây thăm viếng mối sầu lão phu

Nàng không hề thốt một câu

Đoan trang đằm thắm trước sau buồn buồn

Tình yêu không có cỗi nguồn

Thoảng qua như gió mây ùn như sương

Trên đây là Trọn bộ tập thơ Rong rêu (1995) của thi sĩ Bùi Giáng. Với mỗi tập thơ ông sẽ đều chuyển tải một cảm xúc chủ đạo riêng. Với tập thơ này người ta cũng sẽ cảm nhận được những khía cạnh rất riêng. Chẳng hạn như với bài thơ Người con gái mặc quần ta có thể cảm nhận được ông đang bỏ lửng phần thơ của mình. Và rất nhiều ví dụ khác nữa. Đừng quên theo dõi những bài viết tiếp theo của chúng tôi để tìm hiểu thêm về những bài thơ nổi tiếng nhất của ông bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Xem thêm:  Bài thơ Mộng Tương Tư (Dương Hoàng) – Giờ tình bỏ ngỏ người đi xa rồi

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …