Home / Chùm thơ chọn lọc / Tập thơ Về Kinh Bắc đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà thơ Hoàng Cầm phần 2

Tập thơ Về Kinh Bắc đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà thơ Hoàng Cầm phần 2

Tập thơ Về Kinh Bắc đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà thơ Hoàng Cầm phần 2

Khi nói đến nhà thơ Hoàng Cầm chúng ta không thể quên được tập thơ Về Kinh Bắc vang danh của ông được. Đây là một tập thơ nổi tiếng và thành công nhất của ông trên suốt chặng đường sáng tác. Tập thơ chính là quê hương lớn lao của ông cùng những suy ngẫm nỗi lòng sâu sắc. Nối tiếp phần 1, chúng ta cùng nhau cảm nhận phần 2 ngay bây giờ nhé!

Lính thú

Lá cơm nếp dâng hương ngày giỗ mẹ

Mười lần khấn gửi nước về xuôi

Lính thú đèo Mây

Vươn tay chém nứa

Xọc ngang sườn

Gục bên khe Vân tuyền nước đọng

Rừng khô thoảng động gót chân người

Quẩy gạo thăm chồng đồn thú đèo Mây

Cô hàng xóm cũ ở riêng

Lạt cánh sen buộc nem lá chuối

cũng gửi quà xưa hội tháng giêng

Góc tuần trăng chưa vợi mặt sông

Đòn gánh đã theo củi giạt

Thúng Nha Kiều nghe nghé mắt xuôi

Cụm tóc lá sung lạt mở

Bến về nghe sợi đập làng xanh

Thôn cũ

Đầu sân guốc chiếc nằm nghiêng

Cung quăng đo thân cau

Vại nước lưng chừng

Đuôi nắng quệt ngang cành ớt

Lưng trâu mười tuổi ngủ đồng xa.

Trai đời Trần

Các con trai đi cả

Nợ nước xóa ơn vua

Một đứa cắn đứt dây buồm

Thuyền giặc đang xô bờ Hàm Tử

Một đứa theo lốt chân hươu chạy

xục bóng thù g•y nát rừng Tuyên

Một đứa cưỡi cá voi quá đảo Cô Tô

Lùng mạch sóng đoạt lương

Nghìn hộc thóc

Một đứa ngâm thơ đàn gảy Vũ Hầu

Hổ báo cúp đuôi lè lưỡi máu

Lê thê từng vệt đến Yên Kinh

Riêng một đứa gánh đôi bồ xiêm áo

Tìm ẩn nẻo Chí Linh

Gặp mũi tên lạc gió

Chết trong xó núi

Vợ không kịp chôn chồng

Lại lõng thõng đôi bồ chạy giạt

Còn đứa cuối cùng mười bốn tuổi

Gói rau xam rau má

Ruộng nhà chấm muối

Côn Võ Tòng thẳng tới miệng beo gầm

Gái Hậu Lê

Dây lạc tiên vắt qua tường đổ

Đuôi cằn nắng xế ngựa

Sợi tóc ba nghìn dặm

Ôi giải xiêm đào ngày tuyển lựa hoàng phi

Một nắm cơm khô rạn túi gương tàu

dùng dắng bẻ đôi chiều nắng quái

Sét đánh phía kinh kỳ

Biến mất Vọng Tiên lâu

Qua núi Tam Tầng nghe tiếng hát

Cô gái điên

Ôm xác chồng

Lội đồng chiêm

Đàn quạ khoang mang vệt bóng trăng thừa

Ném xuống cầu em cởi áo chiều xưa

Hoàng phi bện dây đay chằng lụa thủng

Từng đêm vuốt bụng

Nổi vết bào thai

Khóc âm y trước lúc ra đời

Đứa trẻ

Mẹ đắp vai con mảnh chăn rách

Bụi dứa dại đầu bờ rẽ lối

Thôi con về ở với cha

Con về

Giấu giếm những bàn tay

Nâng vú

So đũa

Lau mắt

Phơi dây áo thềm sân

Bố chặt cây sung cây khế

Cắm mía mía không lên

Nắng bừng lùm ớt chỉ thiên

Ai trồng mà mọc

Đến một ngày nhà đông khách

Khen con ngoan

(… con ngoan!)

Kiến mở cờ trên mẹt đường phên

Gấc đỏ mặt ngoài vườn

Gặt non nếp dự

Con trẻ tung tăng nhà đám

Nấp chân cây rơm

Dùi xe điếu

Trợn mắt

Thổi căng tròn bong bóng lợn

Cười nô ngoài ngõ

Nhận chị nhận em

Nhận thêm chú bác ông bà

Những người đâu ta

(…đâu xa…)

Thoáng đã chiều hôm thảng thốt

Lạnh so vai

dựa cột

Cầm ủ ấm ấp hai con mắt

Hơi mẹ ơ hờ chỏm tóc tơ

Đêm được nằm mẹ gối đầu tay

Tiếng ai rả rích chuyện gì khuya

chợt tỉnh

… mắt dùi bóng tối

… À…ơi…

Câu ru mẹ mới

Có bàn tay vỗ tóc…

… ngủ đi con

Con tìm những thứ được rồi đây

Áo bông đón rét có

Áo lụa sang hè có

Mẹ mới may

Ướm áo tìm đâu

Gọi mẹ bao giờ mẹ cũng thưa

Giọng bưởi đường

Không thấy tiếng

Cha dấm dúi

đồng xèng mua kẹo

đồng xu bánh dẻo

Tìm trong lá bánh thấy gì

Mắt mẹ ơ hờ thoảng bóng mi

Con nghịch cha không mắng

Mẹ gọi về chia miếng bánh đa

Ngày tha hồ đánh khăng đánh đáo

Tối về lăn lóc ngủ

nói mê

chim gì bay

Con tắm ao lội ngòi

tồng ngồng đi tìm hoa dại

không chết đuối không ai hay

Không lạc nhà

mẹ vẫn phần cơm đây

Có hôm cả nhà sắm sanh áo mới

đi cỗ giỗ bên sông

Có giỗ bên sông chừng mưa xa

phập phồng bong bóng

con ở lại coi nhà

Mẹ đã vuốt mép trầu giục giã

Hạ cổng chống rồi

Cánh sẻ chợt bay vù mái bếp

Ngồi giữa sân xua xua đàn kiến chỉ

kéo đông ngòm ăn giỗ mẹt khoai lang

Mẹ ơi

Mẹ ơi

Con không mong giời mưa

(mưa không thả được diều)

bây giờ mẹ ở đâu

Đêm khoanh tròn ngủ tay bưng đầu

Ngón cụt thói quen rờ ngực yếm

ghì mảnh sành thia lia

Xem thêm:  Bài thơ Quay về quá khứ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Người không về

Én bay đi không hướng tìm xuân

Lá ngọt hết rồi

cỏ chát cứ phân vân

muốn nuôi người còn sợ đau dạ người

Rêu xoá vết chân bạn cũ

Chè tươi cáu miệng bát đàn

Về ngóng tiếng em thơ

bé dại đi rồi

sân lặng

Về ngóng cô nàng xưa cắn chắt

cười lia dăm hạt cốm

Giờ đã nằm sương giậu lả tầm xuân

Răng nghiến chặt nắm cỏ gà phơ phất ngọn

Ngựa trạm hí ngoài dinh hiệp lộ

Gài lá thư nổi nênh cửa Thần Phù sập bão

gửi đến miệng em theo cánh én thuỷ triều

Gió lật trang thư lầm cát đỏ đường quê

Mình ơi

“Anh đi lúa chửa chia vè…”

Đi xa

Nắng gấm Ba Vì phủ khắp Lục Đầu giang

Mồ hôi đá Tam Thanh gói lụa sông Hồng

Mắt sư nữ chùa Thầy

thoắt mang xứ Lạng

Tay búp măng người yểu điệu Thăng Long

nâng một dãy Cai Kinh chạy tắp đến Cao Bằng

Vạt áo chàm vòng bạc

sương muối đầu năm

Nùng Văn Vân gọi trâu Tây Hồ thức giấc

đi gõ mõ Hưng Yên

rủ Chử Đồng lên Đồng Đăng ngả gỗ

“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa”…

Hỡi ơi Tô Thị

bế con về quê xưa

Rồi vào xuân mọi ngả

Núi xuân nghiêng đầu

Sông xuân vừa chợp mắt

đã gọi đò Tú Xương

canh tư canh năm

sang bên này tát nước ruộng Xuân Hương

Đi mãi

Đã đi cả

Những củ khoai mọc mậm góc nhà

Hạt vải gậm giường

phát du từ mùa tu hú trước

Những chùm tóc ngô nâu gác bếp

Khói vỗ về luống đợi lửa rang

Những hạt đậu xanh già nắng

óng mùa thơm

trút nhanh tuổi trẻ miệng vò

Những bồ thóc tám

đong từng đấu nắng xay

Vợi hết mùa đông rụi lửa

Những khúc sắn lùi vàng đọng

màu da suối cạn Võ Nhai

Đã đi cả

Cơi trầu chạm ngõ

cau tứ thì long hạt thâm quầng

Vại cà váng mốc

bàn tay khua xạm nhẫn trao duyên

Nồi cám lợn kê vàng khê khét

Mắt bần thần tơ mơ dựng rạp

Cối giã treo dây chão nát

tay nhầm nắm phải bàn tay

Cối xay đay tiếng than dài

xoáy thân ốc vặn

Đã đi cả

Đường kiến chân rêu có nghe dế gọi

hẳn là đầu si

Ong rưng rưng bay đứng nắng mai

hoa mướp rơi đầy cổng ngõ

Tổ chích choè cây mít

tiếng chân truyền kẽ lá phân vân

Triền miên đêm hè

diều sáo lửng lơ

tiếng nói xa xưa

cùng ai chẳng nói

Đã đi rồi

Những cuộc dọn nhà

tuần du trang sử rách

vương quên mái tóc

sợi tơ trời

óng ánh mạng sương thu

Xem thêm:  Những Bài Thơ Hay Viết Về Chuyện Tình Buồn Trong Quá Khứ

Cây tam cúc

Cỗ bài tam cúc mép cong cong

Rút trộm rơm nhà đi trải ổ

Chị gọi đôi cây

trầu cay má đỏ

kết xe hồng đưa Chị đến quê Em

Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm

Em đừng lớn nữa Chị đừng đi

Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa

Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì

Đứa được

chinh chuyền xủng xoẻng

Đứa thua

đáo gỡ ngoài thềm

Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ

đổi xe hồng đưa Chị đến quê Em

Năm sau giặc giã

Quan Đốc đồng áo đen nẹp đỏ

thả tịnh vàng cưới Chị

võng mây trôi

Em đứng nhìn theo Em gọi đôi

Lá diêu bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng

Chị thẩn thơ đi tìm

Đồng chiều

Cuống rạ

Chị bảo

Đứa nào tìm được lá diêu bông

Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày em tìm thấy lá

Chị chau mày

Đâu phải lá diêu bông

Mùa đông sau em tìm thấy Lá

Chị lắc đầu

trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị

Em tìm thấy lá

Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con

Em tìm thấy lá

Xoè tay phủ mặt chị không nhìn

Từ thuở ấy

Em cầm chiếc lá

đi đầu non cuối bể

Gió quê vi vút gọi

Diêu bông hời…

…ới diêu bông…!

Quả vườn ổi

Em mười hai tuổi tìm theo Chị

Qua cầu bà Sấm, bến cô Mưa

Đi…

ngày tháng lụi

tìm không thấy

Giải yếm lòng trai mải phất cờ

Cách nhau ba bước vào vườn ổi

Chị xoạc cành ngang

Em gốc cây

Xin chị một quả chín!

Quả chín..

quá tầm tay

Xin chị một quả ương

Quả ương

chim khoét thủng

Lẽo đẽo Em đi vườn mai sau

Cúi nhặt dăm quả rụng.

Cỏ Bồng thi

Chị đưa Em đến bến này

Cheo leo mỏm đá

Trước vực

Sau khe

Thòng lọng tơ gì quấn gót

Tua khăn buông còn buộc búp hoa lan

Ù ù gió thổi

Em vọng ai đâu mà hóa đá

Không trói mà không đi

không canh gà

không thu không

Mắt không mở

đừng khép

Kìa dây muốn dại kín Em rồi

Lắc đầu rụng

ngó rừng xanh Em hỏi ngọn nguồn

Biết rồi

Thôi

nghe hoa tím hát

Ngày mười bảy tuổi

Chót chơi đố cỏ Bồng Thi

Cỏ Bồng Thi phải cheo leo mỏm đá

Ù ù gió thổi

Không canh gà

Không thu không.

Nước sông Thương

Em vắt quả cam vàng đầu ngọn sông Thương

Mắt tròn cối xay

Chẳng bao giờ ngủ trước sao mai

Ngày Chị bảo Em quên

Tranh tố nữ long hồ gián nhấm

mất chân đi

má đội tổ tò vò

Cuốn chiếu xa rồi

thơ thẩn vách chiêm bao

Ngày Chị bảo Em quên

Con bạc má lại về cành chanh

thương Em hay giận Em chả biết

Ngày Chị bảo Em quên

Tắm sông Thương không mát

Lên ngọn Kỳ Cùng vục nước rửa chân

không mát

Về đuôi mắt xưa nước suối Cam Lồ

không mát

Ngày Chị bảo Em quên

Em tơ tưởng sao bắt Em đừng nhớ

Tha cho Em

Tha Em

“Sông Thương nước chảy đôi dòng…”

Tắm đêm

Em gánh gạo về dinh phú hộ

Nứt vai thành sẹo lá lan đao

Em chở nứa sang bờ duyên phận

Tay đóng bè chân xuôi thác ghềnh

Tuổi đã rách vá gì cho kịp

Da mỡ đông tuốt sẹo ngang thân

Tung tóe dội gầu trăng nước giếng

Mát lùa kẽ tóc

Còn bủn rủn sẹo ngang sẹo dọc

Vắt áo nghe thầm tiếng vải kêu

Dòng dây vục mãi đêm hồ tinh

Ấp vú mình trần con dế trũi

Cành tre trải áo nép thân hình

Phấn mùa trăng thoa mờ sẹo tuổi

Ai rình Em

Ai ngó Em

Chợt rùng mình níu đêm đồng lõa

Gai đâm xiên mười ngón ân tình.

Xem thêm:  Tuổi trẻ - Bùi Giáng

Đếm sao

Mài cạnh mảnh gương mới vỡ

Đến bao giờ tròn

Đừng cứa tay mình câu hát ơi

Một tiếng buông khoan giữa nhịp

Vì chơi với điệu lúc tàn trăng

Ai ngờ để lòng Em muối đổ

Đông đoài đuổi mãi sao Hôm

Một thoáng gật đầu

Giữa trời gãy cánh

Nửa mắt nhìn chênh

Giếng cạn mùa mưa

Một ông sao sáng

Hai ông sáng sao

………………………

Đếm chưa xong

Em chớ

Gật đầu

Câu hát theo người leo ngọn thác

Đếm nắng

Sơn ca chắt nắng

Chuỗi trân châu trút xuống mâm vàng

Tiếng gì dưới ấy

có phải tiếng vang

Tìm tiếng vang mình

Chui vào cửa hẹp

Cửa khép

Trách gì ai sáo trúc gây mê

Trách gì ai cặm cụi vót tre

Đan lồng vàng tía

Ngỡ trời mây trăm sắc ước ao

Chị bỏ Em đi

Cánh nhẹ trên sông

Chiếc lá mơ rừng

Hát lừng ngọn gió

Khóc đỏ chiều quê

Nhớ về mắt Em

Ới thương là thương

Động gót mưa xuân

Cưới

Ới thương là thương

Gà con nhớ mẹ

Cỏ vàng rung chân

Ới thương là thương

Đếm giờ

May cho Em tấm áo sồi non

Làng không mở hội

Cất cho Em hương quế nước trầm

Thẫm đường má răn

Chim vàng phải tên dưới bụng

Giận mình bay quá cao

Bướm ngũ sắc rã rời tay trẻ xé

Trách mình quá lộng nắng tàn xuân

Trốn tiếng Chị cười

Nấp mắt Em trông

Trèo ngọn núi Neo đá chởm tai mèo

Mát chân rời rợi

Đừng ví thân Em hạt gạo tám xoan

Đừng vẽ hình Em hoa đào hoa lý

Đừng hát sóng vỗ mưa về

Đừng tạc mặt Em lệch mái thuỳ cung

Đợi sau khi Em qua đời

Sẻ đồng thành phượng núi

Cây đa đường xứ

Lớn lên ai hay

Vẫn cơn gió cũ

Bao nhiêu chiều vụn đá

Mắt nắng thay mùa mở lộc non

Theo đuổi

thử đếm mấy giêng hai

Đêm hội Lim về

Đê quai rảo bước

Đuổi tà lụa nhạt

Ánh giăng đầm thấm đường sương

Ấy bởi thương Em

Vườn khô bỏ ngỏ

Gió vào ra bưởi trụi hồng thui

Ấy bởi thương Em

Mái nhà um cỏ

Chim vào ra vách đứng cột ngồi

Em về đồng chiêm đất rạn chân chim

Em đi mưa ngâu nước ngập đồi chè

Hồ nghe đêm hội ới a

Lại xót mắt Em mi trường khép bóng

Lòng tay êm mát rừng tơ xa

Lại xót tay Em đêm trường ru võng

Rừng chân mây chưa động sấm quê nhà

Chân Em dài đi không biết mỏi

Má hồng Em lại nổi

Đồng mùa nước lụt mông mênh

Lưng thon thon cắm sào Em đợi

Đào giếng sâu rồi

Đừng lấp vội ngày xanh

Lý lý ơi khát khô cháy giọng

Tình tình ơi chớ động mành thưa

Chìa vôi quệt gió hững hờ

Bờ ao sáo tắm bao giờ…

…hở Em.

Trên đây, Thuvientho.com đã chia sẻ cho các bạn những trang thơ vô cùng đặc sắc của nhà thơ Hoàng Cầm. Chắc hẳn các bạn đã có thể cảm nhận được sự tài hoa và độc đáo trong phong cách thơ của ông rồi phải không. Nếu yêu thích bài viết này của chúng tôi thì đừng quên like và chia sẻ rộng rãi nha! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm:Tập thơ Về Kinh Bắc đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà thơ Hoàng Cầm Phần 1

Theo Thuvientho.com

Check Also

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Hoa cúc họa mi còn được gọi là hoa cúc dại hay là hoa cúc …