Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 5

Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 5

Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 5

Nguyễn Trọng Tạo được ví như một ngôi sao sáng chói trên nền văn học Việt Nam. Ông là đầu trong phong cách thơ thời kì đổi mới văn học. Cùng theo đó là một kho tàng thơ đặc sắc, ông nổi bật với những bài thơ tình chiêm nghiệm sâu xa về tình yêu trở thành một sợi dây vô hình buộc chặt vào tâm hồn người đọc

Cùng những bài thơ nổi tiếng, ông đã khẳng định vị thế của mình trong làng thơ ca Việt Nam. Những bài thơ của ông đã gắn bó với không biết bao nhiêu thế hệ bạn đọc và vẹn nguyên giá trị đến hiện nay

Tiếp nối bài viết Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 4 mời các bạn hãy đón xem phần 5 ngay bây giờ!

Tập cổ

Người hành phương Nam. Ta về Trung

Tết xa muôn dặm rét chia cùng

Ba mươi nắng rớt đôi giọt ấm

Đất trời chừng cũng biết nhớ nhung

Hoa đào chớm nụ bén vào xuân

Cành mai xoè cánh đã bao lần

Mồng một muôn loài sang xứ mới

Ngoảnh lại cười xoà quên gian truân

Vái trước ban thờ ngát khói hương

Cầu cho năm mới quẻ

Ngọn bút kim cương tươi nét mực

Trái tim không tuổi hát yêu thương…

Tết này nhớ mẹ

Đã hai Tết

Con về nhà

Vắng Mẹ

Cây quanh vườn mồ côi Mẹ hai năm

Màu xanh lá buồn chi ngơ ngác thế?

Lòng bồi hồi ra ngõ ngóng xa xăm.

Như thuở nhỏ đường làng người đi chợ

Những đứa con thắc thỏm ngóng mẹ về

Con tóc bạc đi theo bầy trẻ nhỏ

Mẹ đâu còn để chờ bánh đa kê.

Mẹ đâu còn để đánh thức giao thừa

Con ngái ngủ thấy Mẹ về rất tỏ

Thắp nén nhang dâng bàn thờ Tiên Tổ

Bên hình Cha, Mẹ nở nụ cười hiền.

Con thấy Mẹ lom khom vào bếp, ra vườn

Mẹ múc nước giếng nhà trong vắt

Mẹ cho lợn ăn. Mẹ xới thêm luống đất

Mẹ trồng rau. Mẹ hát điệu xa vời…

Rồi Mẹ tiễn con đi về phía cuối trời

Chiếc gậy chống đã vẹt mòn năm tháng

Con ngoảnh lại chốn quê nhà xanh thẳm

Mẹ cười hiền, chống gậy đứng nhìn theo…

Tết nhớ cha

Mười hai tháng lịch mỏng dần

Vấn vương một chút, tần ngần một giây

Chạnh lòng gói ghém heo may

Buồn vương khăn áo vai gầy ngược xuôi

Hương trầm ai thả về trời

Mùi thơm Tết nhất nhớ người cha yêu

Không cha, ngỡ tuổi ngả chiều

Tuột dần về phía rất nhiều đào phai…

Thay đổi địa chỉ

Tôi xóa nhiều tôi thay bằng nhiều tôi khác

tôi xóa nhiều em

khi xóa thật

khi xóa đùa

Sổ danh bạ ngày ngày thêm dòng mới

dòng xóa nhanh

dòng xóa đậm

dòng xóa mờ

Nhưng không xóa số điện thoại Trịnh Công Sơn 090921327 *

thỉnh thoảng vô Sài Gòn gọi anh để nghe gió trả lời

Có địa chỉ thay đổi rồi vẫn nhớ

có địa chỉ không đổi thay mà sao cứ quên hoài…

Thèm được anh viết thơ lên ngực

Thèm được anh viết thơ lên cặp vú nóng ran

Nhũ hồng rân rấn

Thèm lưỡi anh chạm rốn

Chữ liếm mơn man trên cơ thể em. Thèm

Ngón tay anh viết thơ lên đùi em

Mịn và trắng

Viết dần vào

Cỏ bồng thi mùa non

Dần vào

Bờ nõn…

Em ngạt thở môi anh

Lấp đầy khoảng trống

Em ngạt thở thơ anh

Chữ cắm vào trào sóng

Những cánh buồm nghiêng ngả trời xanh

Những con chữ khóc òa hạnh phúc

Những con chữ xiết em chớp giật

Cơn địa chấn tủy xương

Phun trào nham thạch

Em tan ra hổn hển gió hát. Thèm…

Mười ngón thiên thần

Miên man chữ

Love

Đôi cánh ái tình

Bay quanh bờ mi khép…

Và ngón tay anh mãi viết

Bài thơ tình bất tận thân thể em

Giấy tuyết

Ướp hoa hồng.

Thơ đeo tang trắng

Những trái nhót mùa đông đeo tang trắng

Tôi nhớ ngọn Lửa đèn (*) hình trái nhót trong đêm

Những “trái nhót như ngọn đèn tín hiệu”

Trỏ lối nhà thơ về Cõi Thiêng…

Anh đi thật không còn nghe điện thoại

Quán bia hơi bỏ trống chỗ anh ngồi

Những buổi họp Hội Đồng anh xung phong kiểm phiếu

Hòm phiếu là cái mũ da của tôi.

Ừ, thế đó mà bao người vào Hội

Mà bao người thành Bảng nhãn, Trạng nguyên

Có người đậu người rơi anh cứ ngồi tiếc mãi

Ôi giá mà hạ phiếu có người thêm!

Anh cứ thế kẻ yêu và người giận

Thương vợ con mà sống gửi tình nhân

Thơ cũng vậy, thơ anh làm người thuộc

Lúc buồn đau đơn độc với căn phòng…

Anh đã khóc bao lần thơ Vòng trắng (*)

Vòng trắng rợn người tròn một số không

Giờ những bài thơ đeo tang anh đó

Ngọn Lửa đèn chống gậy giữa đám đông

Tôi đến sau những bài thơ của anh

Và tôi thấy rừng thơ đeo tang trắng

Tôi không khóc mà thấy dòng lệ đắng

Lệ thơ anh chảy vào khoé mắt tôi…

Thơ lục bát viết ở Vinh

Câu thơ lục bát không dưng

Tôi dành để tặng một vùng nắng nôi

Một vùng phố xá đông người

Phải nhiều đường thẳng nên trời hoá vuông?

Câu thơ tôi viết chiều thương

Vành trăng xẻ nửa sau tường nhà cao

Người lên tầng thượng khi nào

Mà nghe giọng hát cao cao bên trời

Không dưng câu hát lay tôi

Không dưng nhớ mãi dáng người mới quen

Không dưng chẳng thể ngồi yên

Khi nhà mất điện, bao diêm vội tìm

Và câu lục bát hiện lên

Không dưng tôi nhẩm trước thềm trời cao…

Thơ rời lẩm nhẩm ở nhà sàn

Đế vương lại thích vướng đê

Thị thành ra giữa bãi quê dựng lều.

Đã nghèo ba bảy cũng liều

Con ong cái kiến còn phiêu hơn mình.

Xem thêm:  Mẹ - Hải Âu

Cái ngày động thổ thật linh

Bác Hồ (không phải Chí Minh) vái giùm.

Làm nhà thì phải lùm xùm

Không sinh việc nọ cũng đùn chuyện kia.

Cám ơn mảnh đất không bìa

Bạn bè Việt Net sẻ chia nhân quần

Cám ơn quan vốn là dân

Biết yêu câu hát nên thân với người

Cám ơn tre gỗ quê tôi

Thành nhà thành cửa thành nơi quây quần

Một đời nặng nợ cố nhân

Vài ba con mắt xuất thân cá mè.

Mùa đông cho chí mùa hè

Vào ra đóng mở mái che phận người.

Mình là “tư bản gió trời”

Bạn thơ ghé tặng vài lời tri âm.

Mấy cô trồng cỏ nhà nông

Cỏ thì không dại mà không lấy tiền.

Cây chưa gắn biển đề tên

Nhìn cây là nhớ bạn hiền như cây.

Thợ hàn thợ mộc thợ xây

Xong nhà thợ vẫn ghé đây thăm nhà.

Xin yên một chốn đi về

Muôn phần khấn vái Tứ bề đã xong.

Thơ tặng Ngô Minh

! lò Ba Đồn, lò Chuồn, lò Hiếu

mút mùa Tây Đô, Bàu Đá, Làng Vân

chai sần chai trơn dốc cạn

con chữ ngả nghiêng rơi lặng đáy chai

bay lên mây

Gió! quá nhiều gió thổi

thì đóng cửa sổ lại

đóng lại trời xanh

hai tay Ngô Minh

ôm tiếng cười sật sật

Có một ngày rượu mặn hơn nước mắt

có một ngày rượu ngọt như trăng…

Thời mạt

Vua kém tài thiếu đức

Quan thả sức lộng quyền

Coi dân như cỏ rác

Công lý thì đảo điên

Chức từ to đến nhỏ

Mua bán thành chợ đêm

Làm giàu bằng dự án

Làm mõ cũng moi tiền

Thi nhau xây biệt phủ

Đâu chỉ đám “hoà thân”

Những đại án nghìn tỷ

Chung thân cũng đếch cần

Nay chia bè kéo cánh

Mai lập hội ủ mưu

Ghét nhau không nhìn mặt

Vẫn kính thưa kính mời

Dân ngửa mặt kêu trời

Trời làm ngơ làm điếc

Chén rượu trên bàn tiệc

Thuốc độc đã sủi tăm

Một vương triều nát tan

Nước chia ba chia bảy

Dân đầu rơi máu chảy

Sặc tiếng cười ngoại bang

Thời mạt vết mực đen

Bôi bẩn vào pho sử

Ai là người chăn dân

Thoát con đường “tử lộ”?…

Tình điên

Tặng Em

Câu thơ của ai nhỉ: Anh nhớ bóng, anh nhớ hình, anh nhớ tiếng. Sao người ta lại có thể viết một câu thơ vớ vẩn như thế? Vớ vẩn mà hay, hay là bởi nó làm anh nhớ nó từ bao giờ không nhớ nữa.

Em, anh cắn vào tai để nghe em nói.

Em, anh nuốt em vào anh để nghe em nói.

Nói đi em. Một . Một lời giận. Một lời rên…

Giọng nói em từ da thịt anh vang lên.

Một miền tơ thăm thẳm

Cỏ mượt ngập chân lời…

Khi tắt điện thoại rồi, anh cô đơn vực khát. Năm mặt hồ xanh lạnh đợi chờ em. Chỉ em đến hồ mới dâng sóng mắt. Bóng anh-em vỡ nát đáy trời kia. Tưởng em chết, anh lao vào vĩnh cửu. Vớt em lên anh gọi Thiên Đường.

Ồ, trăng dại như mặt người tự tử.

Trăng ơi trăng, trăng đâu phải là em!

Ta bỏ mặc vầng trăng bên vũng lệ

Đi tìm em nơi cuối bể đầu ghềnh.

Em cười nụ trên giường trăng giả vờ mơ mơ ngủ. Anh hoàn hồn em vẫn thức đợi anh. Rồi hai đứa khúc khích cười tiếng ngọc. Vỡ long lanh trong da thịt sinh thành…

Anh buồn quá em ơi, tiếng buồn sao nỡ thốt. Em đừng nghe, em nhé, em đừng nghe. Những tiếng buồn hãy bỏ ngoài cánh cửa. Ta lang thang trong tù ngục đam mê. Em hãy nói một lời đi Thiên Đường hỡi. Ôi tù nhân vĩnh viễn của lòng ta.

Em có thể bay qua nghìn mây núi, đến cùng anh dù một khắc được không? Nếu không thể thì em ơi anh sẽ… hiện bên em như phim chưởng bất ngờ.

Anh không viết thành thơ những gì anh vừa thấy. Em đừng vội buồn cười, em đừng bảo anh điên. Nếu điên được vì em, anh ngàn lần ứng cử, làm người điên, ngày, đưa đón đi về.

Em yêu. Em ngủ rồi sao? Anh vừa lướt qua những tinh cầu blog. Đọc bài thơ Xin lỗi, bỗng bật cười. Những comments như có gì an ủi, không phải an ủi em mà an ủi chính người viết comments.

Sao đêm nay anh thiếu em đến thế. Taxi ơi taxi chở em về. Đón ta đi cùng em tới ban mai huyền diệu.

Em ngủ rồi sao? Anh nghe tim em đập trong ngực anh giống như một đêm nào… Thôi ngủ đi em. Đừng mơ anh nữa. Đừng mơ anh để giấc ngủ em ngon.

Em ngủ rồi, biết nói ai nghe nữa. Anh yêu em, im lặng thấu cung trời.

Tổ quốc ở biên giới

Ấy thế mà tôi đã đi

Dọc đường viền quanh quanh trên bản đồ Tổ Quốc

Cái đường viền li ti dấu chân người thương nước

Thức qua ngày, thức qua đêm

, Lai Châu, Cha Lo, Hà Tiên…

Bao địa danh nghe rưng nước mắt!

Những vùng đất đai… đất đai xa khuất

Như cuối chân trời, như bị lãng quên

Nhện vẫn chăng tơ nhắc nghề dệt vải

Gặp mẹ Âu Cơ quanh bập bùng đống lửa

Quanh bao nòng súng bình yên sao xanh

Những vùng rừng hoa ban, hoa ban

Hoa ban trắng vô tư, ngây dại

Cô gái Tày mời tôi nhấp rượu

Đàn tính, tay người, lá nguỵ trang…

Những đêm trăng mờ ảo cây rừng

Cây rừng cháy, cây rừng đâm lộc

Tên bạn học ngày nào tôi bỗng gặp

Trên tấm bia dựng vội cuối Trường Sơn

Tiếng đàn ta-lư chạm giọt sương rừng

Tiếng hát Đam San rì rầm gió núi

Tiếng chiêng trống và tiếng gầm đại bác

Vọng âm thầm qua mỗi bước chân tôi…

Ấy thế mà tôi đã đi

Bước núi chập chùng

Để đến đồng bằng thênh thang bước gió

Vượt sóng Cửu Long thuyền nan, thuyền gỗ

Những chiếc thuyền chở đạn ngày nào

Giờ tì tay vào khẩu súng mang theo

Gió thổi… trời xanh… biên giới…

Tổ quốc tôi – trái tim Hà Nội

Dồn máu nuôi biển xanh hàng trăm hải lý

Dồn máu nuôi những hòn đảo xa vời

Những hòn đảo theo thuỷ triều chìm nổi

Vẫn thuỷ chung tình Mẹ với Con yêu…

Tổ quốc tôi – trái tim Hà Nội

Dồn máu lên biên giới xa xôi

Dồn máu lên mỗi bước chân tôi

Dọc đường viền quanh quanh trên bản đồ Tổ Quốc

Máu vẫn đỏ không thể nào khác được

Da lính xạm sốt rừng – máu vẫn đỏ mà thôi!

Xem thêm:  Nhà thơ Trần Tế Xương và tuyển tập những bài thơ hay đặc sắc phần 1

Tổ Quốc tôi! Tổ Quốc tôi ơi

Ở biên giới Người giàu có nhất

Ở biên giới Người gần gũi nhất

Ở biên giới Người sâu lắng nhất

Khi máu người râm ran mỗi bước chân tôi

Khi tình yêu Người thắp sáng sao xanh

Trên mũi súng như mắt người lính gác

Như mắt người yêu dõi nhìn ấm áp…

Tôi cũng có thể là một Phạm Viết Đào

Tôi làm thơ. Phạm Viết Đào dịch sách

Tôi ngợi ca những người lính giữ biên giới Bắc

Anh tìm hài cốt em trai hi sinh vì Tổ quốc

Thỉnh thoảng tìm nhau uống cốc bia hơi.

Thưở anh mới làm quen internet

Tôi lập blog

Anh tự do viết chính kiến của mình

Và anh thốt lên: Tuyệt diệu văn minh!

Rồi anh bất ngờ bị bắt.

Tôi đưa tin Nhà văn Phạm Viết Đào bị bắt lên blog

Đưa tin mà vẫn không tin

Một nhà văn bị bắt

Cũng như tôi đã không tin một nhà báo bị bắt có tên là Trương Duy Nhất.

Ôi đất nước tôi

“Chơi công an đi bắt quân gian/ béng beng”

Trò chơi tuổi thơ đánh tráo

Bè bạn bắt nhau

Đất nước đi đâu về đâu bắt bắt…

Tôi làm thơ. Phạm Viết Đào dịch sách

Những nhà văn không giống nhau

Vẫn có thể bị bắt

Và khi đó cuộc đời chán ngắt

Nếu tất cả các nhà văn bị bắt

Tôi cũng là một Phạm Viết Đào.

Tôi đã gặp anh

Hình như tôi đã gặp anh

buổi sớm đồng quê bình minh trong mát

Nông trường Sông Âm say mê khúc hát

tuổi lên đường màu áo lá tươi nguyên

người lính trẻ nói tình yêu Tổ quốc

bằng sự ra đi tự nguyện của mình

Hình như tôi đã gặp anh

bình minh rừng – mắt lá nhìn cảnh giác

vai áo xước qua đêm truy kích giặc

đường tuần tra biên giới phía Tây nam

người lính trẻ nói tình yêu Tổ quốc:

Trước mũi súng của mình

cúi mặt một tù binh!

Hình như tôi đã gặp anh

đêm đơn vị hành quân lên phương Bắc

chuyện anh kể ngắn dần con đường dốc

nghe dập dồn vó ngựa thuở Quang Trung

người lính trẻ nói tình yêu Tổ quốc

bằng tình yêu từng trang sử

Lê Đình Chinh

khi tôi biết tên anh, tôi tìm đến

chỉ gặp đồng đội của anh bồng súng chào nén lặng

trước nấm mộ biên thùy cỏ đắp còn tươi

tuổi hai mươi! Anh đem tuổi hai mươi

chặn lũ giặc điên cuồng qua biên giới

anh ngã xuống – hạt gieo vào đất ấy

hóa cây rừng xanh mãi tuổi hai mươi…

Tôi đi dọc rừng cây

đi dọc đất đai mình

đâu cũng gặp những người đi giữ nước

những người nói tình yêu Tổ quốc

như là đang trò chuyện cùng tôi!.

Tổng thống

Đã qua thời lãnh tụ

Thời bây giờ chém gió lại thành công

Những chính khách tiền

Những tổng thống bất ngôn nói đi rồi nói lại

Những sửa sai không ai có tội

Nhân loại thích đổi thay

Thay đổi

Đổi thay…

Anh thích tổng thống thế này

Tôi thích tổng thống thế kia

Úm ba la

Oẳn tù tì

Những âm mưu không thay đổi

Buồn và vui

Cũ và mới

Lộn sòng

Chỉ trơ trẽn lên ngôi như hàng dổm

Nếu anh không chơi với tôi

Tôi sẽ chơi với kẻ thù của anh

Sự bất cẩn sẽ biến thành tội ác

Những ngông cuồng thành hiểm hoạ chiến tranh.

lướt rất nhanh

Trên mạng ảo

Nhưng nhốn nháo hiện hành là có thật

Tổng thống

Ai là người sắp đặt

Trật tự thế gian?

Phải chăng một lũ quan tham

Những cái đầu hit-le hiện đại

Hãy nghe lời bé gái:

Tôi đi chết đây. Tôi chán các ngươi rồi!…

Trái tim – tình yêu và lá chắn

1

Cứ mỗi lần gặp em

Trái tim anh đập gấp

Lá cây thì chợt biếc

Mây trắng chợt phổng phao

Hòn đá cuội vì sao

Bỗng lung lay dòng suối

Vì sao mà dải núi

Bỗng lung lay vòm trời

Và anh bỗng ít lời

Vì sao, em có hiều?

Có gì như men rượu

Sau mùa gặt em mời

Có gì như nụ cười

Trao anh ngay hội bắn

Có gì như trăng sáng

Lặng thầm đêm tuần tra…

2

Cứ mỗi lần bom rơi

Trái tim anh quặn thắt

Bàn tay anh nắm chặt

Mắt anh bỗng đỏ ngầu

Và tóc xanh trên đầu

Ngỡ già nhanh trước tuổi

Sóng đặc dềnh mặt suối

Đất lên màu tro than

Mảnh đạn xé thời gian

Găm thân mình đất nước

(Cuộc chiến tranh xâm lược

Bước đi bằng đạn bom

Bước trên núi trên sông

Bước trên hoa trên lá).

Trái tim anh máu ứa

Rụng đầy hoa ka-riêng.

Nơi anh đến tìm em

Dải ráng chiều cháy đỏ

Nhịp tim em trong gió

Cồn cào đêm chia ly…

Đi xa, anh ngoảnh về

Nơi tim em thức đợi

Phăng-xi-păng vời vợi

Nhìn anh chẳng cúi đầu!

3

Cứ mỗi lần quân thù

Nổ súng vào Tổ quốc

Em ơi, em có biết

Ở chiến hào, tim anh?

Tim anh một chút ngừng

Cho tay tì cò súng

Tim anh thành lá chắn

Trước réo gầm đạn bom,

Đỏ lừ lửa đạn phun

Như máu anh phẫn nộ

Đất quê hương – điềm tựa

Những trái tim tiến công.

Đất quê hương mênh mông

Dồn máu lên lá chắn

Tim anh liền với đất

Chẳng bao giờ cô đơn

Tim anh liền với sông

Chẳng bao giờ khô cháy

Tim anh liền với núi

Chẳng bao giờ ngả nghiêng

Tim anh có tình em

Chẳng bao giờ phụ bạc!

4

Xin em chớ bất ngờ

Khi tim anh đập gấp

Trước tình yêu thứ nhất

Qua tháng ngày chiến tranh

Ở biên thuỳ xa xanh

Em ơi, em có biết

Bao trái tim bất diệt

Vẫn đứng canh đất trời

Và tim anh, em ơi

Nguyện mãi làm lá chắn

Khi kẻ thù nhằm bắn

Vào đất lành, tình yêu!

Truyền thuyết về hoa violet

Violet nàng danh ca xinh đẹp

Phòng của nàng luôn tràn ngập hoa tươi

Những bó hoa của lòng người ngưỡng mộ

Món quà tặng vinh quang Nàng quá quen rồi

Đến một hôm nàng bỗng dưng thấy lạ

Khi nhận ra một loài hoa đều đặn cuối tuần

Người đến tặng hoa nàng không biết

Loài hoa gửi tới nàng như vậy đã vài năm

Violet thấy lòng xao xuyến quá

Có gì như thể một tình yêu

Nàng muốn gặp chàng trai kiên nhẫn ấy

Và cuộc gặp gỡ bất ngờ xảy ra vào một cuối chiều

Xem thêm:  Non nước Việt Nam

Người mang đến bó hoa kia là một Ông già

Râu tóc bạc dáng đi chầm chậm

Violet ngạc nhiên nghe Ông già kể lại

Ông làm theo lời dặn của con Ông

Ông một chàng trai tuấn tú

Vừa mới hy sinh ở chiến trường

Lời chàng dặn bấy nay Ông vẫn giữ

Làm việc này Ông vơi bớt đau thương

Violet lắng nghe trào nước mắt

Nàng bỗng yêu người lính ấy gấp trăm lần

Và loài hoa của chàng trai đã chết

Tươi trong phòng Violét quanh năm.

Tuyết hát trong đầu tôi

Tuyết hát trong đầu tôi

Bài ca đêm màu trắng

Manhatan như mối tình đầu

Tôi nằm ngửa dang tay trên tuyết

Mưa rải những nốt nhạc lên da thịt

Giai điệu Moza trôi tuyết ngâu

Tuyết hát trong đầu tôi

Hai người cô đơn

Hai đầu mùa tuyết

Giá gói được giá mang đi được

Tuyết cho em xứ nắng

Quà xa…

Tuyết hát trong đầu tôi

Bờ cây muối trắng

Ô tô trắng

Cầu trắng

Nhà trắng

Những con đường áo trắng đi đêm

Tuyết hát trong đầu tôi

Ngủ vùi trắng trắng

Hạnh phúc thì xa trắng lạnh thì gần

Bỗng trong đầu bàn tay ai xóa tuyết

Thức dậy ban mai

Hình như tôi đã gặp tuyết một lần…

Tuyết Moskva

Đi chưa hết mùa thu nghiêng rừng lá phong vàng

Không hò hẹn

Bất ngờ. Tôi gặp tuyết

Tuyết mặc cho tôi bộ quần áo trắng tinh

Mũ trắng

Giày trắng và khăn trắng

Tuyết lợp lên câu thơ mái chữ trắng không vần

Hai cửa sổ biếc xanh mở ra trên má tuyết

Lắng nghe thơ

Hơi thở trắng ấm nồng

Tuổi mười bảy bước chân dài khựng lại

Trước câu thơ tuyết trắng đã trổ bông

Em tung hứng tuyết rơi

Những con chữ thi nhau nhảy múa

Những tán cây khiêu vũ trắng dọc đường

Những mái nhà nghiêng ngả trắng muôn phương

Tuyết và tuyết

Em cười trong trắng tuyết…

Khi bước xuống metro

Tôi bỗng nghe tuyết khóc

Khóc đầm đìa trên áo mũ của tôi

Thầm từ biệt thu vàng và tuyết trắng

Moskva

Thơ tuyết

Mặn môi…

Tương lai có tên là Tốt

Nhắm mắt lại thấy năm cũ hiện về những thước phim có ta

Mở mắt ra thấy năm mới trước mặt mà ta đang ở chỗ bắt đầu

Những người yêu đã bỏ ta

Những người yêu ta đã bỏ

Không mất bao giờ

Chỉ mất trí nhớ

Không mất quá khứ

Không ai mong tương lai xấu hơn

Bạn sẽ tốt hơn

Cây sẽ xanh hơn

Ôi thế gian này sao lắm côn đồ

Những người tốt vẫn ngày ngày xuất hiện

Giờ tốt ngày tốt tháng tốt năm tốt

Chỉ ta có tốt hơn không.

Tốt – ta vẫn mong từng năm từng tháng từng ngày từng giờ

Tốt – ám ảnh ta như bài thơ hay bất thình lình ta gặp

Cái bắt tay thật chặt nóng ran thịt da

Thụ thai tương lai

Ngựa thời gian chóng mặt

Sinh đẻ những đứa con có tên là TỐT.

Uống rượu với Nguyễn Du

Vẫn chén vẫn be mà ông thì đi vắng

Vào núi Hồng săn nai hương?

Sang Trường Lưu hát giao duyên cùng phường vải?

Cô gái quán Tiểu Khê mời tôi uống rượu

Một chén một be đợi ông về.

Tôi đợi đến tận khuya

Nghe câu Kiều bạc tóc

Mình thương mình xa xót

Hoa lê rụng trắng vườn

Ông vẫn đi cùng thập loại chúng sinh

Khóc thương từng con chữ

Con chữ như phận người

Lập loè trong cỏ

Con chữ như tên nỏ

Bắn vào nỗi u mê

Ông vẫn đi

250 năm không nghỉ

Nàng Kiều sống cùng ông

Hương cuối mùa thơm mãi

Sông Tiền Đường vẫn chảy

Sóng động bến Giang Đình

Vẫn còn đó Thúc Sinh

Vẫn còn đây Từ Hải

Gã bán tơ sống lại

Mụ Tú Bà hồi sinh

Giật mình mình lại thương mình

Thương cây bút bị đòn roi bao đận…

Vẫn quán Tiểu Khê tôi đợi ông đến sáng

Nghe tiếng ông văng vẳng:

“Có rượu cứ nghiêng bầu”

Hình như tiếng ông phát ra từ pho tượng

Còn ông vẫn đi

Đi mãi

Chẳng cúi đầu

Be rượu cạn lúc nào

Chén rượu cạn từ lâu

Bao giờ

Dù có

Mai sau…

Viếng Phan Lạc Hoa thân yêu

Muộn rồi ư? cả người đến đầu tiên

nghe mày thở hơi cuối cùng vĩnh biệt

không một ai cưỡng nổi cái chết

cái vô hình dường bao

Muộn rồi ư? Bao bè bạn của mày

rắn như đá vỡ tan như đá

đứa đốt hương như điên, đứa kêu gào đập phá

rượu không làm vơi bớt buồn đau.

Muộn rồi ư? Mưa gió trăng sao

sáng vô nghĩa và mát lành vô nghĩa

hát hay khóc phút giây này đều thế

lấy gì thay cái đã mất đi rồi?

Muộn rồi ư? Tao đến muộn rồi ư

con mày đó. Người mày yêu còn đó

bao câu hỏi vẫn như bài toán đố

sống cùng nhau liệu có thể trả lời?

Muộn rồi ư? Bài hát cuộc đời

bài hát không kết thúc

ai sẽ hát và ai không thể hát

người đến đầu tiên và người đến cuối cùng?

Muộn rồi ư? Vô định tiếng chuông rung…

Xem tranh Đinh Cường

Những cô gái yêu kiều thục nữ

Áo dài xanh

Áo dài tím

Áo dài hồng

Những đồi núi suối sông thơ mộng

Tiếng thở dài

Màu sắc mông lung

Anh đóng đinh thời gian trên bức tường ấn tượng

Đóng đinh tâm hồn khắp nẻo nhân gian

Ly cà phê đắng lòng nơi đất khách

Lá thông rơi

Chao chát gió Ngự Bình

Sông Hương chảy từ khung tranh ra Huế

Ướt tiếng đàn ma mị Trịnh Công Sơn

Chú ngựa đá kéo xe rời lăng tẩm

Chở cơn mưa đổ xuống bến đò Tuần

Và tôi thấy một bông hoa lạ lắm

Bay qua đầu ngọn núi nắng vàng mơ

Và tôi thấy người đàn ông mũ phớt

Đứng ngẩn ngơ

Đứng như đợi chờ

Là anh đó. Đinh Cường. Môi ngậm tẩu

Giữa nói cười, anh chỉ biết lặng thinh

Rồi một bữa tôi nhìn tranh. Và nhớ

Anh đã đi vào cõi tạo hình…

Yêu hết mình

Tặng em

Yêu hết mình tâm hồn thành tơ lụa

Ôm thân thể em như kén bọc tằm (*)

Yêu hết mình tâm hồn thành rượu mạnh

Thăng hoa anh

Yêu hết mình tâm hồn thành dây diều vô định

Neo tiếng sáo du dương ngút ngát không gian xanh…

Anh đã thử bay lên trời cao ấy

Mượn phép mầu thu lại tâm hồn em

Anh đã thử rơi về giường chiếu hẹp

Nhốt đam mê trong chảo nóng quay giòn

Và anh thấy tâm hồn em Ánh Sáng

Mắt đen tròn say đắm mắt em ngon…

Yêu hết mình người cho nhau sự sống

Mọi xích xiềng thành sợi nắng vàng mơ

Nhắm mắt lại thấy trời cao biển rộng

Thấy sống lưng ngân tiếng sáo xa mờ…

Để tiếp nối bài viết Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 4 chúng tôi đã dành tặng cho bạn những bài thơ còn lại của nhà thơ tài hoa Nguyễn Trọng Tạo. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích bài thơ cũng như hài lòng về bài viết của chúng tôi. Hãy theo dõi chúng tôi để cập nhật cho mình những bài viết đặc sắc nhất. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments