Home / Bài thơ về tình yêu / Vườn xưa – Anh Thơ

Vườn xưa – Anh Thơ

Vườn xưa – Anh Thơ

Đây một giàn lan che bóng lan,
Dăm thân tùng trúc đứng nghiêm hàng.
Vài hòn non bộ, nhiều đêm vắng.
Biển cạn đầy trăng, cá đớp vàng.

Và khi vườn chủ tóc như suơng
Gậy trúc lang thang dạo khắp vườn,
Là lúc hồn thơ say ý rượu,
Tìm hồn hoa lạc duơí trăng suông.

Rồi cả vườn cây nghe tiếng ngâm,
Nâng cao hồn mộng quyện huơng trầm.
Sau khi gót hạc dừng hiên nguyệt,
Chen rượu hoa trăng rót mãi vần.

Nhưng nay lạnh lẽo bóng trăng sang,
Lan héo lòng hoa, trúc võ vang.
Cá chẳng đùa trăng, trong biển cạn
Vài hòn non bộ đứng cư tang.

Vì chưng vườn chủ tóc như suơng,
Gậy trúc chiều qua đã dắt đường
Thơ rượu say về tiên giới âý,
Vườn xưa để lạnh bóng trăng suông!

Xem thêm:  Làm thi sĩ nghĩa là ru với gió – Câu thơ ấn tượng nhất của Xuân Diệu

Check Also

Mảnh tình – Phạm Thu Thảo

Mảnh tình – Phạm Thu Thảo

Mảnh tình vườn mộng chờ nhau Xin người nhẹ bước kẻo đau lá vàng Ví …