Home / Chùm thơ chọn lọc / Mưa Thuận Thành – Tập thơ vang danh được yêu thích nhất của Hoàng Cầm

Mưa Thuận Thành – Tập thơ vang danh được yêu thích nhất của Hoàng Cầm

Mưa Thuận Thành – Tập thơ vang danh được yêu thích nhất của Hoàng Cầm

được ví như một con chim vàng anh của xứ Kinh Bắc với một lối thơ tha thiết, nồng ấm về quê hương và những nỗi sầu đời nhân thế. Ông có nhiều trang thơ nổi tiếng nhưng chắc chắn chúng ta phải kể đến tập thơ Mưa Thuận Thành đầy được độc giả đánh giá cao. Hoàng Cầm đã xây dựng được cho mình một lối đi riêng được nhiều nhà thơ khác ngưỡng mộ. Đừng chần chờ gì nữa mà ngay bây giờ mình cùng nhau điểm danh những thi phẩm quý giá của nhà thơ nhe

Ánh đèn

Sương đêm

Nhiều chớp mắt vô tình

Sợi cỏ phương nào ơi

Đừng soãi tóc đứng nghiêng bờ cách trở

Làm gió vương mây gợn kín bưng trời

Mắt úa nắng đừng lẻ loi rạn vỡ

Về mắt anh thành chan chứa mưa rơi

Thương em từ hàng mi ngậm ngùi hé mở

Hồi chuông rung chiều khép lả

Thương em từ nếp áo băn khoăn đi về gõ cửa

Một căn phòng đầy tiếng lặng lời thinh

Đường anh đến tìm em tre rấp ngõ

Rừng cỏ may khâu chật áo se tơ

Vì duyên phận im lìm gài chặt cửa

Đành cỏ may giàn trấu cắn khắp thân hờ

Nẻo em lại tìm anh rừng lá dứa

Gai châm thương bằng mấy cỏ may yêu

Khi rớm máu tường vi

Làn da tê lệ ứa

Nhổ gai ngầm thẩm thấu giọt nâng niu

Anh đâu biết buồn vui nào chỉ dẫn

Tìm giọt sương lỡ hẹn mấy bình minh

Vạch tia chớp đêm mù đi lận đận

Xót xa em nhiều chớp mắt hóa vô tình.

Bâng khuâng

Lần thứ nhất gặp nói

Chỉ xin làm em gái của anh

Lần thứ hai gặp em anh nói

Muốn xin em làm vợ của anh

Lần trước, anh cười chẳng nói

Lần sau, em cười quay đi.

Hôm nay

Họ xa nhau từ lâu

Còn lại tiếng mưa ngâu

Gõ nhịp giọt gianh thềm đêm vắng

Và một dòng thơ

Trang trải nợ ban đầu.

Bênh

Người mỉa em đờ… ấy đấy ru?

Cười toe nói toét toạc sương mù

Tàn canh đứng…

Rạng đông vừa lọt

Cửa khép hờ toang hoác gió thu

Thì vâng!… em xin đừng lặng thinh

Da hồng tóc óng mỏng đường sinh

Đào nhung cánh lụa kiềng soi nắng

Gió cấp ba thổi méo thân hình

Bừng cơn sốt đến giường nan lệch

Trăng nửa mùa thay gió đỏ tơi

Phong thấp em tìm đâu thuốc chữa

Vào tim dao khía bịa ra cười

Từ đó môi em đuôi ớt ngậm

Hai gò tịch mịch má hồng ngâm

Mua son đắt rẻ tùy phiên chợ

Phấn mốc nhồi quanh ngọc chuốt thầm

Cột đèn phố Zét hẹn duyên Tê

Lại cuối vườn Thờ ngóng dáng Bê

Ngày ve đêm vãn mười cơn gió

Mười cái ô trần nghiêng ngửa mê

Lĩnh tía hoa thâm kín sự đời

Thèm vui xao động phố phường ơi

Chiều em chưa nhắp bia bèo bọt

Ai đã nhờn đưa mắt thịt ôi

Lũ lượt ngày đi xám lạnh dần

Mùa nào đất lạ cũng thanh tân

Em run ngực lép tê chân bước

Đi quá đông già chẳng thấy xuân

Ấy đấy là em. ấy thế oan

Trở về quê quạnh lánh mây tàn

Đàn treo chéo mộng dây dơ dáng

Cố nảy tình tang mấy phím hoang

Thôi em xin tắt cơn cười nghẹn

Nỗi nhục ngồi cao hơn nỗi đau

Em cậy người thơ vườn ổi cũ

Gửi bùa mê lịm lúc say nhau.

Chùa Hương

I.

Em trẩy chùa Hương phía Giải oan

Mắt nghiêm màu Phật chật đò ngang

Phải cô công chúa con vua Lí

Khép áo kinh kì mấy cửa hang?

Đã hẳn đi tìm mây ngũ sắc

Trập trùng đá động biếc thời gian

Gót chân hết lạnh đường tiên cảnh

Bỗng lạc vào đâu buốt ngực tràn?

Chuông sớm có nghiêng về mộng cũ

Nhường em vướng tóc sợi mây xa?

Bàn tay chắp cánh chừng nguôi nhớ

Sao buộc làn hương thoảng lướt qua?

Em ngủ về đâu chùa Cửa Võng

Bến Trong bến Đục bến nào xa?

Với ai em nói đêm mê ấy

Sao tiếng đau em động khói nhoà?

II.

Anh trẩy chùa Hương phía xót thương

Bến Trong bến Đục nửa chia đường

Thiên Trù chợt lắng chuông buông tím

Bỗng gặp em nằm đắp khói sương

Em hỏi sao anh cứ đến tìm?

Thuyền nào đưa lối chật khoang tim?

Nhưng anh nín lặng dìu em bước

Lên hết bầu xuân tiếng mõ chìm

Anh hái mơ chùa cả chín xanh

Chua bừng men nhớ đắng đôi cành

Nhân gian là thế sao thành mộng?

Ngơ ngác chùa Trong em vắng anh

Anh giải oan em chẳng hết oan

Suối khuya cắt xé tiếng kêu than

Hỏi em xứ Phật nào ?

Em gượng cười soi bóng đá vàng.

III.

Nửa đêm mùng bảy lặn trăng non

Anh hẹn em về cõi sáng hơn

Cầm tay em lạnh đưa đi mãi

Mê mải rừng mai thấp thoáng hương

Ôm em đỉnh núi sao buông thấp

Hai ngực hoà tan một tiếng chuông

……

Tỉnh ra đắng chát tràn môi cháy

Em đâu rồi?

Vãn hội chùa Hương.

Xem thêm:  Tuyển chọn những bài thơ Khổng Tử đặc sắc nhất phần 4

Chuyện cô đơn

Vu quy bừng xóm trống trơn

Mối vách mách nhiều chuyện ấy

Nàng dâu nhện múa chập chờn

Lật sấp mặn nồng gối nguội

Động phòng cưỡng gió ôm hôn

Rủ mưa lồng chăn lẻ chiếc

Đắp kín đồi khe nhớ tiếc

Phập phồng bóng động nguồn cơn

Nàng mây cầm mảnh trăng liềm

Cắt rốn nỗi buồn mới đẻ

Sinh đôi… Bế chị bồng em

Xin cúi mình nghe cơn giông dự báo

Sấm động tơ trời vương mắt long lanh

Nửa mảnh mây hờ

Sã cánh tìm xanh

Thành lứa đôi rồi

Âu yếm rất em anh

Dáng thơ

Thuở ấy Chị chưa về thơ Anh

Áo tơ dính chặt bó khuôn hình

Đến khi xé lụa bừng da thịt

Ngửa mặt phù du khép gió xanh

Rung suốt dây si nhịp quá mê

Nghe nghìn trượt ghềnh V

Lung liêng hồn liệng quỳ khe núi

Van suối trần tâm khép nép về.

