Home / Những bài thơ được phổ nhạc hay nhất / Bên trời phiêu lãng – Hoàng Ngọc Ẩn

Bên trời phiêu lãng – Hoàng Ngọc Ẩn

Bên trời phiêu lãng – Hoàng Ngọc Ẩn

Những đẹp nắng thủ đô
Nhớ chiều xưa mình đã hẹn hò
Những con đường chừ đây hoang vắng
Thương người tình lạc lõng, !

Nghe buồn đau những ngày hạ cuối
Đêm nằm đây đếm tuổi lưu đày
Tháng năm xưa ngút ngàn
Trong tâm linh ngàn kiếp khôn phai…

Trắng bao đêm cho dài thương nhớ
Ai ra đi xót kẻ cuối trời
Phiá chân mây cũng đành duyên lỡ
Lục địa này câm nín muôn đời!

Đôi chúng ta, đôi bờ khóc hận
Mông mênh sầu như sóng sâu
Và đôi nơi xót xa thận phận
Nghìn trùng xa nặng trĩu cơn sầu

Tiếc mà chi hỡi người tình lỡ
Thương mà chi ước mộng xa rồi
Nếu mai đây có lần
Xin cho nhau một nét môi cười

Tiễn nhau đi bên trời phiêu lãng
Ta cuối nẻo lưu đày
Xót , tiếc về dĩ vãng
Chút mộng lòng cất cánh xa bay….!

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Xem thêm:  Hương thầm - Phan Thị Thanh Nhàn

Check Also

Có đôi khi – Cao Vũ Huy Miên

Có đôi khi – Cao Vũ Huy Miên

Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang Sống kiếp lang thang, dạo chơi …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments