Home / Bài thơ về tình yêu / Vực tối mù sương – Huỳnh Kim Khanh

Vực tối mù sương – Huỳnh Kim Khanh

Vực tối mù sương – Huỳnh Kim Khanh

chừng như thế kỷ
Nhớ nhau lỡ mấy kiếp người
tăm tối
Tình xưa mù khơi

Đêm sao tĩnh mịch cô liêu
lơ lửng một chiều
Không gian chừng như lắng đọng
Sầu thương tích lủy bao nhiêu

Yêu em mờ tỏ sao
Hẹn em từ mấy kiếp nào
Đợi em cuối trời cô tịch
Tìm em cuối nẻo chiêm bao

Tương tư từng cánh rơi rơi
lòng dạ rối bời
Dáng em khuất mờ bóng tối
Chờ em cuối nẻo mù khơi

Đợi em trên đồi mưa bay
Ngóng em giây phút hao gầy
Xa em một đời lầm lỡ
Tìm em đã cuối chân mây

Ru em một đêm mộng mỵ
Dìu em cuối nẻo đê gầy
rừng thu trụi lá
Trông em tuyết xuống chiều nay

Trong đêm tăm tối mù sương
Mình ta đứng ngóng cuối đường
Hẹn em mỏi mòn con dốc
Nhớ em vực tối mù sương

Đêm nay còn có trăng soi?
Đêm nay ai có trông vời
Đêm nay mình em lẻ bóng
từng giọt sầu rơi

rồi cũng
Tình xưa rồi sẽ nhạt nhòa
Có chăng chỉ còn kỹ niệm
Tàn phai của những ngày qua

Xem thêm:  Chỉ cần có em - Nguyễn Đình Huân

Check Also

Lá thư Valentine – Phạm Thị Minh Hưng

Lá thư Valentine – Phạm Thị Minh Hưng

Valentine buồn viết thư cho anh Đã mấy thu qua, lá rụng bên mành Anh …