Home / Chùm thơ chọn lọc / Trọn Bộ Thơ Ngắn Về Thầy Cô Hay, Ý Nghĩa Nhất

Trọn Bộ Thơ Ngắn Về Thầy Cô Hay, Ý Nghĩa Nhất

Trọn Bộ Thơ Ngắn Về Thầy Cô Hay, Ý Nghĩa Nhất

Những bài thơ ngắn về thầy cô luôn được các bạn trẻ quan tâm. Thầy cô được xem là người cha, người mẹ thứ 2 của chúng ta. Những bài giảng đầy nhiệt huyết và yêu nghề của thầy giáo. Cái cách thầy cô truyền đạt thật đặc biệt, khiến cho học trò tiếp thu không chỉ những bài học trên sách vở mà cả trong cuộc sống. Đó là những thầy cô mẫu mực có cao đẹp khiến cho mỗi học trò đều cảm thấy hạnh phúc

” Ơn thầy soi lối mở đường

Cho con vững bước dặm trường tương lai”

Tôn sư trọng đạo là một truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta. Chúng ta luôn biết ơn những ” người lái đò” đã dạy dỗ, yêu thương ta hết mực. Sau đây, Thuvientho.com xin gửi tặng cho các bạn những bài thơ về , về thầy cô giáo để cùng nhau tri ân công lao to lớn của những người cha, người mẹ thứ 2 này nhé!

Thơ Ngắn Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Nhất

Những bài thơ ngắn về thầy cô giáo tự sáng tác luôn được rất nhiều cô cậu học trò tìm đến. Bởi vào những dịp tri ân thầy cô giáo sẽ chẳng có gì quý hơn nếu chúng ta tự tay sáng tác một bài thơ hay, ý nghĩa để thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của mình dành cho những người lái đò.

Nhắc đến thầy cô, chúng ta sẽ lập tức nhớ đến hình ảnh một người thầy nhiệt huyết hăng say trên bục giảng, một người cô hiền từ phúc hậu luôn dạy bảo chúng ta những điều hay lẽ phải.

Có bao giờ bạn thấy những sợi tóc trắng trên mái tóc của người thầy? Những nếp nhăn trên khuôn mặt cô? Họ hy sinh tất cả chỉ mong chúng ta có thể đi đến được bến bờ tri thức. Những bài thơ về mái trường là biết bao nhiêu nhớ nhung của nhiều thế hệ học trò gửi đến những người thầy cô năm xưa đã dìu dắt họ nên người

Sau đây, chúng tôi xin được chia sẻ cho các bạn những bài thơ ngắn về thầy cô đặc sắc thắm đượm nghĩa tình. Đừng bỏ lỡ nhé!

Về lại trường xưa

Con về thăm lại trường xưa

Các em ngây thơ nói cười

Từ đâu hàng lệ tuôn rơi

Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ

Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài

Giờ về thăm lại trường ơi

Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu

Giờ đây cô cũng pha sương

Cô thầy là những tấm gương

Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ ân cần

Cho bao thế hệ góp phần dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nghệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Hoài niệm áo trắng ngày xưa

Thả trôi cánh phượng ngày hè

Trên cành khản giọng con ve kêu buồn

Ngày xưa mơ ước chuồn chuồn

Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay

Thòm thèm những túi ô mai

Học trò đùa cợt tương lai mong chờ

Áo trắng tung một trời thơ

Xem thêm:  Top 15 Bài thơ hay viết về hoa phượng

Bao nhiêu hoài niệm xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng

Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung

Tìm về ký ức bâng khuâng

Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai

Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm

Vỉa hè thánh thót tiếng chim

Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

Tặng thầy cô

Cảnh sắc trường em buổi tà chiều

Nắng vàng gió nhẹ lá đùa reo

Dòng sông uốn khúc ôm làng xóm

Rồng cuộn mây bay giữa suối đèo

Sinh nhật nhà giáo đã đến rồi

Em viết vần thơ tặng mỗi người

Kính chúc thầy cô vui mạnh khỏe

Bạn bè học giỏi lắm điểm 10

Chiều đông nắng nhẹ phủ đầy cây

Ơn nặng xiết bao với cô thầy

Đã chỉ cho em điêu khôn lớn

Đi tới tương lai nghĩa cáng dày

Mái trường thân yêu xiết bao tình

Tỏa sáng muôn phòng vạn học sinh

Lông cánh đủ đầy xây tổ ấm

Cất bước ra bước trưởng thành.

Em viết vần thơ tặng mái trường

Là nơi ấp ủ vạn tình thương

Sáng sáng chiều chiều bao kỷ niệm

Gần xa nghĩa cũ vạn nẻo đường.

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

Chùm Thơ Về Thầy Cô, Về Mái Thường Thân Yêu

Ai trong chúng ta đều có những ngày tháng cắp sách tới trường. Những một thời để nhớ để giờ đây mỗi khi nhớ lại đều nở một nụ cười thật tươi. Nhớ về thầy cô giáo năm nào, nhớ về mái trường xưa tất cả gói gọn trong tiềm thức của chúng ta. Nhớ sao những buổi học, thèm cái cảm giác được nghe thầy cô giảng bài, nhớ sao những giờ sinh hoạt lớp. Sự hy sinh, dạy bảo của thầy cô lớn như biển cả, biết bao thế hệ học sinh luôn khắc sâu trong lòng

”Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói đố mày làm nên”

Những bài thơ về thầy cô về mái trường luộn gợi cho chúng ta những hoài niệm tươi đẹp. Sau đây Thuvientho.com chia sẻ đến bạn những bài thơ về mái trường đặc sắc nhất để các bạn ôn lại kỉ niệm cũng như vơi bớt đi nỗi nhớ nhung về mái trường, thầy cô

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ ân cần

Cho bao thế hệ góp phân dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương

Năm tháng vội vã

Thời trung học, trong ngôi trường đơn giản

Hàng cỏ tươi, hoa bươm bướm khoe màu

Lũ chúng tôi học hành thì lơ đãng

Nghĩ đến hàng quà bên cổng sân sau

Chợt cô đến, tà áo dài xanh biếc

Như trời xanh, như sóng biển càng xanh

Ánh mắt cô thật dịu dàng tha thiết

Và nụ cười như tố nữ trong tranh

Từ hôm ấy chúng tôi thành chăm chỉ

Quên trái me chua, quên trái xòai vàng

Trong sách bài biết bao điều thú vị

Lòng say sưa như gió lộng mùa sang

Một năm học là mấy tuần mấy tháng

Là mấy ngày mấy giờ phút thần tiên

Cô mãi mãi tỏa hào quang tỏa sáng

Cho học trò thơm ngát tuổi hồn nhiên.

Xem thêm:  Bài thơ Một thoáng mùa đông – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Con với thầy

Con với thầy

Người dưng nước lã

Con với thầy

Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình

Mười mấy ngàn ngày không gặp lại

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên

Mỗi khi tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở

Mỗi khi tôi tìm được vinh quang…

Qua buồn vui, qua những thăng trầm

Câu trả lời sáng lên lấp lánh

Với tôi thầy ký thác

Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng bước một tôi bước

Với kỷ niệm thầy tôi…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Những Năm tháng ấy

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của 1 thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con,một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Xem thêm:  Bài Ca Nhà Tranh Bị Gió Thu Phá vang danh của nhà thơ Đỗ Phủ

Lời trầm thầy tôi

Có những chiều hè, phượng đỏ rơi

Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi.

Thương người bạn cũ, ân sâu nặng

Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được cho đi, thầy phải có

Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.

Cho không phải mất, tình muôn thuở.

Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.

Bụi phấn xa rồi

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện , nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

Cảm ơn thầy

Nắng ban mai đã lên rồi thầy ơi

Trên con đường em đón chào ngày mới

Đầy niềm tin và ước mơ vẫy gọi

Những mẫu xanh em góp nhặt cho đời

Nước từ nguồn dù trãi ra muôn lối

Cũng gom về với biển cả mà thôi

Cảm ơn thầy đã cho em đôi cánh

Bay giữa đời dù mưa vẫn đang rơi

Em bay xa nhưng quên đâu nguồn cội

Công ơn thầy như biển cả trùng khơi

Điều tốt đẹp mang đến vùng đất mới

Thầy ngày xưa – tấm gương mãi sáng ngời

Thầy cô bạn bè

Nắng sân trường gọi hồn ai lơ lững

Dưới hàng cây to nhỏ chuyện ngây thơ

Bước chân đi trên đường đời chập chững

Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ

Một chiếc lá chưa vàng nằm cạnh gốc

Phải lìa cành vì gió chẳng tiếc thương

Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc

Mai xa rồi những lưu luyến còn vương

Xa bạn bè vẫn còn duyên gặp gỡ

Kỉ niệm nhòa biết tìm lại nơi đâu

Dòng sông kia có khi nào ngừng chảy

Nước xa nguồn đẩy bèo dạt trôi mau

Và cứ thế tóc ngày một trắng phau

Biển vẫn xanh và núi cao cao mãi

Nhớ ngày xưa phơi đầu trần nắng cháy

Gọi thì thầm tên bạn ở trong tim

Nơi góc nhỏ

Nơi góc nhỏ ngày xưa còn nguyên đó

Vẫn cây bàn, ghế đá, thảm có xanh

Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện

In vào lòng kí ức đẹp như tranh

Góc nhỏ ấy có ai từng ngồi khóc

Bị thầy la vì điểm thấp đáng thương

Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng

Để lá bàng buồn rụng nhớ chiều vương

Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ

Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên

Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc

Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm

Gởi thầy

Thời gian trôi nay em đã lớn khôn

Nhớ dáng thầy ngày xưa từng dạy dỗ

Mái tóc thầy nay không còn xanh nữa

Pha lẫn thêm những sợi bạc tháng năm

Bàn tay ấy em đã từng được nắm

Hơi ấm cho em thêm dào dạt tình thương

Thầy xoa đầu và mỉm cười rất đượm

Học chăm ngoan, vững bước trên đời thường!

Em nhỏ bé trước mắt thầy trìu mến

Thầy xóa đi cái bở ngỡ đầu tiên

Cái lạ lẫm – âu lo lúc thầy đến

Đã chẳng còn, chỉ còn lại niềm tin

Biết bao nhiêu lứa học trò qua đi

Thầy không nhớ em là ai ngày ấy

Nhưng với em giờ đây và mãi mãi

Dáng hao gầy em giữ trọn không phai

Tuổi cắp sách

Tuổi cắp sách đến trường là tuổi xanh

Với mơ mộng cùng hành trang ngày mới

Đón gió xuân trẻ đời thêm vời vợi

Bước đến trường hớn hở chuyện trò vui

Khoát vai nhau gặp ánh mặt nụ cười

Hồn nhiên thế lòng chợt thèm quay lại

Dưới mái trường chở che đời muôn lối

Sẽ thấy mình không lạc lõng mù khơi

Tuổi hồn nhiên đùa theo nắng lả lơi

Không lo nghĩ cái sự đời phức tạp

Chỉ có học và chơi, đời không chấp

Luôn có thầy cô, bè bạn sum vầy

Cây bút mực, giấy trắng, cặp trên vai

Theo ta suốt một quãng đời non trẻ

Để lớn lên càng thấy mình nhỏ bé

Tuổi xanh ơi, trong giấc ngủ hiện về

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn chùm thơ ngắn về thầy cô đặc sắc. Những bạn đang ngồi trên ghế nhà trường hãy trân trọng khoảng thời gian này bởi sau này dù như thế nào cũng sẽ không có những năm tháng vui vẻ như thế này nữa, hãy biết ơn thầy cô giáo của mình. Hy vọng với bài viết này của chúng tôi sẽ giúp các bạn ôn lại những kỉ niệm thật đáng nhớ về một thời tươi đẹp. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …