Ánh trăng – Nguyễn Duy

122
Ánh trăng – Nguyễn Duy
Ánh trăng – Nguyễn Duy

Bài thơ Ánh của nhà thơ Nguyễn Duy là sự nhắc nhở về những năm tháng gian lao đã qua của cuộc lính gắn bó với thiên nhiên, đất nước rất , hiền hậu. Qua đó có ý nghia giáo dục ta phải có một thái độ sống “Uống nước nhớ nguồn”, thủy chung với , nhớ quên là lẽ thường tình, quan trọng là biết thức tỉnh .

Bài thơ Ánh trăng là một bài thơ hay viết vào năm 1978, 3 năm sau ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, được nhà thơ viết tại Thành phố . In trong tập “Ánh trăng”.

anh trang nguyen duy - Ánh trăng - Nguyễn Duy

Bài thơ Ánh trăng – Nguyễn Duy

Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ

Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ quên
cái vầng trăng tình nghĩa

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như qua đường

Thình lình đèn điện tắt
phòng buynh-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng

Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng…

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.

Xem thêm:  Giấc mộng trắng - Nguyễn Duy

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho