Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Thơ Tình Đà Lạt – Chùm Thơ Hay Viết Về Thành Phố Đà Lạt Mù Sương

Thơ Tình Đà Lạt – Chùm Thơ Hay Viết Về Thành Phố Đà Lạt Mù Sương

Thơ Tình Đà Lạt – Chùm Thơ Hay Viết Về Thành Phố Đà Lạt Mù Sương

Hỏi những kẻ lữ khách trên Đà Lạt rằng Đà Lạt thế nào, thì chỉ có thể nhận được câu trả lời rằng: lạnh, lạnh lắm! Buồn, buồn lắm… Cái xứ sở mù sương bao năm này, những tia nắng chắc chẳng đủ ấm một làn da mỏng. Nhưng Đà Lạt đẹp, không chỉ đẹp với muôn hoa, muôn màu muôn sắc mà Đà Lạt còn đẹp theo cái duyên riêng của mình, người thích những quanh co đan nối lấy nhau, người thích cái mùi thông thơm lừng buổi sáng…

Và hôm nay, tôi xin gửi đến các bạn những bài thơ tình hay về Đà Lạt cùng với những áng thơ Đà Lạt buồn. Xứ sương mù này đã bao đời làm xiêu lòng những nhạc sĩ, nhà thơ, nhà văn và rất nhiều những người lữ khách, không biết nơi đây có gì mà nên thơ nên tình đến vậy? Và Đà Lạt đã đi vào những hồn thơ như thế nào? Mời các bạn xem qua và thưởng thức những bài thơ tình Đà Lạt sau đây. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những bài thơ hay về Đà Lạt này. Chúc các bạn có những phút giây thật đẹp bên những áng thơ tình Đà Lạt!

1, Đà Lạt Một Lần Trăng

Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng

ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi

tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng

nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi

Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ

lấp đi khoảng vắng giữa hai người

tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng

siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả

hòn than kia đang đỏ đến hết lòng

mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói

mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…

(Nguyễn Duy)

2, Đà Lạt Mùa Không Em

Hoàng hôn vắng lạnh phía chân mây

Cánh nhạn sa đàn chốn nào đây?

Đông đến bơ vơ miền giá lạnh

Tìm nhau mấy thuở được xum vầy!

Anh thích lang thang những nẻo đường

Chiều buồn lặng lẽ ánh tà dương

Khói thuốc bâng khuâng rơi nhung nhớ

Khẽ hát vu vơ nơi phố sương

Đà Lạt mùa này vẫn mưa bay

Đỏ tía hồng phai hương hoa say

Vẫn những đêm trăng nghe mưa đổ

Nhưng chẳng còn em vãng chốn này

Đà Lạt mùa này nhớ dáng em

Nhớ bờ ngát hương đềm

Vai gầy, ánh mắt, bàn tay nhỏ

Hồn em có phải quyện vào đêm?

Thôi rồi Đà Lạt đẫm hồn thơ

Ánh đèn phố thị át trăng mơ

Ngàn hoa sao vẫn còn lạt lẽo

Để phố bơ vơ, phố thẫn thờ!

( Tím)

3, Từ Những Bờ Hoa Gió Thổi Về

Tôi bỗng gặp tuổi thơ tôi ở đây

Với bờ hoa quỳ vàng nắng

Con đường âm vang sỏi trắng

Phố trập trùng sau những đồi thông

Nghe xôn xao gió dậy trong lòng

Sương quấn quýt ta về trên phố cũ

Thông đang độ vào mùa đậu quả

Nghe mơ hồ tiếng lá xao

Xem thêm:  Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ đặc sắc nhất “Mưa nguồn” (Phần cuối)

Như trò chơi đuổi bắt ngày nào

Vừa gặp đấy rồi lạ lùng biến mất

Căn gác nhỏ, một lời hẹn trước

Bậc thềm ẩm ướt hoa rơi

Đồi thông cao lững thững mây trôi

Thành phố hiện sau vòm trời ảo ảnh

Dãy Langbian như một vòng tay lớn

Hương ở đâu theo gió thổi về

Con đường quanh co nở rộ tường vi

Sương mỏng mảnh bay qua chiều Đà Lạt

Hoa “đừng quên tôi” tím lối vườn tha thiết

Tùng biếc xanh đứng hát với mây trời

Và nắng chiều, vàng rực, nắng chiều ơi

Cứ tuôn mãi thác vàng trên mái phố

Cứ lấp lánh một câu chuyện cổ

Đã đọc đâu rồi suốt tuổi thơ

Tôi đến đây, giao ước với người xưa

Để được sống trong chiều vàng Đà Lạt

Tóc ai bay ngang trời như tiếng hát

Từ những bờ hoa gió thổi về

(Trần Nhật Thu)

4, Đà Lạt Buồn

Đường quanh co đến bờ hồ than thở

Bỡ ngỡ lần đầu đến thành phố ngàn hoa

Hoa đó hoa đây, đẹp quá vỡ òa

Ôi Đà Lạt, phố sương mù mơ mộng

Trên sườn đồi cao vút những ngọn thông

Phía bên kia đỏ thắm quả dâu hồng

Ở sau lưng hoa thắm tràn nhựa sống

Trước mắt buồn, hồ Hương mênh mông

Nhưng hỡi ơi!

Lòng rượi buồn cảnh đẹp cũng như không

Sống phiêu du sao vướng nỗi tơ hồng

Người thì đông mà trong lòng trống rỗng

Giống khóc òa mà trong cơn mưa giông

Thôi thì…

Cứ lông bông cho hết ngày “than thở”

Rồi xa mờ những ký ức xa xôi

Mây buồn mây vẫn cứ trôi

Ta buồn ta cứ mình ta một mình

(Bằng Lăng Tím)

5, Thành Phố

Vãng thăm miền đất ngỡ thiên đường

Biệt thự huy hoàng phủ trắng sương

Đỉnh núi thông xanh lồng nắng sớm

Lòng thung điện sáng tỏa đêm trường

Cam ly ngọn thác hòa mây nước

Thiền viện mái chùa quện khói hương

Đà Lạt niềm mơ người viễn xứ

Cảnh quan thơ mộng ngỡ thiên đường

(Trần Thiên)

6, Thành Phố Sương Mờ 2

Đà Lạt ngàn hoa nở rợp đường

Tinh mơ sáng sớm trắng mù sương

Bên hồ than thở Uyên Ương khóc

Thung lũng lắm đoạn trường

Phố thị tưng bừng tràn ngập sắc

Vườn bông rực rỡ tỏa thơm hương

Ghé thăm một lần rồi nhớ mãi

Đà lạt ngàn hoa nở rợp đường

(Vũ Hùng Việt)

7, Đà Lạt Ta Về

Đà Lạt ta về tìm trái thông

Tìm thông chợt thấy má em hồng!

Má em hồng quá thông không rụng

Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

Đà Lạt ta về tìm trái mơ

Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!

Giận mình sao cứ lơ mơ mãi

Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

Đà Lạt ta về tìm trái tim

Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?

Em nhặt được không thì trao lại

Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

(Khuyết danh)

8, Thiên Đường Đà Lạt

Con nắng nhạt vàng ong trời Đà Lạt

Vần thơ ai bát ngát một cung tình

Hoàng hôn buông ánh điện sáng lung linh

Bao kể khát rùng mình tâm lơi lả

Đêm Đà Lạt tỏa hương thơm khôn tả

Anh tới đây uống cả giọt hồn em

Đắm say rồi! Ngắm mãi cánh hoa mềm

Tưởng chừng đã say thêm lời thơ vọng

Gió Đà Lạt nhẹ nhàng hương lay động

Dìu dịu ơi! như sống ở cung tiên

Mây bồng bềnh lượn khắp các lũng – triền

Hoa ngũ sắc cánh hiền dâng sương phủ

Lời thơ rót biết bao giờ cho đủ

Nét đậm đà buông rũ cả chân mây

Một lần thôi anh đã đến nơi đây

Tình em đó đong đầy hồn cát sỹ

Xem thêm:  Mình đi qua đời nhau - Hoàng Anh

Trời Đà Lạt của những ngày mộng mị

Gieo lòng người thi vị đậm thiết tha

Mưa bui giăng trên lối vắng mù xa

Thiên đường cõi bao la trời Đà Lạt!

(Khuyết danh)

9, Người Về Đà Lạt, Tôi Về Đà Lạt

Người về Đà Lạt tháng năm

Tôi về Đà Lạt hôm rằm tháng Giêng

Mỗi người đi một đường riêng

Bích Câu kỳ ngộ vô duyên, thôi đành!

Tháng Năm – nắng, núi rừng xanh

Người về chắc đứng lặng nhìn quê xưa?

Tháng Giêng – đêm có trời mưa

Tôi về nghe lạnh, không ngờ mưa Xuân!

Người về, lòng có bâng khuâng,

Có ai thầm hỏi chuyện gần, chuyện xa

Tôi về, cơn gió bay qua

Tháng Giêng Đà Lạt như là không quen!

Người về có tựa Lâm Viên,

Hay ngồi dưới thác Prenn ngậm ngùi?

Tôi thì nhìn Cam Ly trôi,

Bóng mây lãng đãng, bước người lang thang …

Tôi, người – ai nhỉ hoang mang,

Năm tàn cuộc chiến cũng tàn mộng mơ

Nếu còn đây những bài thơ

Là cơn nước mắt chỉ chờ chực tuôn!

Ôi Đà Lạt! Ôi Quê Hương

Về đây chi để thấy buồn rồi xa

Trạng nguyên đỏ những mái nhà

Máu hay lệ hỡi mưa Đà Lạt mưa?

(Huệ Thu)

10, Đà Lạt Mơ

Lắng nghe nhịp đập con tim

Lắng nghe từng bước đi tìm tình yêu

Đà lạt ngã bóng xế chiều

Dừng chân chỉ có sương mù đón đưa.

Đêm về đắm đuối trong mơ

Ngàn hoa phủ kín bao giờ từ xưa

Đồi thông ru gió trong mưa

Thác reo trắng xóa lưa thưa núi mờ…

Xuân Hương mặt nước đầy thơ

Tình yêu Than Thở ai ngờ biệt ly

Đồi cù nhớ những bước đi

Cỏ xanh man mác thầm thì miên man

Trăng đêm khi tỏ khi mờ

Tình yêu Đà lạt là tơ lụa đào

Đà lạt ta đến như thơ

Ra đi mãi nhớ khi về phải mơ.

(Anh Thi)

11, Đà Lạt Mưa Ngâu

ai khóc bên trời?

Ngưu Lang Chức Nữ một đời nhớ nhau

Ngồi nhìn từng giọt mưa sầu

Em ơi, Đà Lạt gởi đâu buồn này?

Tháng bảy xa quá tầm tay

Lệ em là giọt Ngâu đầy không gian?

Tận cùng nỗi nhớ mùa sang

Nghe trong sâu thẳm võ vàng hồn ta

Mưa thấm lạnh… mưa nhạt nhòa

Mưa qua góc phố, mưa òa trong tim

Gõ lên âm sắc không tên

Rung từng cung bậc thấm lên tâm bào

Mưa lắc thắc… mưa lao xao…

Mưa bay lấm tấm mưa vào vực tâm

Nghe tình cột buộc trăm năm

Mà sao lệ vẫn nhỏ thầm đợi nhau?

Thời gian như đã ngã màu

Tuổi trời chừng cũng qua mau một đời

Ngồi nhìn những hạt mưa rơi

Em ơi, Đà Lạt muôn đời mưa Ngâu?

(Tuyền Linh)

12, Chiều Thu Đà Lạt

Êm như tiếng sáo tơ tình

Đẹp như cánh phượng đậu trên ngô đồng

Chiều Thu Đà Lạt mênh mông

Vàng ươm sắc nhớ, mây bồng bềnh trôi

Cỏ hoa thơm ngát lưng đồi

Chiều vàng xuống chạm bờ môi thì thầm

len nhẹ qua song

Cõng câu ra hong tơ chiều

Hàng thông lóng ngóng liêu xiêu

Nhẹ reo trong gió như điều nhớ ai

Mặt hồ gợn sóng bồng lai

Trăm con chuồn đỏ lượn cài đơm hoa

Nhìn xa… xa tít mù xa

Mây hoàng hôn ửng như là tranh thêu

Rồng bay phượng múa trời chiều

Nhìn thiên nhiên vẽ mà xiêu xiêu lòng

Xem thêm:  Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 4

Phố phường dìu dập bóng hồng

Nam thanh nữ tú tay trong tay đùa

Tím, vàng, xanh, đỏ se sua

Những ô dù nhỏ cợt đùa mưa thu

Xa trông đỉnh dốc sương mù

Hình như ai đó đang ru lời tình

Mây bay gió thổi lung linh

Lang Biang đứng có mình có ta

Đà Lạt trăm sắc ngàn hoa

Chiều Thu Đà Lạt như là Bồng Lai

Ai qua chắc sẽ nhớ hoài

Gởi hồn vào chốn Thiên Thai đắm tình

(Tuyền Linh)

13, Dã Qùy Đà Lạt

Sao em không chịu ngủ đông

Thức chi? Vương sợi tơ lòng thi nhân

Ngó xa rồi lại nhìn gần

Vàng em trải thảm kín chân núi đồi

Nhấp nhô như ngọn sóng dồi

Gió lay động mãi bồi hồi lòng tôi

Em về trải lụa xa xôi

Tôi, Em cút bắt rong chơi dốc tình?

Tên em, tên thật Dã Quỳ?

Sắc hoa dịu nhẹ vàng y nắng chiều

Tình em phủ kín lưng đèo

Cho ai qua đó đỡ heo hút buồn

Dưới trời nắng gội mưa tuôn

Vẫn tươi nhan sắc, vẫn luôn thắm tình

Em qua triền lũng Di Linh

Dạo đèo Bảo Lộc, gieo tình Prenn

Dọc theo quốc lộ đi lên

Em về Đà Lạt ghi tên tuổi mình

Những con dốc nhỏ xinh xinh

Em đều hiện diện đượm tình nước non

Một lòng một dạ sắt son

Sân ga Đà Lạt vẫn còn có em

Mù sa Thung Lũng Tình Yêu

Em cười gieo nắng dập dìu giai nhân

Dã Quỳ ơi, xin tri ân!

Muôn ngày Đà Lạt vẫn cần có em!

(Tuyền Linh)

14, Đà Lạt Trăng Mờ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo.

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

(Hàn Mặc Tử)

Đà Lạt Đêm Sương

Bóng trăng lóng lánh mặt hồ im,

Thời khắc theo nhau lải rải chìm.

Đứng dựa non sao bờ suối ngọc,

Hồn say dịu dịu mộng êm êm.

Một luồng sương bạc bỗng từ mô

Lẻn cuốn vừng trăng cuốn mặt hồ,

Cuốn cả non sao bờ suối ngọc:

Người lơ lửng đứng giữa hư vô.

– Trời đất tan ra thành thuỷ tinh –

Một bàn tay ngọc đẫm hương trinh

Âm thầm mơn trớn bên đôi má

Hơi mát đê mê chạy khắp mình.

(Quách Tấn)

Vừa rồi là những bài thơ hay về Đà Lạt mộng mơ, lãng mạn nhưng cũng buồn bã và cô đơn mà tôi muốn gửi đến các bạn. Ngại ngần gì mà không ghé thăm Đà Lạt một chuyến? Tôi chắc rằng bạn sẽ yêu cái xứ sở mà có người ví như thiên đường này. Đà Lạt chậm lắm, không vội vã, xô bồ, những con ngõ đan lấy nhau và những con đường quanh co, nhỏ hẹp làm biết bao thi nhân đã phải ngả lòng. Ai chưa đi thì hãy đi khi có thể nhé! Tôi sẽ sớm viết và sưu tầm những bài thơ về Đà Lạt hay hơn nữa để gửi tặng các bạn, hãy ghé Thuvientho.com thường xuyên để cập nhật. Chúc các bạn vui vẻ với những câu thơ tình Đà Lạt vừa qua.

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Về Quê Hương hoặc Những Bài Thơ Tình Buồn Mới Nhất và Những Chùm Thơ Hay


Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments