Home / Chùm thơ chọn lọc / Thơ Về Cà Phê, Chùm Thơ Ngồi Một Mình Bên Tách Cafe Đầy Tâm Trạng

Thơ Về Cà Phê, Chùm Thơ Ngồi Một Mình Bên Tách Cafe Đầy Tâm Trạng

Thơ Về Cà Phê, Chùm Thơ Ngồi Một Mình Bên Tách Cafe Đầy Tâm Trạng

Thưởng thức, ai mà chẳng có cách riêng? giờ đây không chỉ là một thức uống mang trong mình cái vị đăng đắng đầy huyền hoặc nữa. Có người ưa sự ngọt ngào, có kẻ lại thích uống từng ngụm lớn như một thứ nước giải khát không hơn không kém. Tuy vậy, suy cho cùng, mỗi khi nhắc tới chúng ta vẫn thường nghĩ về một khoảng lặng hơn. Cái hay ho của trong tâm thức mỗi người chính là vị đắng. Những gã trầm ngâm nép trong góc khuất, ngồi với ly không đường đắng lặng thường gợi về một hình ảnh cô đơn và tâm trạng. Chúng ta không biết họ đang nghĩ gì, nhưng cái toát ra từ không gian đó chính là những ánh nhìn sâu thẳm vào tâm hồn, vào những đau thương và nhung nhớ…

Hôm nay, để thấy rõ hơn phần nào về hình ảnh của người cô đơn ngồi một mình bên tách cà phê, xin gửi tới mọi người chùm thơ về cà phê rất hay và ngập tràn tâm trạng. Đây là chùm thơ nói về nỗi suy tư của những người thường uống cà phê đắng một mình. Trong nhịp sống hiện đại ồn ào và hối hả, ăn vội, uống vội, cái gì cũng vội, ngay cả cà phê cũng có cà phê hòa tan, vậy thì tại sao họ lại phải dành ra một khoảng trong ngày để thả hồn vào từng giọt đắng ấy? Nó có điều gì quyến rũ tới vậy? Để hiểu hơn về điều đó, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức những bài thơ về cà phê hay nhất sau đây. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những bài thơ cafe một mình này. Chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những vần thơ về tách cà phê rất hay và chất chứa đầy cảm xúc!

1, Giọt Cafe Tháng Sáu

Giọt cà phê tháng sáu

Tô đậm chút môi son

Để em còn che giấu

Nỗi khao khát mỏi mòn.

Có hạt đường trong mắt

Lăn vào đáy ly tan

Pha buồn cùng nhan sắc

Hương môi quen nồng nàn.

Tách cà phê đã cạn

Tôi còn biết đắng môi

Có khuấy thêm giọt lệ

Thì buồn cũng vậy thôi!

Mưa sụt sùi tháng sáu

Quán xá mù phố xưa

Mùa đông không chỗ dựa

Một bóng người đong đưa.

Em tựa như huyền thoại

Tôi uống cạn trăm năm

Giọt cà phê pha đậm

Chảy qua đời biệt tăm…

(Hư Vô)

2, Chớm Thu Nghe Gió Chiều Đông

Biết là chẳng hẹn hò chi

Xem thêm:  Cô và mẹ - Trần Quốc Toàn

Cà phê cạn đáy sao đi chưa đành?

Góc trời phía ấy vẫn xanh

Vạt mây ngày cũ mỏng manh phương nào?

gió lá lao xao

Mùa Thu vừa đến bên rào hát ca

Đâu đây thoang thoảng hương hoa

Ngỡ như hương ấy từ xa xưa còn

Không chờ đợi, sao mỏi mòn

Không thương nhớ, sao héo hon cõi lòng?

Chớm Thu nghe gió chiều Đông

Giữa bao thiên hạ lại không có người

Nhớ xưa được một nụ cười

Đem chia phân nửa cho tươi mắt buồn

Cà phê nhỏ giọt sầu buông

Sẻ san vị đắng giữ hồng

tôi chỉ với tôi

Cảnh cũ còn đó đâu rồi người xưa?

Cái duyên ngày ấy đón đưa

Mong sao chẳng ngại nắng mưa người về

(Trinhcamle)

3, Cà Phê

Gió hoang lang thang. Chiều

Ẩn mình trong cỏ rối

Trống vắng một trời yêu

Tiễn ngày qua rất vội

Tách cà phê uống dở

Ướt vệt màu thuỷ tinh

Hằn lên trang thư trắng

Khiến lời thương giật mình

Có ai đang lặng thinh

Mắt đẫm theo màu lá

Tách cà phê biết hờn

Ngậm một chiều bóng ngả

Quán quen thành quán lạ

Không ai nhận ra mình

Cúi mặt mời cỏ đắng

Cạn một thời nữ sinh

Năm xưa em tóc ngắn

Thích cà phê không đường

Năm nay em thắt bím

Sao tách mời vẫn suông?

(Nguyễn Thúy Quỳnh)

4, Cà Phê Một Mình

Một mình ly đắng cà phê

Quanh ta bóng dáng em về thênh thang

Từng giọt buồn xuống mênh mang

Ngoài kia gió buốt ngỡ ngàng phố mưa

Quán hẹn gợi nhớ mùa xưa

Quay lưng bóng dáng em vừa chợt qua

Áo ai bay giữa hồn ta

Chiều mênh mông tím nhạt nhòa dư hương

Biển dào dạt chút vấn vương

Lặng im trong nỗi vô thường nhớ nhau

Nhiều khi lòng thấy chợt đau

Từng cơn sóng vỗ… nát nhàu buồng tim…

(Khiếu Long)

5, Cà Phê Buồn

Một mình bên cốc cà phê

Một mình nhấm nháp lời thề đã phai

Cà phê tí tách

Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào

Ngoài trời đổ trận mưa rào

Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây

Xót xa ôm một khối cay

Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời

Thì thôi hãy cứ khóc cười

Thì thôi ta hãy như người chưa quen

Nếu gặp xin đừng gọi tên

Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn

(Trương Nam Chi)

6, Cà Phê Mưa

Mưa từng giọt nhỏ buồn rơi

Giăng màn trắng xoá ngang trời nhớ thương

Hạt về từ cõi vô thường

Vào đêm khắc khoải cho vương vấn tình

Mưa về khuấy lọc giọt phin

Tách nâu sánh đọng bóng hình người yêu

Cà phê nhớ biết bao nhiêu

Quán xưa hò hẹn những chiều bên nhau

Mưa khua vòng đáy cốc sầu

Mình em lặng lẽ đẫm châu đôi dòng

Hòa tan nỗi nhớ chờ mong

Giọt thương vỡ lịm đắng lòng

(Tiểu Vũ Vi)

7, Cà Phê Paris

Đưa nhau vào quán vắng

Hai tách cà phê đen

Xem thêm:  Chùm thơ Valentine 14/2, thơ ngày lễ tình nhân lãng mạn nhất

Paris đầy

Anh nhìn anh, nhìn em

Tự nhiên sao mà nhớ

Một miếng phố Sàigòn

Giọt cà phê chậm nhỏ

Xuống ly đời em ngon

Quê hương mình giầu nắng

Tình ấm áp mặt trời

Người mộng xa muôn dặm

Mặc thời gian ngược xuôi

Ở đây buồn heo hút

Như hồn anh lưu vong

Cái cà phê nhấn nút

Nốc một hơi là xong

Xích gần nhau quán vắng

Paris cà phê đen

Tuyết rơi trên chất đắng

Tan trong nỗi ưu phiền

Xích gần nhau chút nữa

Paris cà phê đen

Ta nhìn ta bỡ ngỡ

Anh và em chưa quen

(Duyên Anh)

8, Bên Quán Cà Phê

Cà phê vô tận mưa nguồn

Thành thân vô lượng vui buồn gọi nhau

Em đi ngõ trước vườn sau

Chào Xuân đâu biết niềm đau mưa nguồn

Niềm vui bất tuyệt cứ tuôn

Xuân xanh bát ngát rẩy run phập phồng

Sát-na hiện tại phiêu bồng

Này băng tuyết nở muôn hồng tương lai

Cà phê nhớ buổi hôm nay

Chén trà xin hẹn ngày rày năm sau

Ông từ vĩnh biệt tiêu tao

Buồn vui vô tận chiêm bao chập chờn…

(Bùi Giáng)

9, Chuyện Một Đêm

Một đêm quán bụi mưa rơi

Tách cà phê ấm ta ngồi bên nhau

Câu thơ tôi viết ngọt ngào

Bờ môi em chén rượu đào ngất ngây

Một đêm quán bụi mưa bay

Tách cà phê ấm vòng tay gọi mời

Giọt tình trong mắt buông lơi

Hồn tôi hòa với đất trời mênh mông

Một đêm quán bụi mưa phong

Tách cà phê đắng cho lòng đớn đau

Câu thơ xưa đã nhạt màu

Giọt buồn rơi giữa đêm sâu vỡ òa

Một đêm quán bụi mưa nhòa

Còn tôi ngồi với câu thơ lạc loài

Hững hờ ngắm cánh hoa trôi

Tách cà phê đắng quậy hoài chưa tan…

(Hàn Phong)

10, Đêm Cafe

Đêm nay ngồi ngắm trăng suông

Ly cà phê thấm nỗi buồn vào tim

Quán xưa phong cảnh hữu tình

Không em trăng cũng trốn mình vào mây

Rì rào thu chớm heo may

Quán khuya vắng khách lạnh gầy cô liêu

Trăng tà bóng ngã liêu xiêu

Lòng càng nhung nhớ những chiều bên em

Nhớ ánh mắt, nhớ môi mềm

Nhớ ngày tâm sự nhớ đêm hẹn thề

Nhớ chiều chung bước triển đê

Mắt trao tình gởi đi về có nhau

Ước chi có phép nhiệm màu

Đêm nay ta được ngã đầu vào em…

(Hong Linh)

11, Cà Phê Đắng

Sao cứ mời em một cốc cà phê đắng?

Những bông hồng tháng chín vẫn còn nguyên

Gió tháng ba bay từ bài thơ cũ

Kỷ niệm nào ai còn nhớ, ai quên?

Người không gặp mà sao mùa cứ nhắc

Gió xưa đâu bay nữa để nuông chiều

Nắng vỡ nợ trên những hàng cây biếc

Bước chân về từ lối rất cô liêu…

Chiều em bỗng quen cà phê vị đắng

(Chẳng còn anh đây nữa để thêm đường)

Thôi bỏ hết những ngọt ngào mời mọc

Gọi riêng mình một cốc đen xuông.

(Muối Mặn Gừng Cay)

12, Bên Ly Cà Phê Đắng

Bên ly cà phê đắng

Xem thêm:  Một người - Phan Văn Trị

Ngồi suy ngẫm sự đời

Biển bao nhiêu vị mặn

Chảy tràn lên mắt môi

Bên ly cà phê đắng

Sóng sánh một bóng hình

Đã lâu rồi xa vắng

Chốn mờ mịt vô minh

Bên ly cà phê đắng

Tiếng gõ nhịp lanh canh

Tưởng chừng nghe văng vẳng

Giọng ai đang dỗ dành

Hồn chơ vơ lạc lõng

Ly cà phê giữa chiều

Nỗi buồn như đánh võng

Vấp sợi vàng liêu xiêu…

(Đỗ Mỹ Loan)

13, Cà Phê Bên Cát Trắng

Lòng trải lòng mênh mang

Theo trập trùng biển lặng

Sóng bạc đầu còn mặn

Vẫn ôm bờ lao xao

quá ngọt ngào

Hòa vào từng giọt đắng

Cà phê bên cát trắng

Biển tâm sự với lòng

Xóa rét mướt ngày đông

Quên lạnh lùng bão tuyết

Không một câu từ biệt

Sao nghe lời thứ tha?

Thời gian sẽ phai nhòa

Dấu hộ đời tơ rối

Ta đâu còn hờn dỗi

Khi chiều về ngang vai

Nhớ xưa tóc ai dài

Tung trong chiều gió lộng

Ta bây giờ với sóng

Cùng mộng về khơi xa

(Trinhcamle)

14, Café Đá, Café Sữa

Từng giọt đắng nhẹ nhàng rơi xuống

Từng giọt tình cuồn cuộn dâng lên

Ngồi trong quán nhỏ không tên

Lắng nghe yêu dấu đến bên cuộc đời

Cà phê đá đắng không anh hỡi

Không em ơi! Vì bởi em bên

Vị nồng không thể dặt tên

Đắng trên đầu lưỡi ngọt trên tâm hồn

Pha thêm sữa như hôn môi đỏ

Như giọt tình đang nhỏ vào tim

Nhẹ nhàng hôn lấy môi mềm

Ngọt trên đầu lưỡi mát thêm tâm hồn

Cà phê đá đậm đà không đắng

Cà phê sữa sâu lắng tình ta

Mong chờ hạnh phúc không xa

Cà phê, sữa, đá một nhà yên vui!

(Nguyễn Thanh Diệp)

15, Cà Phê Đắng Và Mưa

Khuấy một vòng, ngỡ đường đã hòa tan

Nhấp một ngụm vị đắng tràn ký ức

Giọt cà phê làm nhói đau lồng ngực

Tựa vết mực loang trên giấy trắng tình đầu

Khuấy một vòng, ngỡ đời đã quên sầu

Nhấp một ngụm lại nghe cay khóe mắt

Niềm đau kia bỗng hiện lên rất thật

Theo từng giọt tí tách cà phê…

Khuấy một vòng, ngỡ người đã quay về

Nhấp một ngụm lại não nề lòng nhớ

Hình bóng người đã hòa vào

Một nhịp sầu là một vết tim đau

Khuấy một vòng, nhìn mặt nước chênh chao

Bão trong lòng biết khi nào ngưng thổi

Cơn mưa ơi đừng về ngang quá vội

Ướt lòng người, thêm đắng cả chiều mưa…

(Timbuondoncoi)

Note: Những câu nói hay và ý nghĩa về cà phê!

Và vừa rồi là những bài thơ về cà phê và thơ về hình ảnh những người cô đơn ngồi một mình bên tách cafe rất hay mà tôi muốn gửi đến các bạn. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những vần thơ hay về cà phê này. Còn rất nhiều những bài thơ, chùm thơ về cafe rất hay và tâm trạng khác trong những chuyên mục thơ của blog, hãy tự mình khám phá thêm những chùm thơ về cà phê cô đơn một mình hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …