Home / Bài thơ về gia đình / Hoa và đất – Đỗ Trung Quân

Hoa và đất – Đỗ Trung Quân

Hoa và đất –  Đỗ Trung Quân

Khi con ra đời
Cha gọi con là nụ hoa
Cha gọi con là ngọn gió
Cha gọi con là
Cha gọi con bằng tất cả
Những từ ngữ trên đời.

Những buổi mai
Cha vẫn đạp xe đi làm
Cha kể chuyện con trong quán cà-phê
Buổi chiều đi làm về
Cha vẫn làm thường ngày trên bàn viết
Và vẫn lén hôn con
Dù biết rằng râu ria sẽ làm – con khóc
Con là một diệu kỳ
Cha gọi con là nụ hoa
Là mặt trời – là ngọn gió
Khi rảnh rỗi cha vẫn giành phần giặt tã
Đẩy nôi yên giấc trưa hè
Dù vì con, cha có hơi già
Soi gương thấy râu mọc bất ngờ như cỏ
Không sao
Cha vẫn gọi con là ngọn gió
là ánh sáng, là
Con là tất cả trên đời
là tất cả.
Khi ấy
phía sau vừng sáng của con là bóng mẹ
rất
Mẹ không không viết văn
nên chỉ gọi con bằng con của mẹ.
Đôi mắt mẹ thâm quầng thiếu ngủ
bao nhiêu đêm con trong người
mẹ gầy đi, mẹ nhỏ nhoi
đi đứng, vào ra như chiếc bóng
để dành cho cha niềm
cho cha chạy nhảy trong nhà
cho cha đích thực được làm cha
mẹ tiêu hao quá nhiều sinh lực
cha chỉ thức vài hôm
Mẹ có mấy khi được ngủ
nằm xuống, ngồi lên đêm hóa thành ngày
dòng sữa dành cho con
mẹ nổi gân tay
Đã có bài thơ nào cho mẹ của con đây
Cha không nhớ ra một điều nhất
nụ hoa nào có thể ra đời
thiếu sự cưu mang của đất.

Xem thêm:  Nguyễn Trọng Tạo Cùng Tập Thơ Sóng Thủy Tinh Đặc Sắc

Check Also

Thương lời mẹ ru – Nguyễn Quỳnh Anh

Thương lời mẹ ru – Nguyễn Quỳnh Anh

Sinh ra lúa đã ngả vàng Lớn sau câu Lục Bát Làng mẹ ru Bốn …