Anh đứng đây là đâu

Anh đứng đây là đâu

Em cười như lá mỏng

Khép cửa vào chiêm bao

Anh đứng đây từ đâu

Em nói như gió nghẹn

Chiều nghiêng mây Thị Mầu

Anh đứng đây về đâu

Em nhìn như mưa trắng

Năm năm bay ngang đầu

Anh đứng đây vì đâu

Đi bên em

Hỡi em khua guốc ưu phiền

Chìm trong mặt đá nét hiền dáng quê

Trăng đêm qua chẳng nhớ về

Áo mong manh cởi chiều mê mải sầu

Em đi chân lạnh từ đâu

Chắt chiu quấn lụa càng đau ruột tằm

Nhớ em gió nhẹ nhàng thăm

Em đau sao ruỗi dáng nằm nhẩn nha

Tiếng cười hay tiếng xót xa

Tiếng yêu hay tiếng khóc òa vì thương

Em chia khế ớt tẩm đường

Môi tê hé gọi mười phương ngọt ngào

Hàng mi em rớt ánh sao

Em đi chân đất khuất vào cõi anh.

Gọi đôi

Cùng Em ngửa mặt lên xanh

Lá thông kim tỏa đôi mình ươm gai

Tê tê ngực nở bồi hồi

Gió thơm tóc cuốn nắng cười Em chi

Dưới kia sông chẳng quay đi

Mười hai tuổi cũ biết gì Chị ơi

Một con bướm lửa đậu môi

Hai nhành hoa lửa chia đôi tay cầm

Ba tầng mây lửa trầm ngâm

Bốn con chim lửa đậu nhầm cỏ hoang

Trời quê Em vẫn thênh thang

Chiều mê bến lịm bàng hoàng chớp đông.

Em cầm lấy cõi mưa nhung

Miên mang tơ óng xuôi vùng khe sâu

Em ngồi đâu Chị đứng đâu

Bỗng dưng hai đứa hai đầu hư không

Em cầm được cõi mưa nhung

Mờ chênh gối Chị đôi dòng

Em chìm chưa? Chị nổi chưa?

Bỗng dưng hai đứa hai bờ tháng năm

Đêm qua hỏi có trăng rằm

Đêm nay ai biết nơi rằm trăng thu

Em mê ru Chị mộng du

Đêm qua tàn lại thêm ngờ đêm mai

Áp môi bỏng cõi mưa dài

Khát thêm từng trận khát hoài tuổi xưa

Em về chưa? Chị đến chưa?

Bỗng dưng hai đứa khóc mờ đêm trăng

Chị đây có phải Em chăng

Em đâu có thật Em rằng Chị không

Xiết tay kết một vô cùng

Lơi tay lại vẫn đôi dòng lửng lơ

Song song có gặp bao giờ

Hai dòng lệ chảy, hai bờ sông trôi

Mưa nhung áp má bồi hồi

Nghe khô từng sợi mưa dài lặng im

Em không nổi, Chị không chìm

Chị tung gió tím, Em tìm sang xuân

Nằm trong mắt bão tuyệt trần

Mưa nhung tung cánh trắng ngần…

Em bay…

Khấn hương hồn con gái

Con đi xa về phía ấy

Bao năm già trước tuổi

Một đồi thông

Dòng chữ cuối:

Yên Kỳ

Đứa con trai cứ thoai thoai

Cười nói

Bên lề đường

Đánh bi

Hòn bi ve lia tia máu rọi

Cứ thẳng đường lăn đi

Nó đá bóng

Hình như bong bóng xà phòng

Cọng rơm khô tung quả cầu nhiễu sắc

Cười ngoan không

Mà khóc có hư không

Con đi xa về gần

Trang đời khô nước mắt

Quê Tản Đà

Người bán than khóc hão Chiêu Quân

Cỏ viết chữ ngút trang âm

Khó đọc

Tà áo hương mê

Xua con đi nhanh

Đi nhanh đầu ghềnh

Đi nhanh cánh bướm

Con về ngày giỗ bày cỗ trăng rằm

Đứa chồng thì xóa hết nơi vợ nằm

Đứa con thì quên nơi mẹ giặt chiếu

Ở Yên Kỳ sao con vẫn thiếu

Một nơi nằm yên

Mấy kỳ nguôi quên

(Khấn hương hồn con gái Bùi Hoàng Yến)

Một phương

Bao năm và mấy phương

Cứ thương thầm nhớ vụng

Gió thốc bao dặm đường

Sao em còn chập chững

Theo mây chiều lững thững

Lũy tre gầy nhuốm sương.

Mấy phương và bao năm

Sợi tóc đã sa sầm

Nét gầy lây nét trắng

Đã mấy bùi mấy đắng

Sao em còn đăm đăm

Trên trang tình phẳng lặng

Nói những gì biệt tăm

Vẽ bóng gì đi vắng

Trên bức tường không câm.

Tóc li thân sao Hôm

Mắt cưới tròn sao Mai

Sao em không thở dài

Khi khăn vuông buông lạnh

Những đêm dài trĩu vai

Nến khuya loang vũng máu

Vùi chuông giờ mười hai

Chỉ một phương trăng rằm

Biết em đang gọi thầm

Khi sao Mai rực sáng

Anh biết đường sang thăm

Chỉ một phương một lòng

Vỗ yen nguôi

Miệng em cười lấp ló

Trong ửng hồng bên sông.

Xem thêm:  Những bài thơ ngắn hay về tình anh em cảm động nhất

Mưa chiều nắng chếch

Mưa chiều nắng chếch

Tình nuột bến son

Hẳn còn vướng tội

Tóc cước măng non

Bi bô bé con

Thay màu nóng lạnh

Thức ngủ hao mòn

Ngày xanh tuổi trắng

Tâm sáng mắt lòa

Nhìn kim đáy giếng

Ngón tay chạm hờ

Sợi cỏ đau điếng

Khát em đầy miệng

Bập bồng phun mưa

Quên đi nỗi mình

(nói vô lý vậy)

Còn duyên gặp tình

Hết duyên chống gậy

Nẻo về hư linh

Mưa chiều nắng chếch

Về phía không em

Tội tình đi chệch

Về phía trăng lên

Chân mây xô lệch

Những mùa không tên

Ngày giỗ

Nhớ em từ một đường khâu

Hai năm vai áo toạc đau xé lòng

Nhớ em từ miếng cơm không

Hai năm bát mẻ đũa còng chia nhau

Em ở đâu? Tôi ở đâu?

Hai năm cỏ bén rễ sâu trên mồ

Đi thăm bụi đất

Giun kêu thăm thẳm cứ ngờ tiếng em

Về đâu tiếng nói em hiền

Thảo thơm biền biệt điệu kèn hư vô

Tôi còn sống gửi ở nhờ

Cõi thơ có phút nào ngơ tội tình

Nghiệp oan từ thuở sơ sinh

Gọi nguồn dương chảy đến mình biển âm

Em đi một loáng trăm năm

Nơi đâu em ngủ tôi nằm lênh đênh

Đầu nghiêng gối nặng tay mình

Chợt rung mắc áo dáng hình cheo leo

Về khuya mê bóng bóng theo

Nhìn chênh thế kỉ bóng vèo qua mi.

Ngẩn ngơ

1.

Đêm phương Bắc khi sao hôm nhẹ khóc

Hương tím em về đậu giữa trang thơ

Thả cô đơn gió xanh lùa mái tóc

Dìu em đi từng bước ấm sương mờ

Ngày em ngủ bến mi anh nắng đọng

Chiều em đi không quá một vòng tay

Tối em về gió ru em vỗ sóng

Trên ngực tròn hương tím thức đêm say

2.

Bỗng giã biệt. Em không buồn khóc nữa

Trời phương Nam hối hả trận mê cười

Đài hương tím bỗng uốn hình nở rộ

Những bông gì chao chát rụng lung lơi

Anh gió xanh tìm em đâu – Sợi tóc

Đã sang mùa… Biền biệt những chiều mưa

Trong náo động đô thành ta gạn lọc

Tiếng trong ngần suối Bắc gọi em xưa

3.

Nhiều nửa đêm chợt bồng bềnh giọng hát

Thoảng đài hoa tím đậu mắt treo ghềnh

Ta bật dậy và lạ lùng kinh ngạc

Ô hoa vàng! Quay úp mặt buồn tênh

Em thay tím vì phương Nam lửa đỏ

Chiều nơi đây không lặn cõi sương lam

Hay bởi hồn xanh vụng về tuổi nhỏ

Để sắc vàng choáng ngợp cả nhân gian

4.

Em không nói. Chiều nay không bóng tím

Tiếng xe đời thét gọi mưa sa

Gió nguyên hình. Đêm mê gì ngất lịm

Trăng Tây Hồ sao tuyệt mù xa

Em không đến. Thế là anh đã ngủ

Ngậm hình em lá ngọt tím môi chì

Em xa quá. Anh càng xa nữa

Cười ngây qua phố ngợ ngàng đi.

Tìm

Ngày tôi mới biết em

Em đã già trước tuổi

Những loài hoa nở đêm

Thường biết chờ biết đợi

Ngày tôi chợt biết tin

Em lấy chồng lần cuối

Lan hương đêm biết gọi

Những người tình xa nhau

Cứ tìm rồi sẽ tới

Mai sau… rồi mai sau…

Biết tìm em ở đâu

Trong chiều dâng vời vợi

Ai biết chờ biết đợi

Bằng nắng pha cạn màu

Em đi thì đến đâu

Gặp gió nào cũng hỏi

Chuyện mở đầu

Em lấy chồng lần cuối

Em đi thì đến đâu

Phòng khuya nào le lói

Mở khuôn trăng hồng hào

Khép cánh màn xanh xao

Biết tìm em ở đâu

Lan hương đêm cứ gọi

Những người thương thương nhau.

Trước sau

Năm ấy mẹ qua đời

Tết đến nhà ứa lạnh

Khói Văn Điển chơi vơi

Thức đầu giường đêm quạnh

Nhớ mẹ anh nằm khóc

Em xa bẵng tiếng cười

Đuổi xuân đi xoã tóc

Lược bỏ gương mồ côi

Năm sau anh cưới vợ

Năm nữa em lấy chồng

Tết đến nhà chật chỗ

Xuân rủ hương nằm chung

Mỗi năm thêm một thoáng

Anh sinh gái đầu lòng

Rồi tháng nào cuối đông

Em lo chăm nằm cữ

Bé má hồng bụ sữa

Bé mắt đen tròn thơ

Lược về xuôi tóc lụa

Lưng thon hình xuân xưa

Anh xoa tóc con gái

Hương ấm lùa kẽ tay

Em bồng bế con trai

Trĩu thơm mùa bưởi ngọt

Chợt ngước lên ban thờ

Ảnh mẹ nghiêm hương khói

Một lá vàng chẳng nói

Nghìn chồi xuân không lời

Xem thêm:  Có em - Trung Kiên

Từ nguồn đến biển

Sau chuyến đi xa lần thứ nhất

Anh về

Hỏi em sao còn búp nõn

Miệng cười dạy bé nằm mê?

Nhìn mắt anh ao mưa nhòe nắng

Em nói:

Vì em mới biết yêu anh

Sau chuyến đi xa lần thứ ba

Anh về

Hỏi sao em phơi phới rừng sơ sanh

Mắt trong lòng sáng,

rạng đông quê?

Nhìn nếp nhăn vầng trán anh

ngang tầm bão biển

Em nói:

Vì em chỉ biết có anh

Sau chuyến đi xa lần thứ chín

Anh về

Sao tơ tình em càng óng mịn

Môi thơm mận tía vườn quê?

Nghe tóc anh xào xạc lũy tre mờ khói tím

Em nói:

Vì anh ơi mình đã biết xót thương mình.

Vợ liệt sĩ

Anh ơi

Đường quê mình dăng hương tám đỏ

Khép ổ rơm mùa dăng tóc tám xoan

Em quây sân vuông cót tròn nếp quýt

Em nung gạch già thuyền ngả bến than

Giáp hạt tháng ba em bưng rế lớn

Nồi mùa em dâng mật sớm khoai vùi

Hun hút ngõ xanh lộng mùi bắp nướng

Bếp vẫn hồng than cời khúc sắn lùi

Hàm răng nuột nà xít xa tiếng mía

Vú xuân đường phèn căng bưởi Nga My

Môi hè thạch non hé dưa hấu tía

Cốm sen cuối cành gói lá đài bi

Tàu cọ em che đàn gà mới nở

Em vực bê vàng lửng dáng chiều xanh

Đắp con đê quai sóng soài đất đỏ

Trận mưa vừa rồi không rụng hoa chanh

Năng suất tháng mười năng suất tháng năm

Trang báo ước ao ngạt ngào gạo dự

Anh đi xa em mới biết nói thầm

Đường đê chợ Trằm sang mùa tu hú

Con én đầu hồi hôm qua nằm cữ

Én đực tha mồi chín quả linh lăng

Vỏ linh lăng tí tách chỗ em nằm

Em đếm từ mười… năm… lại thêm năm

Một tay em che ngọn đèn bạt gió

Một tay quấy nồi cám lợn kê vàng

Như đêm đêm tay kia ôm bé ngủ

Tay này thắp hương… dế thức quanh tường

Mai hửng nắng cởi áo con bò khoang

Nước sông máng mới về hẳn mát

Đồng lộng gió khối mây đen chưa tan

Em mê xem tia chớp xanh rạch nát

Anh ở đó chớp rọi hình cây thông

Em ở đây sông trong chiêm ra đòng

Từ ngày anh đi chồng em đã mất

Em chỉ còn anh trời quê mênh mông

Lũ lụt qua rồi mắt em vẫn trong

Vụ gặt vừa xong má em thêm hồng

Gió bấc về rồi anh có về không

Ngõ nối mưa liền ướt áo anh không?

Xa…

Khóc L.H.Y.

I.

Nắng động bên giường lay tỉnh giấc

Lại rơi vào quạnh quẽ đêm qua

Đâu như mắt chợp mê gì vậy

Xa rồi… hôm qua… em đã xa

Mạng nhện lung lưa bên cửa sổ

Chim gì lảnh lót dãy tường rêu

Bấy nhiêu lá úa rơi ngơ ngác

Đo một giờ em xa bao nhiêu

Sợi tóc ngủ lâu màu gối lạnh

Nửa đêm qua thoi thóp cựa mình

Cõi đời loáng thoáng em về đấy

Tóc quấn vờn quanh kiếp ảo sinh

Thế nghĩa là em thực hóa mơ

Tưởng như em chẳng sống bao giờ

Em đâu? Ai xé hồn muôn mảnh

Tiếng mối tường bên xé tiếng mưa.

II.

Em đi rồi bỏ lại ngày đêm

Anh vỗ niết bàn ran đất lạnh

Là em nằm đấy – chết dài thêm

Em đi rồi để lại hương hoa

Nặng ngang đá tảng đè giun dế

Bồng tóc em vương bốn góc nhà

Em đi rồi để lại hư vô

Chiếc lá tre khô bềnh mặt sóng

Là tìm anh gợn bén quanh mồ.

III.

Đêm đêm hương khói ngày không nói

Trang giấy vùng âm đắp ấm êm

Ai khấn gọi gì qua mộ chí

Trời sao nuốt nghẹn khối u mềm

Bong bóng xà phòng thuở bé chơi

Sắc màu rực rỡ phút buông lơi

Em đi vỡ vụn bao nhiêu nắng

Về cõi nào đây chắp kiếp người.

Xanh xưa

berceuse)

Gửi Ph. Q.

Thương em sóng cuốn mà quên

Dọc đê toàn ớt chỉ thiên tía hồng

Đôi ba năm khép một vòng

Vòng cay xé lưỡi mắt ròng tuổi mưa

Chợt nghe sông cạn bao giờ

Đắng cay đứng sững mấy bờ nhân duyên

Đáy bùn quẫy mạnh ngó sen

Hỡi ơi! Sông Sở sông Tiền đó chăng?

Sương mù đóng chắc giá băng

Vùi trong trắng… xóa vĩnh hằng thơ ngây

Để em đau nỗi riêng này

Chỉ thiên cứ mọc ngón tay nguyện thề!

Thôi em! Cỏ mịn chân đê

Anh đưa em nhẹ gót về xanh xưa

Chỉ tay xuống đất làm mưa

Mát chân em khoả lững lờ nguồn xuân

Tan rồi hạt bụi ái ân

Vướng mi em một đôi lần… phải không?

Hoàng Cầm đã đưa vào thơ cả một thế giới Kinh Bắc với con người, cảnh vật và đời sống văn hóa vừa sống động, chân thực huyền diệu. Thế giới Kinh Bắc ấy đã làm nên thẩm mỹ cho thơ ông. Đọc thơ ông giúp ta thấm thía thế nào là bản sắc dân tộc mạnh mẽ. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Những bài thơ hay về hoa cúc họa mi

Hoa cúc họa mi còn được gọi là hoa cúc dại hay là hoa cúc …