Home / Bài thơ về thời gian / Nỗi nhớ trong đêm – Nguyễn Quang Long

Nỗi nhớ trong đêm – Nguyễn Quang Long

Nỗi nhớ trong đêm – Nguyễn Quang Long

Đêm đông về mình tôi lẻ bóng
Nhớ về ai lòng bỗng xôn xang
Thời gian trôi cứ nhẹ nhàng
Để cho tình ấy mãi càng rời xa

Dưới màn đêm nhạt nhòa tia sáng
Làm cho ta chẳng nhận ra mình
Thời gian sao cứ vô tình
Đường đời chẳng đợi đôi mình cùng đi

Thời gian đã diệu kỳ phân giải
Ngày và đêm ai trải thảm sầu
Trót thương từ buổi ban đầu
Thời gian trôi để tóc mầu pha sương

Cho tình anh tơ vương nỗi nhớ
Dẫu cách xa lại nhớ thương nhiều
Thuyền xa bến vắng cô liêu
Con đò chở ánh nắng chiều buồn tênh

Nhìn mặt nước bồng bềnh sóng vỗ
Thời gian làm nỗi nhớ mông mênh
Nơi đâu em có biết không
Ngày đêm anh nhớ anh trông em về

Xem thêm:  Thời gian - Bằng Lăng Tím

Check Also

Gửi tôi ba mươi – Lãng Khách

Gửi tôi ba mươi – Lãng Khách

Chợt thấy rằng chỉ vài năm nữa thôi Vài năm nữa tuổi ba mươi vẫy …