Home / Bài thơ về gia đình / Mẹ – Nguyễn Trung Kiên

Mẹ – Nguyễn Trung Kiên

Mẹ – Nguyễn Trung Kiên

Cả mẹ vì con
Từ thuở ấu thơ cho khôn lớn
Khi bước chân con không còn chập chững
Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

Chẳng có gì so được tình thương
Của mẹ dành như đất dành cho cây sự sống
Dẫu kia có sâu có rộng
Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

Dòng sữa ngọt ngào theo con lớn lên
Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm .

Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
Những sáng con chưa một lần dậy sớm
Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
Là đêm đó mẹ ở nhà
Dẫu trong nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
Con biết rằng mẹ vẫn thương con

Có tình thương nào có thể hơn
Và suốt đời như tình thương của mẹ
Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

Xem thêm:  Gia đình Phật tử Việt Nam - Mặc Giang

Check Also

Thương lời mẹ ru – Nguyễn Quỳnh Anh

Thương lời mẹ ru – Nguyễn Quỳnh Anh

Sinh ra lúa đã ngả vàng Lớn sau câu Lục Bát Làng mẹ ru Bốn …