Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Thơ Thương Nhớ, Chùm Thơ Tình Buồn Viết Nỗi Nhớ Người Thương

Thơ Thương Nhớ, Chùm Thơ Tình Buồn Viết Nỗi Nhớ Người Thương

Thơ Thương Nhớ, Chùm Thơ Tình Buồn Viết Nỗi Nhớ Người Thương

Người ta nói mùa thu nó bình lặng như chính cái tiếng lá rơi, sao anh về phố cũ chiều nay thanh âm của lá nặng nề đến lạ. Một ly cà phê ngọt không giấu bớt đi niềm cay đắng ùa về, những màu áo xa lạ lướt qua không nhòa bớt cái lạnh se của vạt gió chiều lạc hướng. Tháng tám thu chưa đậm vị, cũng vậy mà anh mới rất yêu thương, bởi vào mùa, khi màu vàng trải đầy trên từng con ngõ cũng là khi anh tưởng chừng mình ôm trọn lại cuộc phân ly lần nữa. (Ta đã chờ tháng tám từ lâu!)

Lại nhắc về niềm thương nỗi nhớ, nỗi nhớ là cảm xúc như thế nào nhỉ? Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng đều hơn một lần ngẩn ngơ nhớ về một người nào đó. Cảm giác ấy nó ra sao? Chắc hẳn là không thể nói. Tôi đã có rất nhiều những chùm thơ viết về nỗi nhớ dành cho các bạn trước đó, như những bài thơ nhung nhớ đơn phương và chùm thơ buồn nhớ người yêu da diết. Tuy nhiên, những bài thơ về nỗi nhớ vẫn luôn được xuất bản hằng ngày nên hôm nay tôi lại tổng hợp những bài mới nhất lại để cho các bạn tiện xem. Sau đây, mời các bạn xem qua những bài thơ tình yêu viết về nỗi nhớ mong người thương mới nhất trên Minh Nhật, chúc các bạn xem thơ vui vẻ bên những vần thơ nhớ người yêu!

» Đầu tiên, 5 áng thơ thương nhớ người yêu cô đơn và lãng mạn:

1, Phố Thu

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang

Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng

Tôi về phố cũ thưa thưa vắng

Xơ xác bên lề vạt nắng hoang

Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày

Tháng tháng trả về những hôm nay

xuôi ngược mênh mông quá

Năm tháng ưu tư nỗi một ngày

Tôi về, thu đến, phố đơn côi

Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi

Thăm thẳm chân mây sầu

Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời

Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai?

Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài

Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ!

Nghe mùa thu về rơi trên vai…

Khói thuốc rơi đầy: dáng chiều mơ!

Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ

Góc phố tôi qua chầm chậm lại

Như ngắm anh chàng đứng làm thơ.

Ôi thu đợi chờ, thu ước ao:

“Người ấy về đây khép áo chào”

Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ?

Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao!

(Bằng Lăng Tím)

Xem thêm:  Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh cùng kho tàng thơ dịch đặc sắc nhất phần 3

2, Em Về

Em về hương thu trong mắt xinh

Rải khắp phố quen những chút tình

Trời sang mùa mới, em thay áo

Có nhớ mùa xưa: chuyện chúng mình?

Em về bàn tay nắm bàn tay

Thênh thang ngõ phố thoảng heo may

Em về phố vắng mơ màng nhỉ?

Vàng rót môi hôn, nắng chiều này!

Em về mùa thu thật đậm đà

Mây chiều phiêu lãng hát tình ca

Thuở ấy đi đâu, lâu chẳng gặp

Chắc bận phương nào nơi xứ xa?

Em về đường phố rộn đâu đâu

Thu tôi vàng võ vẫn sầu sầu

Em về non nước bình yên quá

Mà giết lòng tôi ai biết đâu?

Em về tôi buồn tình nhạt nhòa

Áo quần xộc xệch, tóc lòa xòa

Những gã đợi chờ ngu ngốc quá

Điên tình, viết mãi chuyện trăng hoa…

(Bằng Lăng Tím)

3, Nỗi Nhớ!

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa

Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ

Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh

Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ

Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?

Không hò hẹn cũng quên rồi xao động

Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại

Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong

Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,

Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió

Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy

Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,

Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…

(Bằng Lăng Tím)


4, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi

Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?

Heo hút lưng trời mây lặng lẽ

Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?

Nửa tình tha thiết nửa đổi thay

Một nửa hạ tàn trên hè phố

Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá

Sầu vẫn gợi sầu ta với ta

Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh

Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai

Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài

Miên man đợt gió lùa vai áo

Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

(Bằng Lăng Tím)

5, Chiều Về Trên Lối Xưa

Chiều hôm nay tôi về thăm lối cũ

Chắc vắng người sương khói nhạt thời gian

Hàng dã quỳ mùa này hoa không nở

Chỉ tôi – tôi cùng nỗi nhớ nhẹ nhàng

Chiều hôm nay tôi trở về phố ấy

Nhớ hương xưa rơi trên áo nồng nàn

Và chợt nhớ chiều thu nao gió nhẹ

Nên vô một bước chân hoang

Năm tháng qua, phố phong xanh kỷ niệm

Bám rong rêu mờ phủ dấu hôm nào

Người quên lối rẽ duyên đời vui mới

Phố bây chừ như có chút xanh xao…

Xem thêm:  Để trả lời một câu hỏi - Linh Phương

Tôi trở về trên lối phố

Hai bên lề hương tóc cũ thoi đưa

Chiều ráng đỏ tiếng thở dài lạnh ngắt

Người buồn rầu mỏi bước phố chờ mưa…

(Bằng Lăng Tím)

» Tiếp theo, 5 áng thơ thương nhớ cô đơn còn lại viết về nỗi nhớ buồn bã:

6, Một Cái Nhìn Thôi…

Biết bao giờ tình thôi say ngủ

Từ độ nào chia phôi

Những con đường rêu phong tình tự

ngày ấy đâu rồi?

Sâu đáy mắt vơi đầy nước mắt

Đã nhạt nhòa hình bóng người thương

Tôi tình yêu hay rằng kẻ lạ

Nghĩa gì đâu ta đã khác đường

Duyên cách trở đôi tình tám hướng

Gót son hường bước nhẹ an nhiên

Người thắm lại má hồng, nắng vỡ!

Một ngày xanh bến đã xa thuyền

Cô có nhớ mùa thu năm ấy

Nay ta ngồi cách nửa vòng tay

Nửa vòng tay chừ xa ngàn dặm

Biết viết sao những nỗi niềm này…

Tôi mơ gì hạnh phúc ngày xa

Sau thương đau, những mất mát và

Một không nhìn

Người nhẹ nhàng giết chết ngày qua.

Một cái nhìn, một cái nhìn thôi

Có nghĩa gì khi đã phân đôi?

Này, trước mắt, người cô thương đấy!

Sao hững hờ, cô hỡi? Than ôi…

(Bằng Lăng Tím)


7, Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn

Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá

Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ

Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì

Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải

Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại

Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa

Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối

Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói

Hóa phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu

Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở

Mắt ai rưng màu hoa tim tim nhớ

Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng

Thu kín lối, phố chuyển mình như thể

Độ tan tầm người ta đông như thế

Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…

(Bằng Lăng Tím)

8, Bâng Khuâng Chiều

Chiều rơi tan tác vỡ yêu đương

Phố vẫn thênh thang mấy ngả đường

Ta vẫn là ta tình vương vấn

Người về nẻo ấy lắm yêu thương

Cung đàn gieo mãi chẳng thành câu

Tiếng hát ai ngân lắm nốt sầu

Phố cũ chiều về hiu hắt gió

Bóng người lữ thứ rớt về đâu?

Chiều nay cô đơn ta lang thang

Chợt nhớ vần thơ thi sĩ hàn

Ngân lên như gãy phím tơ đàn:

“Ta điên – ta xé toang hơi gió

Ta buồn – ta bóp nát tơ trăng…”(*)

(Bằng Lăng Tím)

Xem thêm:  Chuồn chuồn báo bão - Xuân Quỳnh

9, Nỗi Nhớ Xa Xôi

Anh trở về hỏi xứ : Em đâu?

Huế buồn thiu không nói chỉ lắc đầu

Khẽ cựa mình buông lãng đôi mưa hạ

Bước anh về gió rét nhẹ lùa qua

Huế giấu em góc phố nào kỹ quá

Chừ nhạt nhòa chẳng vướng chút hương quen

Giữa con phố rộn tiếng cười xa lạ

Có nỗi buồn phảng phất thoảng mùi men

Xưa em nói chỉ yêu màu hoa tím

Sao trả về hồn hoa trắng tang thương?

Huế lạnh lẽo những ngả đường

Anh cô lẻ bước đi buồn vô vọng

Rồi trong gió, trong mây và trong nắng

Nghe ngọt ngào một giọng nói đâu xa

Anh hỏi Huế có phải người em gái?

Huế gật đầu, những kỷ niệm phôi pha…

(Bằng Lăng Tím)

10, Anh Về Thăm Em

Anh trở về đây nơi chốn cũ

Quán quen nho nhỏ góc cuối đường

Đứng cạnh bờ sông xanh biêng biếc

Nước dạt bèo trôi lắm vấn vương

Anh đã về đây với cảnh xưa

Đường quen lưu luyến chút duyên thừa

Dư âm thuở trước buông hò hẹn

Cô quạnh thân gầy đưa

Thấm thoắt bốn mùa trôi nhanh quá

Vàng thu cõng nắng tự bao giờ

Đường còn bao chặng e khó nhớ

Những hồn thơ cũ đã nhạt mờ

Em ơi nơi đó có vui không

Liệu có trời xanh, có nắng hồng?

Thu về bên cõi thiên thu ấy

Có biết một người vẫn hoài mong?

Chiều vắng chân trời chẳng bóng mây

Tội lắm em ơi lá rơi đầy

Từ lúc phân ly tình đôi nửa

Thu đã hóa già. – Đâu thơ ngây?

Đôi thu tròn mộng tròn tan vỡ

Người chốn xa về viếng chốn xưa

Chiều xuống dương tà soi trăng úa

Mộ đã xanh màu xanh gió mưa

Lệ nhạt đôi hàng mắt hoen thâm

Khói thuốc loang mờ bóng chiều râm

Đời em như đóa phù dung trắng:

Anh đã chết rồi, tự trong tâm…

(Bằng Lăng Tím)

Và vừa rồi là những bài thơ về nỗi nhớ thương, mong nhớ người yêu mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng yêu mến những bài thơ ấy. Đa số là thơ mới 7 chữ, vì tôi yêu thể thơ này nên cũng ít viết những thể thơ khác, mong các bạn thông cảm. Nếu các bạn thích thơ của Minh Nhật, hãy ghé thăm Minh Nhật thường xuyên để đón xem những áng thơ tình thương nhớ mới nhất nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Buồn hoặc Những Chùm Thơ Hay Nhất và Những Bài Viết Về Sự Thương Nhớ


Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments