Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Tuyển Chọn Những Bài Thơ Tình Xuân Diệu Hay Nhất Sống Mãi Theo Thời Gian

Tuyển Chọn Những Bài Thơ Tình Xuân Diệu Hay Nhất Sống Mãi Theo Thời Gian

Tuyển Chọn Những Bài Thơ Tình Xuân Diệu Hay Nhất Sống Mãi Theo Thời Gian

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới. Những bài thơ tình của Xuân Diệu luôn mang nhiều sắc màu khác nhau, hương vị khác nhau với những cung bậc cảm xúc cồn cào da diết tột độ. Xuân Diệu được biết đến như là một nhà thơ lãng mạn trữ tình, “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”, “ông hoàng của thơ tình”. Từng bài thơ của ông tựa như được tắm trong men say tình ái, nên từng câu chữ thơ ông luôn khiến người đọc rạo rực bồi hồi.

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Nói đến thơ tình là không thể không nhắc tới thi sĩ Xuân Diệu – Người đã thổi sức sống mới, cảm xúc mới, hồn thơ mới vào nền văn chương nước nhà. Những tác phẩm để đời của ông luôn bát diệt trong kho tàng văn học và hàng ngàn đời sau dễ gì có tác phẩm nào vượt qua được ngòi bút ái tình của ông!

Dưới đây là tuyển chọn những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất, cả xúc nhất. Mời bạn cùng thưởng thức và đắm mình trong cảm xúc nồng nàn của tình yêu, của những áng thơ tình Xuân Diệu các bạn nhé!

Nhà thơ Xuân Diệu

1. Anh đã giết em

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật

Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất

Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao?

Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.

Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt

Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,

Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ

Nhớ trời đất em cho anh mở

Nhớ

Muôn thưở thần tiên

Ôi! Xa em, anh rơi vào vực không cùng

Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt

Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác

Ta: hai người xa lạ – phải đâu ta!

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Anh vẫn ước được em tha thứ

Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu

Thê” mà tại sao ta vẫn xa nhau?

Tại em cố chấp

Tại anh đã mất

Con đường đi tới trái tim em

Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến

Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

2. Biển

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê …

Bờ đẹp đẽ cát vàng

— Thoai thoải hàng thông đứng —

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt bên sóng …

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt …

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

chung không hết,

Để những khi bọt tung trắng xóa

Và gió về bay tỏa nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

(4.4.1962)

3. Anh thương em ngủ

Anh thương em khi ngủ

Phong thái rất hồn nhiên.

Em ngủ như trẻ nhỏ

Ngon say một giấc liền.

Tay em thả xuôi xuôi

Như bơi vào cõi mộng

Mắt em khép dài dài

Dưới trán em lồng lộng.

Em nằm in trẻ nhỏ

Trong chiếc võng yêu thương

Anh dệt giăng khắp chỗ

Trong phòng, quanh quất giường.

Anh thức nhìn em ngủ,

Anh canh giấc cho em;

Anh nhịp thở

Ngực em điều xuống lên.

Trở mình, tay ấp má

Anh thương em dáng người

Tin cậy vào cuộc sống,

Tin ở anh trong đờị

Sau một ngày đầy việc

Chúc em tôi giấc lành!

Anh vô cùng sung sướng

Nếu em mơ thấy anh.

4. Dối trá

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy

Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?

Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn

Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,

Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ

Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu

Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,

Để lại nhóm cho cháy thêm

Tưởng gần tàn.-Yêu? yêu nhau? làm chi nữa!

Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;

Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;

Tôi như chiếc thuyềnhư, hư, không bến đỗ;

Tôi là một con chim không tổ,

Xem thêm:  Top 20 Bài thơ hay đón chào mùa hè

Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,

Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,

Để tự nhủ: “ta được yêu đấy chứ”.

Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ

Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;

Mà người thì,lơ đãng, dậm trên buồn,

Bân đi hái những cành vui xanh thắm.

Tôi biếtt lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm!

Tôi biết rằng người nói-vậy cười-chơi,

Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,

Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,

Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.

Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,

Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,

Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.

Vì vội đến kiếm , tôi sẽ

Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương.

Và như màu theo nắng nhạt, như hương

Theo gió mất, tình người đành tản mác.

Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,

Trái tim buồn như một bãi tha ma,

Gượng : “Người quên nghĩ rằng ta

Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.

Vì khốn nỗi! tôi vẫn còn tin mãi

Sự nhầm kia; tôi không thể không yêụ

Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:

Khi người nói, tiếng người êm ái quá …

Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,

Tay vô tình gây một đám cháy to:

Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,

Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm

Đương rạo rực, thì thào, rối rắm

Ngập lòng tôị-Mà ai ngó tới đâu:

Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng

Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,

Không cần xin, không trách móc, vì-ôi!

Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏị

Cứ như thế cho đến giờ đen tối

Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,

Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ

Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh

Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,

Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vuị

Không thấy người bằng không thấy mặt trời,

Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới

Của sầu tủị. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!

Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;

Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,

Mơ ước tới, mà chán chường cũng lạị

Và mơn trớn cả một kho ,

Tôi một mình đối diện với tình không

Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

5. Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em

Cửa sổ là khung có hình em ở giữa

Tách nước – là ngón tay em cầm

Quyển sách chao đèn là bóng em đọc mở

Đường nhựa là đường in dấu vạn chân

Duy có một dấu chân – dấu

Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi

Em có nhớ một buổi chiều ta dạo trong sân Văn Miếủ

Vũ trụ là chốn anh được gặp em

Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại

Em ơi! Em đã mở cho anh

Cánh cửa vô cùng, xin chớ bao giờ khép lại ….

(Đêm 10/1/1962)

6. Hỏi

Một năm, thêm mấy tháng rồi

Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân

Gặp em, em gặp mấy lần

Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa

Ai làm cách trở đôi ta

Vì anh vụng ngượng, hay là vì em?

Trăng còn đợi gió chưa lên,

Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?

Hằng ngày em nói bao lời

Với cha, với mẹ, với người xung quanh

Với đường phố, với cây xanh,

Sao em chưa nói với anh một lời?

Tương tư ăn phải miếng mồi

Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương

Phải duyên, phải lứa thì thương,

Để chi đêm thẳm ngày trường em ơi!

Gửi hương cho gió

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

Đem gởi hương cho gió phụ phàng!

Mất một đời thơm trong kẽ núi,

Không người du tử đến nhằm hang.

Hoa ngỡ đem hương gởi gió kiều,

Là truyền tin thắm gọi tình yêụ

Songle hoa đợi càng thêm tủi,

Gió mặc hồn hương nhạt với chiềụ

Xem thêm:  Tâm thư cho thầy cô - Hoa Sơn

Tản mác phương ngàn lạc gió câm

Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm,

Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,

Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;

Biết mấy lòng thơm mở giữa đường

Đã mất tình yêu trong gió rủi,

Không người thấu rõ đến nguồn thương!

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ

Nhận rồi không hiểu mộng và thợ..

Người si muôn kiếp là hoa núi

Uống nhụy lòng tươi tặng khách hờ

7. Hôn

Trời ơi, ôm lấy say sưa

Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng

Hôn em nước mắt chảy ròng

Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ.

Em hôn anh suốt một giờ,

Anh hôn em mấy cho vừa lòng đaụ

Sao mà chia cách giữa xa nhau

Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?

Chao ôi mãi mãi mất tìm,

Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.

Hôn em ngàn thuở chưa xuệ

Ấp yêu xương thịt, gắn kề tâm linh.

Chiêm bao mà chẳng mơ lòng,

Rõ ràng chân thật như trong cuộc đờị

Xuân Diệu (22-8-1970)

8. Hôn cái nhìn

Không phải anh hôn nơi mắt

Anh hôn cái nhìn của em

Mắt em một vừng yêu mến

Thắt anh trong lưới êm đềm

Anh nhớ mãi một bến xe

Đến đó hai ta từ biệt

Em yên lặng. – Anh lắng nghe

Mắt em nghìn vạn tơ se

Từ hôm ấy đôi mắt em

Là ảnh cuối cùng anh giữ

Đi xa anh cứ nhớ hoài

Một trời mắt em tình tự

Xin em cho phép anh hôn

Cái nhìn em, gương tâm hồn

Cái nhìn em trong không gian

Trong hồn anh giữa chứa chan ….

9/1967

9. Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu, là chết trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu.

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

10. Vội Vàng

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

11. Thơ Tình Mùa Xuân

Mùa trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến châi trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện chuyền đi xâyhạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực

Dựa thếđêmtan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

Xem thêm:  Tìm lại yêu thương - Bùi Hưng

12. Anh là người bạc bẽo

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,

Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay

Mới hôm kia tình tự đến mê say

Sang bữa nay anh làm như mất hết

Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,

Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?

Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,

Là đất xấu hạt gieo không nảy nở

Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ

Giận hờn như anh chẳng được em yêu

Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo

13. Biệt ly êm ái

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,

Sương bám hồn, gió cắn mặt buồn rầụ

Giờ biệt ly cứ đến gần từng phút,

Chúng tôi thấy đã xa nhau một chút…

Người lặng im, và tôi nói bâng quơ,

Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ,

Một bài thơ mênh mông như vũ tru,

Đầy khói hương xưa, tràn ân ái cũ.

Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,

Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầụ

Tình yêu bảo: “Thôi các ngươi đừng khóc,

Các ngươi sẽ đoàn viên trong mộng ngọc!! “

Cứ nhìn nhau rồi lại vẫn nhìn nhau,

Hạnh phúc ngừng giữa đôi trái tim đaụ

14. Chậm chậm đừng quên…

Chậm chậm đừng quên em, em ơi

Chớ quên yêu mến hứa muôn đời,

Đừng quên hoa duối, hoa sim dại,

Hoa dạ lan hương ôm lứa đôi.

Chậm chậm đừng quên, em ơi em

Chớ quên những ngày đêm,

Đừng quên những tiếng bên tai rỉ,

Những lúc thương nhau mắt lặng nhìn.

Chậm chậm mà em! Quên được sao

Ngọt bùi chia sẻ, đói no trao,

Áo ta đùm bọc nhau khi rét,

Khi một mình vui chẳng nỡ nào.

Chậm chậm em mà! sao nỡ quên

Khi em đau ốm có anh bên:

Anh nằm bệnh viện, em thăm đến

Nắng rỏ mồ hôi trên má em.

Chậm chậm đừng quên cỏ với sương,

Trăng sao ta ngắm những đêm trường.

Em ơi chậm chậm đừng quên núi,

Suối Bạc, Cầu Mây đã ngát thương.

Những bến tàu xe, những cửa ga

Hãy còn níu chặt bóng đôi ta.

Những mùa hoa quả bao vương vấn,

Chậm chậm đừng quên cốm đậm đà.

Đừng quên, em hỡi, những trung thu,

Những Tết tươi lên vạn sắc màu:

Em nhỉ, mấy xuân đằm thắm lạ!

– Không em, Tết có vị gì đâu.

Muôn sợi ngàn dây đã thắt nhau,

Em ơi, chậm chậm tháo gì mau.

Tháo dây, rứt cả vào da thịt,

Anh biết bao giờ mới hết đau.

Dây buộc đôi ta lại với đời;

Gỡ dây, gỡ cả cuộc đời thôi.

– Chớ quên hoa duối, hoa sim dại,

Em hỡi! đừng quên “hoa-anh-ơi”

15. Xuân rụng

Sắc tàn, hương nhạt, mùa xuân rụng!

Những mặt hồng chia rẽ hết cười.

Đỡ lấy đài xiêu, nưng lấy nhị,

Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi!

Duyên mỏng bay theo đỡ sắc buồn,

Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn.

Phút giây hoá bướm lìa cây dạo,

Đến đất không nghe một tiếng hờn.

Gió tuy nhiu nhíu chỉ đưa hơi,

Sương dẫu chưa buông lệ ám trời;

Nhưng bóng chiều mau sa nặng lắm,

Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng lỏng lẻo khói giờ cơm,

Ấy lúc sao êm hiện mấy chòm.

Thần chết thướt tha nương bóng héo,

Bắt đầu đi nhặt những hồn thơm.

Trên đây, tuhaovietnam.com đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ tình Xuân Diệu thật ngọt ngào, rực cháy ngọn lửa tình trong tâm hồn mênh mông của ông. Bởi những vần thơ chứa chan những cảm xúc chân thành mà khi đọc, chúng ta luôn thấy được sự ấm áp lạ kì trong ngòi bút của ông. Hãy cùng nhau cảm nhận và chia sẻ bài viết này của chúng tôi nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments