Bác ơi! – Tố Hữu

94
Bác ơi! – Tố Hữu
Bác ơi! – Tố Hữu

Bài thơ Bác ơi! của nhà thơ Tố Hữu có nội dung là lời tiễn biệt đầy xúc động và thành kính mà tác giả dành cho Hồ Chí Minh khi Bác qua đời 02/9/1969. Bài thơ Bác ơi cũng là lời điếu văn tiễn biệt vị cha già của dân tộc con người vĩ đại hết lòng vì nhân dân.

Bài thơ khắc họa hình tượng Bác Hồ con người suốt cả đời nhân dân, lo lắng thế hệ và của dân tộc. Một con người vĩ đại nhưng lại giản dị và vô cùng khiêm tốn. Đồng thời “Bác ơi” với giọng văn trữ tình thể hiện tình cảm của những người dân trước sự ra đi của Bác Hồ.

Bài thơ Bác ơi! – Tố Hữu

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn , trời tuôn mưa…
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt !

Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
đang đẹp, nắng xanh trời
Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
Rước Bác vào thăm, thấy Bác cười!

Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
Quanh mặt hồ in bay…

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
Năm canh bớt nặng nỗi thương đời
Bác ơi, tim Bác thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

Xem thêm:  Xuân Quỳnh – Nhà thơ nữ hàng đầu nửa cuối thế kỉ XX

Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
dân nước, nỗi năm châu
Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
Cho hôm nay và cho mai sau…

Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già

Bác nhớ miền Nam, nhà
Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minh
Vui mỗi mầm non, trái chín cành
Vui tiếng ca chung hoà bốn biển
Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
Ra đi, Bác dặn: “Còn non nước…”
Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bác đã lên đường theo tổ tiên
Mác – Lênin, Người hiền
Ánh hào quang đỏ thêm sông núi
Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn
Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

6-9-1969

1
Bình luận bài viết

avatar
1 Số chủ đề bình luận
0 Số phản hồi cho chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận có phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
1 Các tác giả bình luận
Thanh Thảo Những người bình luận gần đây
  Nhận thông báo qua email  
mới nhất cũ nhất bình chọn nhiều nhất
Nhận thông báo cho
Thanh Thảo
Khách

Cảm ơn website thư viện thơ