Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà Thơ Hoàng Hưng Cùng Những Tác Phẩm Dịch Nổi Tiếng Phần 2

Nhà Thơ Hoàng Hưng Cùng Những Tác Phẩm Dịch Nổi Tiếng Phần 2

Nhà Thơ Hoàng Hưng Cùng Những Tác Phẩm Dịch Nổi Tiếng Phần 2

Hoàng Hưng là một nhà thơ nổi tiếng với ngòi bút tinh tế và tài hoa. Ông luôn khát khao và nhiệt huyết với đam mê nghệ thuật của mình. Chính vì thế mà ông cống hiến một phần không nhỏ cho sự nghiệp văn học nước nhà. Những bài thơ của ông được nhiều thế hệ bạn đọc yêu mến

Tiếp bài viết trước, Thuvientho.com sẽ dành tặng bạn những bài thơ dịch đặc sắc và hấp dẫn. Hãy đón xem nhé!

Anh nghĩ đến em

Je pense à toi mon Lou ton cœur est ma caserne

Mes sens sont tes chevaux ton souvenir est ma luzerne

Le ciel est plein ce soir de sabres d’éperons

Les canonniers s’en vont dans l’ombre lourds et prompts

Mais près de toi je vois sans cesse ton image

Ta bouche est la blessure ardente du courage

Nos fanfares éclatent dans la nuit comme ta voix

Quand je suis à cheval tu trottes près de moi

Nos 75 sont gracieux comme ton corps

Et tes cheveux sont fauves comme le feu d’un obus

qui éclate au nord

Je t’aime tes mains et mes souvenirs

Font sonner à toute heure une heureuse fanfare

Des soleils tour à tour se prennent à hennir

Nous sommes les bat-flanc sur qui ruent les étoiles

Bản Dịch

Anh nghĩ đến em Lou ơi tim em là trại lính của anh

Các giác quan của anh là bầy ngựa của em kỷ niệm em là ngọn cỏ linh lăng của anh

Bầu trời chiều nay đầy kiếm và đinh thúc ngựa

Các pháo thủ ra đi trong bóng râm nặng nề và vội vã

Nhưng anh không ngừng trông thấy hình em bên mình

Miệng em là vết thương nóng rực của lòng dũng cảm

Hiệu kèn vỡ trong đêm như thể giọng em

Khi anh trên lưng ngựa em nước kiệu kề bên

Những khẩu 75 duyên dáng như thân thể em

Tóc em vàng hung như lửa đạn nổ

ngoài phương Bắc

em hai bàn tay em và kỷ niệm của anh

Lúc nào cũng gióng lên một điệu kèn hạnh phúc

Những vầng mặt trời lần lượt cất tiếng hý vang

Chúng mình là những ván ngăn chuồng mà bầy sao xô phải

Bài hát của người không được yêu

À Paul Léautaud

Et je chantais cette romance

En 1903 sans savoir

Que mon amour à la semblance

Du beau Phénix s’il meurt un soir

Le matin voit sa renaissance.

Un soir de demi-brume à Londres

Un voyou qui ressemblait à

Mon amour vint à ma rencontre

Et le regard qu’il me jeta

Me fit baisser les yeux de honte

Je suivis ce mauvais garçon

Qui sifflotait mains dans les poches

Nous semblions entre les maisons

Onde ouverte de la Mer Rouge

Lui les Hébreux moi Pharaon

Oue tombent ces vagues de briques

Si tu ne fus pas bien aimée

Je suis le souverain d’Égypte

Sa soeur-épouse son armée

Si tu n’es pas l’amour unique

Au tournant d’une rue brûlant

De tous les feux de ses façades

Plaies du brouillard sanguinolent

Où se lamentaient les façades

Une femme lui ressemblant

C’était son regard d’inhumaine

La cicatrice à son cou nu

Sortit saoule d’une taverne

Au moment où je reconnus

La fausseté de l’amour même

Lorsqu’il fut de retour enfin

Dans sa patrie le sage Ulysse

Son vieux chien de lui se souvint

Près d’un tapis de haute lisse

Sa femme attendait qu’il revînt

L’époux royal de Sacontale

Las de vaincre se réjouit

Quand il la retrouva plus pâle

D’attente et d’amour yeux pâlis

Caressant sa gazelle mâle

J’ai pensé à ces rois heureux

Lorsque le faux amour et celle

Dont je suis encore amoureux

Heurtant leurs ombres infidèles

Me rendirent si malheureux

Regrets sur quoi l’enfer se fonde

Qu’un ciel d’oubli s’ouvre à mes voeux

Pour son baiser les rois du monde

Seraient morts les pauvres fameux

Pour elle eussent vendu leur ombre

J’ai hiverné dans mon passé

Revienne le soleil de Pâques

Pour chauffer un coeur plus glacé

Que les quarante de Sébaste

Moins que ma vie martyrisés

Mon beau navire ô ma mémoire

Avons-nous assez navigué

Dans une onde mauvaise à boire

Avons-nous assez divagué

De la belle aube au triste soir

Adieu faux amour confondu

Avec la femme qui s’éloigne

Avec celle que j’ai perdue

L’année dernière en Allemagne

Et que je ne reverrai plus

Voie lactée ô soeur lumineuse

Des blancs ruisseaux de Chanaan

Et des corps blancs des amoureuses

Nageurs morts suivrons-nous d’ahan

Ton cours vers d’autres nébuleuses

Je me souviens d’une autre année

C’était l’aube d’un jour d’avril

J’ai chanté ma joie bien-aimée

Chanté l’amour à voix virile

Au moment d’amour de l’année

Bản Dịch

Gửi Paul Léautaud

Và tôi hát bản tình ca này

Vào năm 1903 mà không hay

Rằng tình tôi giống như chim phượng

Chết một chiều để sớm mai hồi sinh

Một chiều Luân Đôn hơi mù sương

Một tên vô lại giống người tôi thương

Đến gặp tôi và ánh mắt hắn

Nhìn tôi làm tôi xấu hổ cúi gằm

Tôi đi theo gã trai đểu ấy

Hắn huýt sáo hai tay đút túi

Hai người như ở giữa những ngôi nhà

Giống như nước Hồng Hải rẽ ra

Tôi vua Ai Cập hắn dân Do Thái

Sóng ngói kia hãy đổ xuống đi

Nếu em đã không được yêu mê

Tôi là chúa tể xứ Ai Cập

Là em gái kiêm vợ vua quân đội của vua

Nếu em không phải mối tình duy nhất

Đến chỗ ngoặt một con phố cháy

Rực lên đèn đóm các mặt nhà

Những vết thương của sương đỏ máu

Ở đó than van các mặt nhà

Một người đàn bà giống em bước ra

Đúng ánh mắt vô tình của em

Đúng vết sẹo trên chiếc cổ trần

Say khướt bước ra từ quán rượu

Vào lúc mà tôi chợt nhận chân

Sự giả dối của ngay tình ái

Chuyện ngày xưa người hiền Ulysse

Cuối cùng khi trở lại quê hương

Con chó già còn nhớ đến ông

Bên một tấm thảm dệt tinh xảo

Vợ ông ngồi đó ngóng trông chồng

Ngày ấy chàng phu quân vương giả

Chán chường chiến thắng bỗng

Khi nàng xanh xao quá

Cì chờ mong tái nhợt vì tình

Tay ve vuốt con linh dương đực

Tôi nghĩ đến các ông vua

Khi tình yêu giả dối và nàng

Người mà tôi vẫn còn mê đắm

Vấp phải bóng không thủy chung của họ

làm cho tôi bất hạnh quá chừng

Những nuối tiếc là móng nền địa ngục

Một trời quên lãng xin mở cho tôi

Vì cái hôn nàng vua chúa trên đời

Sẽ chết hết những uy danh tội nghiệp

Vì nàng bán hết bóng mình thôi

Tôi đã ngủ đông trong quá khứ mình

Để mặt trời Phục Sinh mau trở lại

Để sưởi ấm con tim tê tái

Còn hơn 40 kẻ tuẫn mình

Đời tôi chịu nhục hình gấp bội

Can tàu đẹp của ta ôi ký ức

Phải chăng mình chạy đủ quá rồi

Trong làn nước uống vào phát lợm

Phải chăng mình lang thang đủ rồi

Từ sớm tươi đẹp đến chiều buồn bã

Xin vĩnh biệt tình yêu giả dối

Đã nhập vào người đàn bà dần xa

Nhập vào nàng mà ta mất

Ở bên nước Đức năm vừa qua

Và ta sẽ không còn gặp lại

Ôi ngân hà người chị rực sáng

Của những dòng suối trắng Chanaan

Của thân thể những gái si tình

Những người chết đang bơi chúng mình hãy theo nhau gắng sức

Dòng chảy nàng tới các tinh vân…

Cá chép

Dans vos viviers, dans vos étangs,

Carpes, que vous vivez longtemps!

Est-ce que la mort vous oublie,

Poissons de la mélancolie.

Bản Dịch

Ở trong hồ trong ao

Chép mày sống lâu thiệt

Phải chăng là thần chết

Quên hết cá đa sầu?

Cầu Mirabeau

Sous le pont Mirabeau coule la Seine

Et nos amours

Faut-il qu’il m’en souvienne

La joie venait toujours après la peine

Vienne la nuit sonne l’heure

Les jours s’en vont je demeure

Les mains dans les mains restons face à face

Tandis que sous

Le pont de nos bras passe

Des éternels regards l’onde si lasse

Vienne la nuit sonne l’heure

Les jours s’en vont je demeure

L’amour s’en va comme cette eau courante

L’amour s’en va

Comme la vie est lente

Et comme l’Espérance est violente

Vienne la nuit sonne l’heure

Les jours s’en vont je demeure

Passent les jours et passent les semaines

Ni temps passé

Ni les amours reviennent

Sous le pont Mirabeau coule la Seine

Vienne la nuit sonne l’heure

Les jours s’en vont je demeure.

Bản Dịch

Dưới cầu Mirabeau trôi dòng Seine

Và tình ta nữa

Chẳng biết anh còn nên nhớ

Niềm vui lại đến sau nỗi ưu phiền

Đêm cứ về giờ cứ điểm

Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Tay trong tay mình cứ đối mặt nhau

Cánh tay mình làm cầu

Dưới cầu qua qua mãi

Làn nước chán chường vì ánh mắt thiên thu

Đêm cứ về giờ cứ điểm

Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Tình yêu ra đi như nước kia tuôn chảy

Tình yêu ra đi

Cuộc đời sao mà chậm rì

Hy vọng sao mà dữ dội

Đêm cứ về giờ cứ điểm

Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Ngày qua rồi lại tuần qua

Mà quá khứ

Và những cuộc tình không trở lại

Dưới cầu Mirabeau trôi mãi dòng Seine

Đêm cứ về giờ cứ điểm

Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Con bạch tuộc

Jetant son encre vers les cieux,

Suçant le sang de ce qu’il aime

Et le trouvant délicieux,

Ce monstre inhumain, c’est moi-même

Bản Dịch

Tung mực lên các tầng trời

Hút máu những vật yêu thích

Và thấy ngon lành

Quái vật bất nhân ấy chính là tôi

Con mèo

Je souhaite dans ma maison:

Une femme ayant sa raison,

Un chat passant parmi les livres,

Des amis en toute saison

Sans lesquels je ne peux pas vivre.

Bản Dịch

Cầu cho có được trong nhà

Một người đàn bà biết lẽ phải

Giữa đống sách một chú mèo đi qua

Bè bạn thì bốn mùa

Nếu không làm sao ta sống nổi

Con sâu

Le travail mène à la richesse.

Pauvres poètes, travaillons!

La chenille en peinant sans cesse

Devient le riche papillon.

Bản Dịch

Lao động đưa tới

Các nhà thơ tội nghiệp hãy lam làm!

Con sâu róm không ngừng vất vả

Trở thành chú bướm huy hoàng

Du khách

A Fernand Fleuret

Ouvrez-moi cette porte où je frappe en pleurant

La vie est variable aussi bien que l’Euripe

Tu regardais un banc de nuages descendre

Avec le paquebot orphelin vers les fièvres futures

Et de tous ces regrets de tous ces repentirs

Te souviens-tu

Vagues poissons arqués fleurs submarines

Une nuit c’était la mer

Et les fleuves s’y répandaient

Je m’en souviens je m’en souviens encore

Un soir je descendis dans une auberge triste

Auprès de Luxembourg

Dans le fond de la salle il s’envolait un Christ

Quelqu’un avait un furet

Un autre un hérisson

L’on jouait aux cartes

Et toi tu m’avais oublié

Te souviens-tu du long orphelinat des gares

Nous traversâmes des villes qui tout le jour tournaient

Et vomissaient la nuit le soleil des journées

O matelots ô femmes sombres et vous mes compagnons

Souvenez-vous-en

Xem thêm:  Nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu và tập Ngư tiều y thuật vấn đáp phần 5

Deux matelots qui ne s’étaient jamais quittés

Deux matelots qui ne s’étaient jamais parlé

Le plus jeune en mourant tomba sur le côté

O vous chers compagnons

Sonneries électriques des gares chant des moissonneuses

Traîneau d’un boucher régiment des rues sans nombre

Cavalerie des ponts nuits livides de l’alcool

Les villes que j’ai vues vivaient comme des folles

Te souviens-tu des banlieues et du troupeau plaintif des paysages

Les cyprès projetaient sous la lune leurs ombres

J’écoutais cette nuit au déclin de l’été

Un oiseau langoureux et toujours irrité

Et le bruit éternel d’un fleuve large et sombre

Mais tandis que mourants roulaient vers l’estuaire

Tous les regards tous les regards de tous les yeux

Les bords étaient déserts herbus silencieux

Et la montagne à l’autre rive était très claire

Alors sans bruit sans qu’on pût voir rien de vivant

Contre le mont passèrent des ombres vivaces

De profil ou soudain tournant leurs vagues faces

Et tenant l’ombre de leurs lances en avant

Les ombres contre le mont perpendiculaire

Grandissaient ou parfois s’abaissaient brusquement

Et ces ombres barbues pleuraient humainement

En glissant pas à pas sur la montagne claire

Qui donc reconnais-tu sur ces vieilles photographies

Te souviens-tu du jour où une vieille abeille tomba dans le feu

C’était tu t’en souviens à la fin de l’été

Deux matelots qui ne s’étaient jamais quittés

L’aîné portait au cou une chaîne de fer

Le plus jeune mettait ses cheveux blonds en tresse

Ouvrez-moi cette porte où je frappe en pleurant

La vie est variable aussi bien que l’Euripe

Bản Dịch

Tặng Fernand Fleuret

Mở cho tôi cửa này tôi khóc mà gõ cửa

Đời đổi thay như eo biển cuộn dòng

Em nhìn một dải mây sa xuống

Theo con tàu mồ côi về những cơn sốt tương lai

Và trong tất cả những tiếc nuối ấy tất cả những ân hận ấy

Em nhớ chăng

Những con sóng những con cá cong mình những bông hoa trên mặt biển

Một đêm đấy là biển

Những dòng sông toả vào

Tôi còn nhớ tôi còn nhớ mãi

Một chiều bước xuống quán trọ buồn

Gần Luxembourg

Ở cuối phòng bay lên Đức Chúa

Ai đó có con chồn

Người khác có con nhím

Người ta chơi bài

Còn em em đã quên tôi

Em nhớ chăng trại mồ côi dài của những nhà ga

Mình đi ngang các thành phố quay cuồng suốt buổi

Và đêm về mửa ra vầng mặt trời ngày

Ôi những thuỷ thủ ôi những đàn bà u tối và các anh những bạn đường của tôi

Các anh hãy nhớ

Hai thuỷ thủ không bao giờ rời nhau

Hai thuỷ thủ không bao giờ nói với nhau

Người trẻ hơn ngã nghiêng mà chết

Ôi các bạn đường của tôi

Chuông điện các nhà ga bài ca các cô thợ gặt

Xe kéo anh mổ bò đạo quân vô vàn phố xá

Đội kỵ binh các cây cầu những đêm tái mét rượu cồn

Những thành phố tôi đã thấy sống như những con điên

Em nhớ chăng những ngoại ô và bầy phong cảnh than van

Những cây bách dưới trăng đổ bóng

Đêm ấy tôi nghe lúc mùa hạ sắp tàn

Một con chim ưu tư và luôn bứt rứt

Và tiếng muôn đời một dòng sông rộng tối

Nhưng trong khi lờ đờ đảo về cửa sông

Mọi cái nhìn mọi cái nhìn của mọi con mắt

Hai bờ hoang vu cỏ rậm im lìm

Và quả núi bờ bên kia rất sáng

Lúc ấy không tiếng động không thể thấy chút gì của sự sống

Trên nền núi diễu qua những cái bóng hoạt động

Những bóng nhìn nghiêng hay đột nhiên quay ra những gương mặt mơ hồ

Tay cầm bóng những chiếc lao chĩa về phía trước

Những cái bóng trên triền núi cao dựng đứng

Lớn lên hay đôi khi thấp xuống thình lình

Và những cái bóng râu xồm khóc y như người

Trong lúc lướt từng bước trên sườn núi sáng

Em có nhận ra ai trên những tấm ảnh cũ này

Em có nhớ ngày một con ong rơi vào lửa

Lúc ấy là cuối mùa hè em nhớ đó

Hai thuỷ thủ không bao giờ rời nhau

Người lớn tuổi hơn cổ đeo dây chuyền sắt

Người trẻ hơn tóc tết bím vàng hoe

Mở cho tôi cửa này tôi khóc mà gõ cửa

Đời đổi thay như eo biển cuộn dòng

Đêm sông Ranh

Mon verre est plein d’un vin trembleur comme une flamme

Ecoutez la chanson lente d’un batelier

Qui raconte avoir vu sous la lune sept femmes

Tordre leurs cheveux verts et longs jusqu’à leurs pieds

Debout chantez plus haut en dansant une ronde

Que je n’entende plus le chant du batelier

Et mettez près de moi toutes les filles blondes

Au regard immobile aux nattes repliées

Le Rhin le Rhin est ivre où les vignes se mirent

Tout l’or des nuits tombe en tremblant s’y refléter

La voix chante toujours à en râle-mourir

Ces fées aux cheveux verts qui incantent l’été

Mon verre s’est brisé comme un éclat de rire

Bản Dịch

Cốc ta đầy rượu rung lên như lửa

Hãy lắng nghe bài hát bác chở thuyền

Kể rằng có bảy nàng thiếu nữ dưới trăng đêm

Xoắn những mái tóc xanh dài chấm gót

Hãy đứng lên, hát to lên và nhảy thành vòng

Cho tiếng hát kia ta đừng nghe nữa

Hãy đưa tới bên ta tất cả những cô gái tóc vàng

Ánh mắt im lìm bím tóc gấp lên

Sông Ranh sông Ranh say bóng những vườn nho

Vàng rụng nghìn đêm soi rung mặt nước

Giọng hát mãi rỉ rên khao khao muốn chết

Về những nàng tiên tóc xanh bùa chú mùa hè

Cốc rượu vỡ tan như một ré cười.

Hoa bả chó

Le pré est vénéneux mais joli en automne

Les vaches y paissant

Lentement s’empoisonnent

Le colchique couleur de cerne et de lilas

Y fleurit tes yeux sont comme cette fleur-la

Violatres comme leur cerne et comme cet automne

Et ma vie pour tes yeux lentement s’empoisonne

Les enfants de l’école viennent avec fracas

Vêtus de hoquetons et jouant de l’harmonica

Ils cueillent les colchiques qui sont comme des mères

Filles de leurs filles et sont couleur de tes paupières

Qui battent comme les fleurs battent au vent dément

Le gardien du troupeau chante tout doucement

Tandis que lentes et meuglant les vaches abandonnent

Pour toujours ce grand pré mal fleuri par l’automne

Bản Dịch

Cánh đồng vào thu độc địa mà xinh tươi

Đàn bò gặm cỏ nơi này

Chậm rãi từng con nhiễm độc

Hoa bả chó màu thâm quầng và màu hoa lila

Nở nơi này mắt em như hoa

Tím nhạt như quầng hoa và như mùa thu ấy

Chầm chậm mắt em thấm độc đời ta

Lũ trẻ tan trường ầm ĩ đi qua

Khoác áo vải thô và thổi ác-mô-ni-ca

Chúng hái hoa những bông hoa giống như người mẹ

Con gái của con gái mẹ hoa màu mi mắt em

Mi mắt đập như hoa đập trước gió điên

Kẻ chăn bò ca khúc ca êm

Trong khi lũ bò chậm chạp rống lên

Vĩnh biệt cánh đồng mùa thu nở độc

Hoàng hôn Crépuscule

A Mademoiselle Marie Laurencin

Frôlée par les ombres des morts

Sur l’herbe où le jour s’exténue

L’arlequine s’est mise nue

Et dans l’étang mire son corps

Un charlatan crépusculaire

Vante les tours que l’on va faire

Le ciel sans teinte est constellé

D’astres pâles comme du lait

Sur les trétaux l’arlequin blême

Salue d’abord les spectateurs

Des sorciers venus de Bohême

Quelques fées et les enchanteurs

Ayant décroché une étoile

Il la manie à bras tendu

Tandis que des pieds un pendu

Sonne en mesure les cymbales

L’aveugle berce un bel enfant

La biche passe avec ses faons

Le nain regarde d’un air triste

Grandir l’arlequin trismégiste

Bản Dịch

Tặng cô Marie Laurecin

Những bóng ma lướt qua người

Trên cỏ ánh ngày sắp tắt

Cô hề tự khoả thân

Và soi mình trong đầm

Anh bán thuốc dạo hoàng hôn

những màn sắp diễn

Trời không sắc và đầy sao

Tinh tú nhợt nhạt như sữa

Trên sàn anh hề xanh xao

Trước hết cúi chào khán giả

Những gã phù thuỷ từ Bohême

Vài cô tiên và những kẻ mê hoặc

Tháo ra khỏi móc một ngôi sao

Anh vươn tay múa may với nó

Trong khi một người treo cổ

Đánh chũm choẹ giữ nhịp bằng chân

Người mù ru một thằng bé kháu

Nai mẹ cùng nai con đi qua

Chú lùn buồn bã nhìn đau đáu

Anh hề vụt lớn gấp ba

Lời vĩnh biệt L’adieu

J’ai cueilli ce brin de bruyère

L’automne est morte souviens-t’en

Nous ne nous verrons plus sur terre

Odeur du temps brin de bruyère

Et souviens-toi que je t’attends.

Dịch nghĩa

Anh đã hái nhành hoa thạch thảo

Mùa thu chết rồi, em nhớ cho

Dẫu chúng ta không còn gặp trên đời

Vẫn còn đây hương thời gian thạch thảo

Và em nhớ cho,anhvẫn chờ em

Bản Dịch

Chùm thạch thảo này anh đã ngắt

Mùa thu chết rồi xin em nhớ cho.

Mình sẽ chẳng gặp nhau trên cõi thế

Hương thời gian đây chùm thạch thảo

Xin nhớ rằng anh vẫn đợi chờ.

Marie

Vous y dansiez petite fille

Y danserez-vous mère-grand

C’est la maclotte qui sautille

Toutes les cloches sonneront

Quand donc reviendrez-vous Marie

Les masques sont silencieux

Et la musique est si lointaine

Qu’elle semble venir des cieux

Oui je veux vous aimer mais vous aimer à peine

Et mon mal est délicieux

Les brebis s’en vont dans la neige

Flocons de laine et ceux d’argent

Des soldats passent et que n’ai-je

Un coeur à moi ce coeur changeant

Changeant et puis encor que sais-je

Sais-je où s’en iront tes cheveux

Crépus comme mer qui moutonne

Sais-je où s’en iront tes cheveux

Et tes mains feuilles de l’automne

Que jonchent aussi nos aveux

Je passais au bord de la Seine

Un livre ancien sous le bras

Le fleuve est pareil à ma peine

Il s’écoule et ne tarit pas

Quand donc finira la semaine

Bản Dịch

Em đã nhảy khi còn bé gái

Thành mẹ già em nhảy nữa chăng

Đó là điệu maclotte tung tăng

Mọi quả chuông sẽ đổ rộn ràng

Marie biết bao giờ em trở lại

Những chiếc mặt nạ lặng im

Và âm nhạc sao xa xăm quá

Hình như đến tự những tầng trời

Phải tôi muốn yêu em nhưng yêu thoang thoảng thôi

Và ngọt ngào là nỗi đau tôi

Những con cừu trong tuyết ra đi

Những cụm len và những cụm bạc

Những người lính đi qua và sao tôi chẳng có

Một con tim của mình con tim đổi thay

Đổi thay và lại nữa tôi nào biết được

Tôi biết được tóc em đi về đâu

Tóc loăn xoăn như biển sóng nhấp nhô

Tôi biết được tóc em đi về đâu

Và bàn tay em lá thu

Ước cũng rụng lời chúng mình thổ lộ

Tôi đi qua bờ sông Seine

Tay cắp một quyển sách cũ

Con sông như nỗi ưu phiền

Cứ chảy đi mà chẳng cạn

Bao giờ mới hết tuần lễ đây

Nếu anh chết ở nơi ấy…

Si je mourais là-bas sur le front de l’armée

Tu pleurerais un jour ô Lou ma bien-aimée

Et puis mon souvenir s’éteindrait comme meurt

Un obus éclatant sur le front de l’armée

Un bel obus semblable aux mimosas en fleur

Et puis ce souvenir éclaté dans l’espace

Couvrirait de mon sang le monde tout entier

La mer les monts les vals et l’étoile qui passe

Les soleils merveilleux mûrissant dans l’espace

Comme font les fruits d’or autour de Baratier

Souvenir oublié vivant dans toutes choses

Je rougirais le bout de tes jolis seins roses

Je rougirais ta bouche et tes cheveux sanglants

Tu ne vieillirais point toutes ces belles choses

Rajeuniraient toujours pour leurs destins galants

Le fatal giclement de mon sang sur le monde

Donnerait au soleil plus de vive clarté

Aux fleurs plus de couleur plus de vitesse à l’onde

Un amour inouï descendrait sur le monde

L’amant serait plus fort dans ton corps écarté

Xem thêm:  Bài thơ Tạm biệt mùa hoa cải – Nhà thơ Mạc Phương

Lou si je meurs là-bas souvenir qu’on oublie

– Souviens-t’en quelquefois aux instants de folie

De jeunesse et d’amour et d’éclatante ardeur –

Mon sang c’est la fontaine ardente du bonheur

Et sois la plus heureuse étant la plus jolie

Ô mon unique amour et ma grande folie

L a nuit descend

O n y pressent

U n long destin de sang

Bản Dịch

Nếu anh chết ở nơi ấy tiền phương

Em yêu dấu Lou ơi có ngày em sẽ khóc

Và kỷ niệm về anh rồi sẽ tắt

Như quả đạn nổ ngoài tiền phương

Quả đạn đẹp như cây mimosa đơm đầy hoa vàng

Rồi kỷ niệm ấy vỡ trong không gian

Sẽ đem máu anh nhuộm toàn thế giới

Biển núi thung và ngôi sao lướt vội

Những mặt trời kỳ diệu chín giữa không gian

Như quanh vùng de Baratier chín những trái vàng

Kỷ niệm lãng quên vẫn sống trong mọi thứ

Anh sẽ làm đỏ núm vú em hồng

Làm đỏ miệng em và tóc em đẫm máu

Em sẽ chẳng già đi đâu mọi thứ

Sẽ trẻ lại hoài cho trọn số đào hoa

Máu anh đổ ra trên thế gian

Sẽ cho mặt trời thêm sức sáng

Cho hoa thêm màu cho nhanh thêm sóng

Một tình yêu phi thường xẽ hạ xuống thế gian

Người tình sẽ mạnh hơn trong thân thể em xa cách

Lou ơi nếu anh chết ở nơi ấy kỷ niệm mà người đời đã lãng quên

Em hãy nhớ đôi lần trong những phút cuồng điên

Của tuổi trẻ tình yêu huy hoàng hừng hực

Máu anh chính là nguồn nóng bỏng của hạnh phúc

Vàem xinh đẹp nhất em hãy là người sung sướng nhất

Ôi tình yêu duy nhất và sự điên cuồng lớn nhất của anh

L đêm xuống

O người ta dự cảm

U dài rất dài một số mệnh đẫm máu

Tôi biết chăng tình tôi

Sais-je, mon cher amour, si tu m’aimes encore?

Les trompettes du soir gémissent lentement

Ta photo devant moi, chère Lou, je t’adore

Et tu sembles sourire encore à ton amant.

J’ignore tout de toi! Qu’es-tu donc devenue?

Es-tu morte, es-tu vive et l’as-tu renié

L’amour que tu promis un jour au canonnier.

Que je voudrais mourir sur la rive inconnue!

Ô Lou, ma grande peine, ô Lou, mon coeur brisé,

Comme un doux son de cor ta voix sonne et résonne,

Ton regard attendri dont je me suis grisé

Je le revois lointain, lointain, et qui s’étonne

Je baise tes cheveux, mon unique trésor,

Et qui de ton amour firent le premier gage

Ta voix, mon souvenir, s’éloigne, ô son du cor.

Ma vie est un beau livre et l’on tourne la page

Adieu mon Lou mes larmes tombent

Je ne te reverrai plus jamais

Entre nous deux se dresse l’Ombre

Et souviens-toi parfois du temps où tu m’aimais

L’heure Pleure Trois Fois.

Bản Dịch

Em ơi còn có yêu anh

Tiếng kèn rền rĩ âm thanh về chiều

Hình em còn đó em yêu

Vẫn như mím miệng mà trêu cợt người

Biết em còn mất trên đời?

Hay em đã phụ những lới ước xưa

Với người pháo thủ ngẩn ngơ

Ðã từng muốn chết trên bờ sông xa.

Em là nỗi khổ lòng ta,

Em là tim vỡ em là tiếng êm

Mắt em say đắm dịu hiền

Anh nhìn xa quá mắt em ngỡ ngàng

Anh hôn món tóc, ngọc vàng

Của anh đó, tóc em làm của tin

Xa dần kỷ niệm anh tìm

Tiếng em êm dịu tiếng kèn dần xa.

Ðời anh em mở chói loà

Trang đời đẹp ấy lật qua mất rồi

Em anh thôi vĩnh biệt thôi

Thấy đâu hình bóng, lệ rơi mắt nhoà

Bóng đêm chen giữa đôi ta

Mai đây em có bao giờ nhớ chăng?

Xin em thỉnh thoảng nhớ thầm

Cái thời em đã có lần yêu anh

Khắc giờ cũng khóc cho tình.

Trong hồ mắt em sâu thẳm

Au lac de tes yeux très profond

Mon pauvre cœur se noie et fond

Là le défont

Dans l’eau d’amour et de folie

Souvenir et Mélancolie

Bản Dịch

Trong hồ mắt em sâu thẳm

Trái tim anh chìm đắm

Trong lòng nước của tình yêu và điên cuồng

Trái tim anh quỵ hẳn

Vì Kỷ niệm với U buồn

Vì em đã nói với anh về hư đốn

Tu m’as parlé de vice en ta lettre d’hier

Le vice n’entre pas dans les amours sublimes

Il n’est pas plus qu’un grain de sable dans la mer

Un seul grain descendant dans les glauques abîmes

Nous pouvons faire agir l’imagination

Faire danser nos sens sur les débris du monde

Nous énerver jusqu’à l’exaspération

Ou vautrer nos deux corps dans une fange immonde

Et liés l’un à l’autre en une étreinte unique

Nous pouvons défier la mort et son destin

Quand nos dents claqueront en claquement panique

Nous pouvons appeler soir ce qu’on dit matin

Tu peux déifier ma volonté sauvage

Je peux me prosterner comme vers un autel

Devant ta croupe qu’ensanglantera ma rage

Nos amours resteront pures comme un beau ciel

Qu’importe qu’essoufflés muets bouches ouvertes

Ainsi que deux canons tombés de leur affût

Brisés de trop s’aimer nos corps restent inertes

Notre amour restera bien toujours ce qu’il fut

Ennoblissons mon cœur l’imagination

La pauvre humanité bien souvent n’en a guère

Le vice en tout cela n’est qu’une illusion

Qui ne trompe jamais que les âmes vulgaires

Bản Dịch

Trong thư hôm qua em đã nói với anh về hư đốn

Hư đốn không bước vào những mối tình cao thượng

Nó không hơn một hạt cát trong biển khơi

Đáy vực xanh chỉ một hạt xuống thôi

Chúng mình có thể huy động trí tưởng tượng

Làm nhảy múa giác quan trên đổ vỡ của thế gian

Làm căng thẳng thần kinh đến cực điểm

Hay đầm hai tấm thân ngập ngụa trong bùn

Và buộc chặt vào nhau trong cái ôm duy nhất

Chúng mình có thể thách tử thần

Khi kinh hoảng răng mình va lập cập

Thì bình minh mình có thể gọi hoàng hôn

Em có thể thần thánh hoá ý chí hoang dại của anh

Anh có thể như hướng về bàn thờ quỳ gối

Trước cặp mông của em mà sự cuồng nhiệt của anh nhuộm máu

Tình ta vẫn sẽ tinh ròng như một trời xanh

Mặc cho hết hơi lặng câm há miệng

Y như hai khẩu pháo lăn kềnh

Kiệt sức vì yêu xác thân bất động

Tình mình thế nào vẫn thế vẹn nguyên

Chúng mình hãy làm cao quý tim anh

Nhân loại đáng thương thật nghèo tưởng tượng

Nên hư đốn chẳng qua chỉ là ảo tưởng

Chỉ lừa được những tâm hồn tầm tầm

Con bướm Fjärilen

ödd till att vara en fjäril

fladdrar min svala låga

på gräsets tunga sammet.

Barnen jaga mig. Solen går ner bakom malvorna och tuvan,

räddar mig till natten.

Månen stiger; den är fjärran, jag är inte rädd,

jag lyssnar till dess strålar.

Mina ögon få hinnor till skydd.

Mina vingar sammanklibbas av dagg.

Jag sitter på nässlan.

Bản Dịch

Sinh ra là bướm

ngọn lửa lạnh của tôi rung rinh

trên nền nhung nặng của cỏ

Lũ trẻ săn đuổi tôi

Mặt trời lặn bên kia những cây cẩm quỳ và những búi cỏ

Tôi xoay xở chạy trốn vào đêm

Mặt trăng lên xa lắc. Tôi không sợ hãi

Tôi nghe những tia trăng

Để tự bảo vệ, đôi mắt của tôi mờ đi

Sương làm đôi cánh tôi dính chập

Tôi đậu trên cây tầm ma

Nỗi buồn và niềm vui

Varje djup sorg har förlorad glädje till föremål.

Tappa inte bort denna riktning.

Låt inte sorgen glömma sitt ärende.

Sorgen är den djupaste ära som glädjen kan få.

Bản Dịch

Mỗi nỗi buồn sâu đều đánh mất niềm vui là mục tiêu

Đừng lạc mất hướng này

Đừng để nỗi buồn quên đi đích đến

Nỗi buồn là vinh dự sâu xa nhất mà niềm vui có được

Thiên nga Svanen

Glupskt hugger svanen

med halsens vita krok,

kapar med skäran lagd på sned i natens skog

borrar med näbbens pryl

i gyttjans ruttna sammet,

lyfter sitt huvud och ser

ormkallt kring drömmens fjärd

Bản Dịch

Con thiên nga phàm ăn

với cần cổ màu trắng cong như cái móc

như cái liềm nghiêng nghiêng

cắt vào khu rừng rong rêu

khoan cái mỏ mũi dùi

vào bùn đặc mượt như nhung và thối

nó vươn đầu lên và lạnh lùng

nhìn về bờ vịnh của giấc mơ, như một con rắn

Ai nói? Qui parle?

Qui parle? ça parle

ça parle dans les canaux rouges

il manque des contients

de hautes fleurs soyeuses

et du silence sachant glisser

sous le feuillage des bambous

contre

nous allons buter de plus en plus contre

puisque j’accepte me voici double

avec des sens contradictoires

des paroles d’une terre qui

et des regrets qui ne savent plus mourir

jetant à l’imprévu de voraces sursauts

buissons d’éclairs sur le pont claques

dans le visqueux sous les couteaux

cabrements appel agonie chaque soir

il manque une eau où l’on glissa

chair ouverte jusqu’au noyau

sanguinolent de la détresse

jours communs peurs

tête baissée des hommes simples.

Bản Dịch

Ai nói? Cái ấy nói

cái ấy nói trong những con kênh đỏ

thiếu các lục địa

có những bông hoa óng ả trên cao

và thiếu sự lặng im biết trượt

dưới vòm lá tre

vấp phải

chúng ta sẽ ngày càng vấp phải

bởi tôi không chấp nhận thế rằng tôi hai mặt

với những giác quan mâu thuẫn

những lời lẽ của một mảnh đất

và những ân hận không còn biết chết

tuỳ hứng vứt đi những bột phát tham tàn

những tia chớp um tùm trên cầu những cái vỗ

trong chất nhầy dưới những con dao

những cú lồng lên tiếng gọi cơn hấp hối mỗi chiều

thiếu một làn nước cho ta trượt

thịt mở đến tận hạt nhân

vấy máu của khốn cùng

những ngày thường những nỗi sợ

đầu cúi của những con người bình dị

Ẩn dụ Métaphore

(note théorique)

Chaque poète sait

qu’il est le dernier à parler

Puis il en survient un

autre

qui est encore

le dernier à parler

(à l’accordéon un air de tango)

*

La poésie est éternellement

morte…

et chacun qui vient récupère

le cadavre,

le secoue,

le caresse ou le gifle,

l’enlace ou le pénètre.

Alors celui qui vient

le ressuscite.

(boxer tel un punching-ball

une carcasse de mouton)

Bản Dịch

Mỗi nhà thơ đều biết

mình là người nói sau cùng

rồi chợt đến một

nhà thơ khác

anh mới là

người nói sau cùng

(phong cầm một điệu tango)

*

Thơ

chết…

và mỗi kẻ đến lại thu hồi

cái xác,

lắc,

vuốt ve hay bạt tai

ôm chặt và đâm vào ả

Vậy là kẻ đến

làm thơ sống lại

(đấm như đấm trái banh tập boxe

một cái xác cừu)

Biển The sea

Salt, bitter salt

is the sea, and clear and cold.

In the depths much moulders away,

but the sea cleanses all.

Wild, prey-beast wild

is the surf’s glittering leap,

but no human thoughts

are high as the song of the deep.

Strong, eternal and strong

is the waves’ immense train,

and strong with the eternal sea

each wave soft, transient.

Though the sea asks blood of her man,

give your life to the sea.

At last, deep in the depths,

none attains a rest like he.

Bản Dịch

Mặn, mặn đắng

Là biển, lạnh và trong

Dưới sâu kia nhiều thứ mủn rữa đi

Nhưng biển tẩy sạch tất cả

Hoang dại, hoang dại như con thú bị săn

Là cú nhảy lấp lánh của sóng

Nhưng không có tư tưởng nào của con người

Cao hơn bài ca của lòng biển thẳm

Mạnh mẽ, vĩnh hằng và mạnh mẽ

Là chuỗi sóng bao la

Và mạnh mẽ với biển vĩnh hằng

Mỗi con sóng qua nhanh mềm mại

Dù biển đòi máu của tình lang

Hãy dâng đời anh cho biển

Cuối cùng, nằm sâu trong lòng biển thẳm

Chẳng ai được an nghỉ như anh

Cello sâu trầm ban đêm

The night’s deep violoncello

hurls its dark rejoicing out across the expanses.

The hazy images of things dissolve their form

in floods of cosmic light.

Swells, glowing long,

wash in wave upon wave through night-blue eternity.

You! You! You!

Transfigured weightless matter, rhythm’s blossoming foam,

soaring, dizzying dream of dreams,

blindingly white!

I am a gull, and on resting, outstretched wings

I drink sea-salt bliss

far to the east of all I know,

far to the west of all want,

and brush against the world’s heart –

blindingly white!

Xem thêm:  Vẫn như xưa - Nguyễn Quang Huỳnh

Bản Dịch

Cello sâu trầm ban đêm

La lên niềm vui tăm tối qua không gian mở rộng

Những hình ảnh mơ hồ tan ra trong ánh sáng vũ trụ ngập tràn

Hỡi sóng cồn rực sáng

Hãy cuốn đi lớp lớp qua vĩnh cửu xanh đêm

Ngươi! Ngươi! Ngươi!

Vật chất nhẹ như không rạng rỡ, bọt nở hoa của nhịp điệu

Vút lên cao, giấc mơ váng vất của những giấc mơ,

Trắng đến chói loà!

Ta là một chú hải âu, đứng nghỉ ngơi, hai cánh giang rộng

Ta uống niềm hạnh phúc mặn mòi

Xa tận đàng Đông mọi điều ta biết

Xa tận đàng tây mọi điều ta muốn

Và chạm vào trái tim của thế giới

Trắng đến chói loà!

Giờ ấy That hour

No breathless summer night sky

reaches so far into eternity,

no lake, when the mists lighten,

mirrors such stillness

as that hour –

when loneliness’s limits are effaced

and the eyes become transparent

and the voices become simple as winds

and there is nothing more to hide.

How can I now be afraid?

I shall never lose you.

Bản Dịch

Không bầu trời đêm hè nào đẹp đến nghẹn thở

mở được tới vĩnh hằng

không hồ nào khi sương dần hửng

phản chiếu được sự tĩnh lặng

như giờ ấy

khi những giới hạn của cô đơn xoá hết

và mắt trở nên trong trẻo

và giọng nói trở nên giản dị như gió

và chẳng còn gì nữa để giấu che

Giờ đây sao tôi có thể sợ hãi?

Tôi sẽ chẳng bao giờ mất anh

Kẻ không tên The nameless

Many things hurt that have no name.

Best to keep silent and accept all the same.

Much is secret, with danger obscure.

Best with respect and caution endure.

Best in the secret to firmly believe

And not to poke at the growing seeds.

‘Here thought never went out searching.

All-mother, guide me with sure exhortation!’

Good to heed one’s Mother’s voice near –

wordless concern receives wordless cheer.

Bản Dịch

Nhiều cái làm ta đau mà chẳng có tên

Tốt nhất là lặng im mà nhận tất

Rất nhiều bí mật, với hiểm hoạ vô danh

Tốt nhất là cung kính mà chịu đựng

Tốt nhất là tin chắc ở điều bí mật

Và không chọc chỉa những hạt mầm đang lên

“Ở đây tư tưởng chẳng bao giờ bước ra tìm kiếm

Xin tất cả các bà mẹ dẫn đường khích lệ cho con!”

Hãy để ý nghe tiếng mẹ thân gần

sự quan tâm không lời nhận được nỗi hân hoan không tiếng nói

Lời cô gái hư From a bad girl

I hope you’re having a rotten time.

I hope you’re lying awake like I am,

and feeling strangely glad and stirred

and dizzy and anxious and very disturbed.

and suddenly you’ll hurry up

to settle down and sleep like a top.

I hope it takes you longer than you think…

I hope you don’t even get a wink!

Bản Dịch

Em mong anh có một đêm hư hỏng

Em mong anh nằm thức trắng như em

Và cảm thấy vui kích động lạ lùng

Và chóng mặt lo âu cực kỳ điên đảo

Và đột nhiên anh hối hả

Nằm xuống ngủ say như chết rồi

Em mong anh ngủ lâu hơn anh tưởng

Em mong nah không chớp mắt một lần

Căn phòng có cửa nhìn ra xa

Du ska få ett

panoramafönster

i barnbidrag.

Stjärnhimlen ska vara

din vardagsrumstapet

och Mozart ska skriva musiken.

Du ska får ett hem

som älskar dig.

Du ska få ett sinne

för humor.

Och Strindbergs

samlade verk.

Och alla mina barnbarn.

Min present till dig

är att du ska tala många

språk och tåla all

slags väderlek.

Du ska få god

markkontakt och

svindlande takhöjd

med stuckaturer.

Du ska få ett liv som

förlåter dig allt.

Klar i tanken ska du vara.

Och stark i känslan.

Du ska få ha roligt.

Allt detta står i

hemförsäkringen.

Du ska få vara ifred.

Mitt underhållsbidrag

till dig är att du aldrig

någonsin kommer att

sluta hoppas.

Du ska få ett modigt hjärta.

Och ett dristigt intellekt.

Och ett gott omdöme.

Den du litar på

släpper inte din hand.

Min julklapp till dig

är att om du faller

så ska medmänniskorna

glädjas åt att

få ta emot dig.

Ett vänligt leende

ska gå genom

hela din resa.

En frisedel ska jag

sända från

min ensamhet.

Du ska inte få

ärva någonting

alls av mig.

Men du ska få

alla pengarna.

Bản Dịch

Một căn phòng có cửa nhìn ra xa

sẽ là món trợ cấp cho con

Trời sao sẽ là giấy dán tường phòng khách

và Mozart sẽ viết nhạc

Con sẽ có một mái nhà

yêu mến con

Con sẽ có khiếu hài hước

và tập hợp tác phẩm của Strindberg

và tất cả các đứa cháu của mẹ

Quà mẹ cho con sẽ là cho con nói nhiều thứ tiếng

và bao dung mọi loại thời tiết

Con sẽ sống gần gụi thiên nhiên

và có những trần nhà rất cao trang trí thạch cao

Con sẽ có một cuộc sống

cho con mọi điều

Con sẽ suy nghĩ rõ ràng

và có những tình cảm mạnh mẽ

và rất vui vẻ

Tất cả những điều này được viết trong

hợp đồng bảo hiểm nhà cửa của con

Con sẽ sống yên bình

Mong ước của mẹ là con sẽ không bao giờ

mất đi niềm hy vọng

Con sẽ có một trái tim dũng cảm

một trí tuệ can đảm

và xét đoán đúng đắn

Người mà con tin tưởng

sẽ không bỏ rơi con

Quà của mẹ là lời hứa nếu con ngã

thì mọi người sẽ hoan hỷ giúp con

Một nụ cười thân thiện sẽ đi với con trong cả chuyến đời

Mẹ sẽ gửi cho con sự bảo đảm từ nỗi cô đơn của mẹ

Con sẽ không phải thừa kế bất cứ gì mẹ hết

Nhưng con sẽ có tất cả món tiền

Tôi cần sự im lặng

Jag behöver tystnad

och ensamhet

och en språkdräkt med god passform.

Jag behöver en hemlighet

och ett slitstarkt verklighetsunderlag.

Min arbetsuppgift just nu

är att försöka ta mig ut

ur mina egna formuleringar.

Det är ett sorgearbete att leva.

Om man inte förstår det

blir man aldrig glad.

Bản Dịch

Tôi cần sự im lặng

và cô đơn

và một kho từ thật thích hợp

Tôi cần sự bí mật

và ý nghĩa lâu bền của thực tại

Bổn phận của tôi lúc này

là gắng giải thoát chính mình

khỏi những phát biểu rõ ràng của mình

Sống là buồn bã

Nếu không hiểu được điều này

bạn sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc

Cam dỏm

It is not the moon, I tell you.

It is these flowers

lighting the yard.

I hate them.

I hate them as I hate sex,

the man’s mouth

sealing my mouth, the man’s

paralyzing body–

and the cry that always escapes,

the low, humiliating

premise of union–

In my mind tonight

I hear the question and pursuing answer

fused in one sound

that mounts and mounts and then

is split into the old selves,

the tired antagonisms. Do you see?

We were made fools of.

And the scent of mock orange

drifts through the window.

How can I rest?

How can I be content

while there is still

that odor in the world?

Bản Dịch

Không phải là trăng, anh biết chứ

Đó là những bông hoa

đang chiếu sáng cả sân nhà

Tôi ghét chúng

Tôi ghét chúng như tôi ghét tình dục

miệng gã đàn ông

bịt chặt miêng tôi, tấm thân

tê cứng của gã đàn ông

và cái tiếng kêu luôn buột ra

cái tiền đề thấp kém, nhục nhã

của sự liền một thịt

Trong tâm trí tôi đêm nay

tôi nghe thấy câu hỏi và câu trả lời tiếp đó

hoà thành một âm thanh

dâng lên dâng lên và rồi

phân thành hai bản ngã cũ kỹ

những đối nghịch mỏi mệt. Anh thấy không?

Chúng ta bị lừa phỉnh

Và cái mùi cam dỏm ấy

trôi giạt qua cửa sổ

Làm sao tôi có thể nghỉ ngơi?

Làm sao tôi có thể vừa lòng?

khi vẫn còn

cái mùi ấy trên đời?

Telemachus

Like any good son, I pull my father out

of the water, drag him by his hair

through white sand, his knuckles carving a trail

the waves rush in to erase. Because the city

beyond the shore is no longer

where we left it. Because the bombed

cathedral is now a cathedral

of trees. I kneel beside him to show how far

I might sink. Do you know who I am,

Ba?
But the answer never comes. The answer

is the bullet hole in his back, brimming

with seawater. He is so still I think

he could be anyone’s father, found

the way a green bottle might appear

at a boy’s feet containing a year

he has never touched. I touch

his ears. No use. I turn him

over. To face it. The cathedral

in his sea-black eyes. The face

not mine – but one I will wear

to kiss all my lovers good-night:

the way I seal my father’s lips

with my own & begin

the faithful work of drowning.

Bản Dịch

Giống như mọi đứa con ngoan, tôi kéo cha tôi ra khỏi

nước, nắm tóc mà lôi

qua cát trắng, khuỷu chân ông vạch một lối mòn

mà sóng ào lên xoá. Bởi vì thành phố

bên kia bờ không còn

khi chúng tôi bỏ đi. Bởi vì ngôi nhà thờ bị đánh bom

giờ đây là một nhà thờ

bằng cây cối. Tôi quỳ gối bên ông để xem mình có thể

chìm đến tận đâu. Ba biết con là ai

không hả Ba?
Nhưng câu trả lời không bao giờ có. Câu trả lời

là lỗ đạn ở lưng ông, đầy

nước biển. Ông nằm bất động đến nỗi tôi tưởng

ông là cha của ai kia, đã được tìm thấy

theo cách một cái chai màu xanh có thể hiện ra

ở chân một thằng bé, chứa cả một năm

mà nó chưa bao giờ đụng tới. Tôi chạm vào

hai tai ông. Vô ích. Tôi lật ông

nằm ngửa. Để đối diện nó. Ngôi nhà thờ

trong hai con mắt màu biển đen. Gương mặt ông

không phải mặt tôi – nhưng là gương mặt tôi sẽ mang

khi hôn chào ngủ ngon mọi người tôi yêu:

cái cách tôi gắn chặt đôi môi cha

với môi mình & bắt đầu

công việc thuỷ chung của mình: chìm xuống

Khi Anna thì thầm

Vous ne m’avez jamais trouvée

Dans vos escales

M’avez-vous bien cherchée

Ô mes matelots

C’est comme si vous étiez

Entièrement façonnés par la mer

Quand vous débarquez n’allez donc pas

Jeter vos pierres dans une eau dormante

Alors que la tempête habite mes rivages

Bản Dịch

Các anh chẳng bao giờ thấy tôi

Trong những bến dừng

Dù các anh nhọc công tìm kiếm

Hỡi các chàng thuỷ thủ của tôi

Như thể các anh đã

Hoàn toàn bị biển nhào nặn

Khi lên bờ các anh chớ có

Ném đá vào vũng nước yên ngủ

Trong lúc bão bùng trú ngụ bờ tôi

Chẳng nỗi điên nào xa lạ với tôi

Các anh nghĩ rằng tôi không biết trầm mình

Như các anh sao trong tối tăm sóng dữ

Trong quán rượu

Nàng phân phát nụ cười

Cho mọi người trong quán

Nhưng khoé mắt nàng nói

Rằng nàng riêng chỉ yêu tôi

Tôi không muốn

Je ne veux pas chanter le peuple

Car, je ne connais ni son étroite peine

Ni son lent amour, ni ses guerres

Légitimes, illégitimes.

Je ne veux pas chanter les femmes

Car je ne les connais pas

Hors des créatures splendides

Qui ne m’ont pas aimé

Que je n’aurais su aimer.

Je veux être un homme

Ni trop droit ni trop amer

Doucement, longuement mourir

Vivre parfois

Parce que rien d’autre n’est possible.

Bản Dịch

Tôi không muốn ca ngợi nhân dân

Vì tôi không biết nỗi phiền muộn hẹp hòi của người

Cũng như tình yêu chậm rãi, và những cuộc chiến tranh

Chính đáng hay bất chính của người

Tôi không muốn ngợi ca phụ nữ

Vì tôi không biết họ

Ngoài những tạo vật lộng lẫy

Không yêu tôi

Và tôi không biết yêu

Tôi muốn là một con người

Không quá thẳng thắn cũng không quá đắng cay

Nhè nhẹ, dề dà chết

Sống đôi khi

Bởi chẳng thể nào khác


Trên đây, Thuvientho.com đã nối tiếp bài viết trước Nhà Thơ Hoàng Hưng Cùng Những Tác Phẩm Dịch Nổi Tiếng Phần 1. Hy vọng các bạn sẽ hài lòng về bài viết của chúng tôi. Hãy đồng hành cùng chúng tôi để cùng nhau theo dõi những bài viết thật hấp dẫn các bạn nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments