Home / Bài thơ về tình yêu / Một mùa đông – Lưu Trọng Lư

Một mùa đông – Lưu Trọng Lư

Một mùa đông – Lưu Trọng Lư

I

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói,
Tình vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một
Không một lần đã nói,
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi,
Qua rồi mùa :
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa,
Nhìn nhau mà lệ ứa,
Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân Hà,
Anh là chim Ô Thước
Sẽ bắc ước
Một đêm một lần qua.

Để mặc anh ,
Ái ân giờ tận số,
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng!

II

Tặng D.C.

Em là gái trong khung cửa,
Anh là mây bốn phương trời;
Anh theo cánh gió chơi vơi,
Em vẫn nằm trong nhung lụa.

Em chỉ là người em gái thôi,
Người em sầu mộng của muôn đời,
Tình em như tuyết giăng đầu núi,
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời.

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau khổ?
Ai bảo em ngồi
Cho vướng víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ tràn đêm xuân?
Cho tình tràn trước ngõ?
Cho mộng tràn gối chăn?

III

Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau.

Xem thêm:  Bài thơ Chuông Gió – Nhà thơ Phú Sĩ

Ngày hôm tiễn biệt buồn
Em vẫn đùa nô say.
Em có biết đâu đời vắng lạnh,
Lạnh buồn như ngọn gió heo may.

đượm sặc mùi nho tươi,
Đôi má em hồng chúm ,
Đôi mắt em say màu sáng lạn,
Trán em để lỏng làn tóc rơi.

Tuy môi em uống, lòng anh say,
Lời em càng nói càng chua cay
Anh muốn van em đừng nói nữa,
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay.

IV

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau, đừng ái ngại nhau,
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không .

Hãy như chiếc sao băng băng mãi
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.

Check Also

Buộc áo giữa đường – Trần Mộng Tú

Buộc áo giữa đường – Trần Mộng Tú

Ở đây mưa trắng không gian Mưa vùi dập mộng chưa tan tác đời Gió …